Gương mặt thơ: Nguyễn Hồng Hải

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Nguyễn Hồng Hải làm thơ như một lãng tử và thơ anh cũng rất lãng tử...

Anh làm thơ từ rất sớm, là một trong những hạt nhân tiêu biểu của hội thơ trẻ Thanh Xuân đình đám một thời với những tên tuổi như: Trương Nhân Huyền, Nguyễn Sĩ Đại, Trần Quang Quý, Ngô Quang Hưng, Nguyễn Tấn Việt, Trần Hòa Bình, Nguyễn Linh Khiếu, Nguyễn Quang Thiều, Hà Văn Thể, Nguyễn Tiến Thanh... Nhiều người sau này là những tác giả quan trọng của nền văn chương Việt đương đại. Năm 21 tuổi, khi đang là sinh viên Khoa Văn Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, anh đã có tập thơ “Lời của đá” làm sửng sốt người đọc, nhất là sinh viên.

Nguyễn Hồng Hải làm thơ như một lãng tử và thơ anh cũng rất lãng tử. Sau giai đoạn sinh viên “sống chết với thơ”, ra trường, anh làm ở VTV2, mảng du lịch nên chất lãng tử có dịp bung phá. Rời truyền hình, anh về làm Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Phát thanh-Truyền hình 2, TP. Hồ Chí Minh. Và ở đây, tôi có dịp dự cuộc ra mắt thơ của anh, hiểu thêm một Nguyễn Hồng Hải, rằng làm gì thì làm, anh vẫn sẽ “chết” vì thơ.

Anh mở đầu bài thơ “Mộc Châu” bằng sự thú nhận đầy thảng thốt: “không thể kìm lòng được/ta yêu em mất rồi/những thung xanh cải trắng đầy gió/những mái nhà sàn dìu dặt mây trôi”. Nhưng em ở đây, tình yêu ở đây nó rất lãng tử, rất mơ hồ dẫu nó hiển hiện rất thật. Nó chính là chất lãng tử của thơ anh: “nhưng làm sao khác được/rượu đã lên hương/cải cũng trắng khắp đồi/hoa mận trắng sắc đào trùm sương núi/ta phải lòng em/như phải lòng những luống chè ngút ngàn Tân Lập/khi xa rồi/đành thú nhận, Mộc Châu ơi”.

Tôi cứ hình dung anh, trai mởn thế, lơ ngơ thế, trên đường. Thơ giúp anh đủ men để say, đủ tình để sống và đủ năng lượng để cống hiến. Và trên hành trình ấy, anh làm thơ như một sự không thể đừng, như một cách tự đọc tâm hồn mình.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.


NHỚ CHA



Cha ơi ly rượu con dâng

nén nhang con thắp quặn lòng nhớ cha.



thương cha

giữa cõi ta bà

quê hương dâu bể

nỗi nhà ngổn ngang...

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

lạy cha

nhang khói sắp tàn

âm dương cách biệt chiều sang đêm rồi.



kiếp người giông bão mù khơi

thân cò

lận đận

nỗi đời

xót xa.



bây giờ con lại làm cha

lại lầm lũi cõi ta bà sân si.



MỘC CHÂU



không thể kìm lòng được

ta yêu em mất rồi

những thung xanh cải trắng đầy gió

những mái nhà sàn dìu dặt mây trôi.



giá em đừng gọi ta về bản Áng

ta nào biết mùa này hoa mận hoa mơ

và trạng nguyên bên lối mòn rực lên ám ảnh

bước chân em đừng thung thăng bên suối

chắc gì ta đã phải lòng em.



giá sa mù đừng lạnh tím chiều hôm

má em đừng rực hồng bếp lửa

đừng cơm nếp dẻo

đừng cá nướng thơm

đừng rót vào ta nồng nàn rượu đỏ

và em đừng ới la câu hát

có dễ đâu ta chuếnh choáng nhịp khèn.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

giá chiều nay em đừng qua Dải Yếm

gió động Tiên đã ngừng thổi lâu rồi

còn giữ lại ngàn năm dòng nước như chuỗi ngọc

và xanh như là mắt của em thôi.



nhưng làm sao khác được

rượu đã lên hương

cải cũng trắng khắp đồi

hoa mận trắng sắc đào trùm sương núi

ta phải lòng em

như phải lòng những luống chè ngút ngàn Tân Lập

khi xa rồi

đành thú nhận, Mộc Châu ơi.




VỌNG CAO NGUYÊN



Trốn hết những tạp âm của ngày

nguyện ước chẳng cao xa gì đâu giản đơn là được chìm vào giấc ngủ

nhưng chẳng cách gì trốn được nỗi nhớ

về một chiều cao nguyên lồng lộng. Và em.



thế là ùa về ngằn ngặt sắc trời xanh

Tây Nguyên giăng giăng hư thực

thảo nguyên chói chang nắng như pha mật

con đường mòn mộng du đời nối đời tít tắp

dòng Đăk Bla bầy voi rừng tìm nước

trong giấc mơ

đại ngàn mùa này mướt mát

cà phê, bơ, xoài, sầu riêng, măng cụt

hoa dã quỳ vàng rực tháng tư.



và bầu vú những cô gái Bana, Jơ rai, Xơ đăng rười rượi thung khe

tiếng nai tác ngoài rừng bầy ong đập cánh

đỉnh Ngọc Linh mùa ninh nơng gọi nhau về hồng hoang



và hiện ra một Kon Tum của ngàn xưa bình yên

như làng nhỏ Bana với hồ ao, bàu nước

ngọn Bon San, Ngọc Kring

dãy Chư Mom Ray thao thức

nơi ngọn nguồn những Thu Bồn, Trà Khúc, Vu Gia…



anh như con thuyền độc mộc giữa cơn mơ

xoay xở phía nào cũng cao nguyên vời vợi

nhớ em

anh hóa dòng Đăk Bla huyền thoại

vẫn ngàn đời chảy từ Đông sang Tây như thế, miệt mài.

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null