Giữ sự sống giữa lằn ranh sinh tử - Kỳ 2: Chiến trường trắng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Dưới ánh đèn trắng lành lạnh, phòng hồi sức lặng ngắt, nhưng căng thẳng như một chiến trường. Tiếng máy thở hòa lẫn những nhịp bíp bíp dồn dập từ màn hình theo dõi sinh hiệu, tựa như nhịp trống trận báo hiệu cuộc chiến sinh tử đang diễn ra.

Mỗi con số nhấp nháy trên màn hình, mỗi hơi thở nặng nhọc đều là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, nơi mà thời gian dường như chậm lại trong sự chờ đợi nghẹt thở...

Trên giường bệnh, một bệnh nhân nặng vừa được chuyển đến từ phòng mổ. Gương mặt nhợt nhạt, cơ thể bất động, như chỉ còn neo lại với sự sống bằng những đường truyền chằng chịt, những ống dây quấn quanh tựa như mạch máu nhân tạo. Hơi thở yếu ớt, tim đập rời rạc, bất chợt tiếng máy báo động vang lên chói tai. Bác sĩ trực lao đến, ánh mắt sắc bén quét qua những con số nhảy múa trên màn hình. Bác sĩ chỉ định y lệnh. Giọng anh dứt khoát, không một chút hoảng loạn. Điều dưỡng lập tức làm theo, bàn tay họ thoăn thoắt, chính xác đến từng giây. Nhịp tim trên màn hình vẫn không biến chuyển mấy. “Ép tim”! Một bàn tay mạnh mẽ đặt lên lồng ngực người bệnh, từng nhịp ép dứt khoát, không chậm trễ. Mỗi cú ép như một lời kêu gọi sự sống quay về.

Thời gian như bị kéo dài ra trong căn phòng trắng toát. Mồ hôi lấm tấm trên trán các bác sĩ, hơi thở họ dồn dập. Một phút. Hai phút. Vẫn không có phản ứng. Đôi mắt vị bác sĩ chính đỏ ngầu, nhưng anh không dừng lại. Không ai cho phép mình bỏ cuộc. Rồi bỗng một tia hy vọng lóe lên. Màn hình nhảy lên một nhịp đập yếu ớt. Tim đã đập lại. Một nhịp. Hai nhịp. Cả phòng hồi sức như nín thở. Và rồi, nhịp đập ấy dần mạnh lên, dần đều đặn hơn.

Một giây trước còn mong manh bên bờ vực, một giây sau, sự sống lại vừa tìm được đường quay về. Ai đó khẽ thở phào. Ai đó gục nhẹ xuống, đôi tay run lên vì mệt mỏi, nhưng khóe môi khẽ cong lên trong nụ cười chiến thắng. Bệnh nhân vẫn hôn mê, nhưng bây giờ, họ đã có thêm một cơ hội. Thêm một hy vọng. Và những con người trong phòng cấp cứu này, với đôi tay không biết mệt mỏi, sẽ tiếp tục cuộc chiến giành giật sự sống cho những trái tim tưởng như đã lặng im.

Hồi sinh

Trong gần 25 năm được Ban Biên tập giao nhiệm vụ theo dõi lĩnh vực y tế, tôi có cơ hội trở thành người chứng kiến những cuộc hồi sinh ngoạn mục như thế tại rất nhiều bệnh viện. Nhưng không lần nào giống lần nào. Có lúc cảm thấy trái tim mình bị bóp nghẹt nơi lồng ngực, có khi lại như không đứng vững trên mặt đất và không ít lần tôi đã quay mặt đi bởi không chịu đựng được cảm giác người nằm trên giường bệnh kia sẽ bất lực mà không thể mang lại tia hy vọng nào cho các bác sĩ, điều dưỡng đang dồn hết trí não và sức lực để giữ lại hơi thở mong manh của người bệnh…

Tiến sĩ, bác sĩ Phạm Thế Thạch khám cho bệnh nhân nặng
Tiến sĩ, bác sĩ Phạm Thế Thạch khám cho bệnh nhân nặng

Lần này bệnh nhân là một người đàn ông 76 tuổi, có tiền sử mắc bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính từ nhiều năm nay. Sáng nay, bệnh tình của ông đột ngột chuyển biến xấu. Người nhà đưa ông đến Trung tâm Cấp cứu A9 (Bệnh viện Bạch Mai) bằng xe cấp cứu 115 trong tình trạng khó thở dữ dội, sắc mặt xanh xao, những cơn ho nặng kéo dài cùng với triệu chứng khó thở, ngực đau nhói. Bệnh nhân nhập viện trong tình trạng suy hô hấp cấp, một dấu hiệu cực kì nguy hiểm.

Sau những thao tác cấp cứu khẩn trương, bệnh nhân được đẩy cáng lên Trung tâm Hồi sức tích cực (Bệnh viện Bạch Mai) ở tầng 6. Ngay khi bệnh nhân được đưa vào khu cấp cứu, điều dưỡng viên nhanh chóng tiếp nhận, đo các chỉ số sinh tồn. Các bác sĩ lập tức yêu cầu tiến hành các xét nghiệm nhanh chóng và chuẩn bị các phương tiện cấp cứu cần thiết. Các bước xử lí này diễn ra rất nhanh và đầy sự phối hợp chuyên nghiệp giữa các bác sĩ, điều dưỡng.

Sau khi nhận định nhanh về tình trạng của cụ ông, bác sĩ, TS Phạm Thế Thạch, Phó Giám đốc Trung tâm Hồi sức tích cực, lập tức chỉ định điều dưỡng thực hiện y lệnh. Các điều dưỡng giúp bệnh nhân thay đổi tư thế để hô hấp dễ dàng hơn, tạo điều kiện tốt nhất để ôxy có thể vào cơ thể. Cả ê kíp đều biết rằng, trong trường hợp thế này, mỗi giây phút đều có thể là quyết định sinh tử… Nam điều dưỡng quay sang bác sĩ, giọng khàn đi vì xúc động: “Bác sĩ ơi, ông ấy trở lại rồi”.

Lẽ sống

Những năm tháng gắn bó với nghề, bác sĩ Thạch đã chứng kiến biết bao nỗi đau, bao sự chia li, bao tiếng thở dài não nề bên giường bệnh. Nhưng anh cũng đã tận thấy những ánh mắt bừng sáng khi sự sống được hồi sinh, những giọt nước mắt vỡ òa trong hạnh phúc, những cái nắm tay siết chặt của người thân khi bệnh nhân được trả về từ lằn ranh sinh tử. Đó là lí do bác sĩ Thạch và đồng nghiệp của anh vẫn ở đây, nơi thời gian vẫn lặng lẽ trôi mà nỗi trăn trở còn mãi đọng lại. Họ ở lại không chỉ để chữa lành những vết thương, mà còn để lắng nghe từng nhịp thở mong manh của sự sống và níu giữ những phận người ở lại với đời.

Hồi sức tích cực không chỉ là một chuyên khoa. Đó là cuộc chiến. Một cuộc chiến mà ở đó những người lính chưa bao giờ cho phép mình bỏ cuộc. Ở nơi ấy, có những bệnh nhân nằm bất động hàng tháng trời, sự sống mong manh như ngọn đèn trước gió, có những ca trực kéo dài triền miên, có những đêm không ngủ, có những ánh mắt thâm quầng, có những bữa cơm vội vàng chẳng kịp nuốt. Họ âm thầm làm việc giữa những âm thanh của bơm tiêm điện, của máy thở, của tiếng tim đập trên màn hình monitor. Đôi khi, họ còn quen với cả sự im lặng đến nhói lòng khi một sinh mệnh vừa rời đi.

Hỏi họ có bao giờ muốn buông xuôi? Có chứ. Mệt mỏi, kiệt sức, thậm chí có lúc tưởng chừng như vô vọng. Nhưng chỉ cần một bệnh nhân khỏe lại, chỉ cần một người quay về từ bờ vực tử thần, họ lại thấy mình có thêm động lực để tiếp tục. Có lẽ họ không nhớ mình đã bao lần nhìn thấy bình minh từ ô cửa sổ bệnh viện sau một đêm trực dài. Có những ngày, chẳng kịp nhìn mặt con trước khi ra khỏi nhà, cũng chẳng kịp ôm vợ trước khi lao vào một ca bệnh khẩn cấp. Nhưng tôi tin, những hy sinh ấy là xứng đáng. Vì sau tất cả, những người hùng thầm lặng ấy vẫn còn một lí do để bước tiếp - đó là sự sống của bệnh nhân - chỉ cần một bệnh nhân còn cơ hội sống, thì họ vẫn sẽ ở đây, tiếp tục chiến đấu.

Trò chuyện với các bác sĩ, xem cách họ chiến đấu không khoan nhượng với tử thần, tôi học được cách đối diện với cái chết bằng lòng trắc ẩn, bằng sự kiên trì và bằng niềm tin mãnh liệt vào sự hồi sinh của con người. Tôi học cách chữa lành không chỉ những vết thương trên cơ thể, mà còn những vết nứt trong tâm hồn. Bởi vì tôi biết, chỉ cần một tia hy vọng, một lời động viên chân thành có thể khiến cho những con tim yếu đuối trở nên mạnh mẽ hơn vào ngày mai.

Theo Hà Minh (TPO)

Có thể bạn quan tâm

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

null