Giữ sự sống giữa lằn ranh sinh tử

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Đằng sau mỗi ca cấp cứu là những chiến binh khoác áo blouse chiến đấu với muôn vàn khó khăn khắc nghiệt để có thể cứu sống một mạng người. Mỗi ca trực là một trận chiến, mỗi nhịp tim hồi sinh là thành quả của lòng tận tâm, nghị lực và cả những hy sinh thầm lặng mà ít ai thấu hiểu…

Kì 1: Lời hứa không bao giờ bỏ cuộc

“Tránh ra, tránh ra”, tiếng người đàn ông gấp gáp cùng lúc với hai cánh tay liên tục gạt mọi người. “Bác sĩ ơi cứu bố em với” - tiếng cầu cứu của cô gái nghẹn lại. Tôi giật mình bởi thứ âm thanh hỗn độn lúc ấy khi chiếc xe cấp cứu 115 hú còi, nháy đèn liên tục vừa xịch tới cửa Trung tâm Cấp cứu (Bệnh viện Bạch Mai). Hai ca cấp cứu đến cùng lúc. Những bóng áo trắng của bác sĩ, áo màu đỏ mận của điều dưỡng lướt nhanh tới bên cáng…

Trong phòng cấp cứu không khí căng thẳng bao trùm khi một bệnh nhân bị nhồi máu cơ tim vừa được đưa vào. Trên giường bệnh, người đàn ông trung niên với gương mặt tái nhợt, hơi thở gấp gáp, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Monitor hiển thị nhịp tim bất thường, báo hiệu tình trạng nguy kịch. Một nam bác sĩ nhanh chóng ra y lệnh: “Chuẩn bị sốc điện. Lập đường truyền tĩnh mạch”. Các điều dưỡng thuần thục làm việc trong sự phối hợp ăn ý.

Một cú sốc điện mạnh dội qua cơ thể bệnh nhân, toàn thân ông co giật nhẹ rồi buông thõng. Mọi ánh mắt đổ dồn về màn hình theo dõi - nhịp tim vẫn rối loạn. Không ai bỏ cuộc. Cú sốc điện nữa được thực hiện. Giây phút nín thở chờ đợi… rồi, một tín hiệu từ màn hình - nhịp tim đã dần ổn định. Những tiếng thở phào nhẹ nhõm. Bệnh nhân dần hồi tỉnh, ánh mắt mơ hồ dần có thần hơn.

Trong khoảnh khắc mong manh giữa sự sống và cái chết, những chiến binh áo trắng lại một lần nữa chiến thắng, giành giật sự sống từ tay tử thần. Nhưng họ không kịp nghỉ ngơi, vì ngoài kia, những cuộc chiến khác vẫn đang chờ… Đối với họ, mỗi ca cấp cứu không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một sứ mệnh thiêng liêng, là lời hứa không bao giờ bỏ cuộc, là niềm tin không ngừng cháy trong tim để mang lại hy vọng cho những ai đang trong cơn tuyệt vọng.

Liên tục những ca bệnh nặng được chuyển đến Trung tâm Cấp Cứu
Liên tục những ca bệnh nặng được chuyển đến Trung tâm Cấp Cứu

Không ít bệnh nhân hay người thân khi bước vào viện mang theo tâm lí hoang mang, sợ hãi, cố gắng bấu víu vào từng ánh mắt, từng cử chỉ của bác sĩ, mong được quan tâm ngay lập tức. Nhưng với những người đã dạn dày trong nghề, họ hiểu rõ ai cần được ưu tiên trước, ai có thể chờ thêm một chút.

Giữa muôn vàn áp lực, họ vẫn phải thật khéo léo giải thích, trấn an, làm sao để không ai cảm thấy bị bỏ rơi giữa nơi vốn đã đầy những nỗi đau và sự tuyệt vọng.

Những đêm trực nối dài bằng những bước chân vội vã, những chiếc cáng lao nhanh vào phòng cấp cứu, những ánh mắt căng thẳng dõi theo màn hình nhịp tim. Đôi khi, khoảnh khắc giao thừa cũng lặng lẽ trôi qua mà chẳng ai kịp nhận ra.

“Có năm trực đêm 30 Tết, cả ekip tập trung cấp cứu một ca bệnh nặng. Khi ngẩng lên, đồng hồ đã chỉ sang năm mới. Chúng tôi nhìn nhau bảo: ca cấp cứu này kéo dài tận hai năm” - ThS. bác sĩ Nguyễn Minh Hiếu, Trung tâm Cấp cứu nhớ lại.

Nhưng không phải cuộc chiến nào cũng kết thúc có hậu. Có những khoảnh khắc, bàn tay bác sĩ buộc phải buông xuôi, sự im lặng bao trùm cả phòng cấp cứu, để lại nỗi day dứt không nói thành lời.

Nhẫn nại, yêu thương

Do đặc thù công việc, tôi được lãnh đạo bệnh viện cho phép có mặt tại điểm nóng này. Từ góc khu lưu bệnh nhân cấp cứu, tôi nhận ra nữ điều dưỡng Đặng Thị Hạ, người từng nổi tiếng mạng xã hội khi cứu mạng một du khách nước ngoài trong lúc đang du lịch cùng bạn bè ở Đà Nẵng mùa hè năm ngoái. Vóc dáng thanh mảnh, cô nhanh nhẹn di chuyển giữa các giường bệnh.

Mỗi ngày, Hạ và các đồng nghiệp phải đối diện với hàng chục, thậm chí hàng trăm ca cấp cứu nặng, từ nhồi máu cơ tim, tai biến mạch máu não, chấn thương nặng cho đến những bệnh nhân nguy kịch cần hồi sức tích cực. Trong bộ đồ điều dưỡng màu đỏ và chiếc khẩu trang kín mít, họ chạy đua với thời gian, tất bật thiết lập đường truyền, đo huyết áp, hỗ trợ bác sĩ đặt nội khí quản, ép tim cấp cứu hay tiêm thuốc giãn mạch.

Điều dưỡng Đặng Thị Hạ chăm sóc bệnh nhân cấp cứu
Điều dưỡng Đặng Thị Hạ chăm sóc bệnh nhân cấp cứu

Cảnh tượng bệnh nhân nguy kịch liên tục nhập viện, tiếng máy móc vang lên dồn dập, tiếng khóc của người nhà xen lẫn những câu y lệnh khẩn trương khiến tim họ thắt lại, nhưng những cô gái ấy không được phép yếu mềm. Nhiều lần, Hạ nén nước mắt khi chứng kiến một bệnh nhân không qua khỏi, để rồi ngay sau đó lại gấp rút cấp cứu cho một ca bệnh khác.

Giữa những hành lang sáng đèn suốt ngày đêm của Trung tâm Cấp cứu, những điều dưỡng vẫn âm thầm, bền bỉ với công việc của mình. Mỗi ngày trôi qua là một cuộc chiến không khoan nhượng. Xe cấp cứu hú còi dồn dập, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở liên tục, những bệnh nhân trong tình trạng nguy kịch được đẩy vào với những hơi thở yếu ớt, nhịp tim rối loạn.

Không có chỗ cho sự chần chừ, họ lao vào công việc một cách thuần thục. Những đôi tay nhỏ nhắn nhưng rắn rỏi không một giây ngừng nghỉ, bởi chỉ cần chậm một nhịp thôi, sự sống mong manh kia có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

Giữa những mỏi mệt chồng chất, những thiên thần khoác áo blouse vẫn lặng lẽ kiên trì, nhẫn nại, gói trọn yêu thương vào từng cử chỉ, từng nhịp thở của người bệnh. Bởi với họ, hạnh phúc không chỉ là một lời cảm ơn, mà là khoảnh khắc nhịp tim yếu ớt dần trở nên ổn định, là ánh mắt mừng rỡ của người thân khi bệnh nhân thoát khỏi lưỡi hái tử thần, là những giọt nước mắt vui mừng thay cho nỗi tuyệt vọng ban đầu. Chính những điều bình dị nhưng thiêng liêng ấy đã tiếp thêm cho họ sức mạnh, để tiếp tục bước đi trên con đường nhiều gian truân nhưng cũng đầy ý nghĩa…

ThS Lê Quang Trí, Điều dưỡng Trưởng Trung tâm Cấp cứu vừa cầm hộp cơm tối lên đã vội đặt xuống vì một ca bệnh nặng vừa chuyển đến. Khi bệnh nhân tạm ổn, anh quay lại, hộp cơm đã nguội ngắt. Trí cười nhẹ bảo cảnh này cũng quen rồi.

Tôi đọc trong ánh mắt của điều dưỡng trưởng Lê Quang Trí sự thấu hiểu của một người gắn bó trọn đời với những phận người không may…

Khoảng thời gian từ trưa đến chiều tối luôn là những giờ phút căng thẳng nhất, khiến từng y bác sĩ phải gồng mình làm việc liên tục. Đêm muộn, khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ, Trung tâm Cấp cứu vẫn sáng đèn. Những ca bệnh từ các tỉnh lân cận vẫn tiếp tục chuyển về, những cuộc gọi cấp cứu vẫn dồn dập vang lên.

Nhưng dù mệt mỏi, dù áp lực, họ vẫn chưa từng dừng lại. Họ là những người không ngủ để giữ cho sự sống không tắt, là những người lặng lẽ hy sinh để đổi lại từng nhịp tim hồi sinh, từng ánh mắt hồi tỉnh.

Với họ, niềm vui không phải là những phút nghỉ ngơi, mà là khi một bệnh nhân qua cơn nguy kịch, khi nỗi đau dần tan biến, khi sự sống lại tiếp tục được nối dài.

Tôi nghiệm ra, ở đây họ kiệm lời tới mức có thể, chỉ có ánh mắt và đôi tay nói hộ. Đó là “vỏ bọc” của những cơn sốt có tên là giành giật sự sống, mà có sự sống nào không mang trong mình trái tim nóng hổi với bao khao khát ở đời.

(còn nữa)

Theo Hà Minh (TPO)

Có thể bạn quan tâm

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

(GLO)- Ba đối tượng cốt cán cuối cùng của tà đạo “Hà Mòn” bị bắt giữ tại khu vực núi Jơ Mông (giáp ranh xã Hra và xã Lơ Pang) vào ngày 19-3-2020 đã đánh dấu bước ngoặt quan trọng, khép lại hành trình đấu tranh kéo dài hơn một thập kỷ.

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

Ở đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi), lão ngư Dương Minh Thạnh được nhiều ngư dân gọi là “lão ngư Hoàng Sa” bởi có công “nối biển” Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa. Ông còn được mệnh danh là “sói biển” Lý Sơn, bởi sức vươn khơi dẻo dai, từng 5 lần thoát chết thần kỳ giữa bão biển.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

(GLO)- Khi tà đạo “Hà Mòn” tan biến, trên những buôn làng ở xã Hra, xã Đak Pơ, niềm tin làm giàu đang được gieo lại từ chính mảnh đất cũ. Nhờ sự vào cuộc của cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng cùng ý chí vươn lên của người dân, những vùng đất này đang chuyển mình mạnh mẽ. 

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

null