Dãy núi Ngọc Ruông - “món quà” của tạo hóa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
Không chỉ được thiên nhiên ưu đãi với khí hậu quanh năm mát mẻ, dãy núi Ngọc Ruông còn mang trong mình vẻ đẹp hoang sơ, huyền ảo đến lạ kỳ, tựa như một bức tranh độc đáo. Nơi đây đang trở thành một địa điểm du lịch lý thú cho những ai thích khám phá, trải nghiệm.

Từ thành phố Kon Tum, tôi vượt hơn trăm cây số để đến với dãy núi Ngọc Ruông thuộc xã Đăk Tăng (huyện Kon Plông). Vốn được truyền miệng là một trong những địa điểm “bỏ túi” của vùng du lịch sinh thái Quốc gia Măng Đen, dãy núi Ngọc Ruông hiện lên trước mắt tôi với dáng vẻ kỳ vĩ, nhưng cũng không kém phần thơ mộng.

Nhận lời làm hướng dẫn viên cho tôi, anh A Hiền - làng Vi Rơ Ngheo, xã Đăk Tăng tự hào giới thiệu: Dãy núi Ngọc Ruông có 4 đồi hợp thành, gồm Ngọc Ruông, Nhong Năng, Văng I Nó và Ngọc Chăng. Nằm ở độ cao hơn 1.200m so với mực nước biển, khí hậu nơi đây mang đặc trưng se lạnh. Lớp sương mù luôn bao quanh núi non trùng điệp tạo nên một khung cảnh mờ ảo, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh. Từ bao đời nay, dãy núi Ngọc Ruông luôn gắn bó mật thiết với người dân Xơ Đăng tại đây, và như một “nhân chứng sống”, chứng kiến sự đổi thay từng ngày trên mảnh đất này. Người dân địa phương xem Ngọc Ruông như một phần trong văn hóa tâm linh.

“Trong 4 dãy núi, dãy có đỉnh cao nhất là Ngọc Ruông. Theo quan niệm của dân, Ngọc Ruông là địa điểm linh thiêng nhất, giúp con người có thể kết nối với Giàng (thần linh) nên thường được bà con chọn để cầu nguyện. Hàng năm, già làng thường đại diện cho cả làng, cầu cho bà con sức khỏe, mùa màng tươi tốt, bội thu. Con trâu, con bò không bệnh tật, giúp bà con cày lúa, tăng gia sản xuất, lương thực đủ đầy. Cứ như vậy, không ai biết tự bao giờ, Ngọc Ruông trở thành chỗ dựa tinh thần không thể thiếu của bà con nơi đây” - anh A Hiền tâm sự.

Càng leo lên, tôi ngày càng ấn tượng với quang cảnh núi non trùng điệp. Cuốc bộ trên cung đường gập ghềnh, quanh co, ôm sát sườn núi, khiến tôi có cảm giác phấn khích đến lạ thường. Dường như dãy núi Ngọc Ruông hoàn toàn giữ nguyên được dáng vẻ hoang sơ, kì vĩ mà con người chưa tác động. Điều này, khiến cảnh sắc thiên nhiên thêm kỳ ảo. Thảm thực vật nơi đây cũng cực kỳ đa dạng và phân hóa theo độ cao.

Dãy núi Ngọc Ruông - “món quà” của tạo hóa ảnh 1

Hành trình chinh phục dãy núi Ngọc Ruông cheo leo của du khách. Ảnh: T.T

Anh A Hiền “bật mí”: Dãy núi Ngọc Ruông có các “đặc sản” cuốn hút mọi người, bao gồm 4 loại hoa (địa lan, đỗ quyên, phong lan, hoa sim). Hàng năm, hoa bắt đầu chớm nở vào khoảng cuối tháng 12 (dương lịch) và kéo dài đến hết tháng 4. Trong đó, mùa đẹp nhất là từ tháng 2-3 là lúc mà hoa rừng đồng loạt nở rộ. Đây cũng chính là thời điểm mà du khách ghé thăm dãy núi Ngọc Ruông nhiều nhất. Không chỉ có thể thưởng thức hàng ngàn sắc hoa rừng tươi thắm, du khách còn có thể tận hưởng không khí trong lành, tươi mát, cùng tiếng chim hót líu lo giữa đại ngàn.

Dãy núi Ngọc Ruông tựa như ngôi nhà chung của bà con nơi đây, cũng chính vì vậy, mọi người đều có ý thức giữ gìn, bảo vệ. Bà con không bao giờ chặt cây, nhổ hoa trong rừng để bán. Thậm chí hằng năm, cứ vào mỗi dịp Tết đến xuân về, bà con các thôn làng xung quanh khu vực dãy núi đều tiến hành phát dọn thực bì, trồng mới, cấy ghép các loại hoa để giữ cho khu rừng ngày càng dày thêm hương sắc. Một số người thậm chí còn làm những căn chòi, những trạm gác cho du khách tạm nghỉ chân ngay giữa rừng để khách có thể chụp hình, check in lưu niệm.

Để leo từ chân đồi lên điểm cao nhất của dãy núi Ngọc Ruông, tôi mất khoảng 4 -5 tiếng. Nhiều đoạn đường rừng bị chắn ngang bởi chướng ngại vật, khiến tôi phải băng qua những bụi cây rậm rạp, nhảy cheo leo trên những tảng đá lớn. Tuy vất vả, nhưng phần thưởng cho những người chinh phục dãy núi này chính là không gian yên tĩnh, quang cảnh hùng vĩ của đất trời.

Từ trên cao nhìn xuống, tôi tận mắt chứng kiến đầy đủ những gam màu của núi rừng trong ánh hoàng hôn đỏ rực. Tùy vào sự thay đổi của ánh nắng, khung cảnh ấy có lúc trầm buồn, có lúc lại mang nét tươi vui, tinh nghịch. Phóng tầm mắt ra xa, tôi có thể quan sát những đồi núi trùng điệp, nhấp nhô chìm trong mây khói, vừa hư vừa thực mang vẻ đẹp kì vĩ, nên thơ.

Theo anh Hiền, ngoài khoảnh khắc hoàng hôn tuyệt đẹp, thì bình minh cũng là một trong những thời điểm đáng giá nhất khi đến với dãy núi Ngọc Ruông. Nếu dành thời gian leo núi từ buổi sáng sớm, du khách có thể chứng kiến những ánh nắng đầu tiên xuyên màn sương sớm, len lỏi qua từng ngóc ngách. Không gian tĩnh mịch của núi rừng Ngọc Ruông như bừng tỉnh. Vạn vật dường như thức giấc sau màn đêm nhường chỗ cho ánh nắng ban mai lung linh sắc màu.

Dãy núi Ngọc Ruông - “món quà” của tạo hóa ảnh 2

Thông 5 lá phát triển mạnh tại vùng núi Ngọc Ruông. Ảnh: T.T

Theo câu chuyện của anh Hiền, nếu đến đây vào khoảng thời gian từ tháng 5 đến tháng 8, tôi có thể được chiêm ngưỡng những cánh đồng lúa vàng óng ánh của của bà con nơi đây phủ kín chân đồi. Xen lẫn trong khung cảnh đó là những nếp nhà sàn phủ kín rêu phong với khói bếp lửa vờn quanh, không muốn rời. Những khung cảnh đó mang đến vẻ đẹp hoang sơ mà không phải nơi nào cũng có và ai cũng có cơ hội được trải nghiệm.

Một trong những điểm tôi ấn tượng nhất khi đến với dãy núi Ngọc Ruông chính là được trải nghiệm bản sắc văn hóa và con người nơi đây. Bà con Xơ Đăng rất thân thiện, chân chất và tình cảm. Ghé thăm các thôn, làng, tôi tìm hiểu thêm về người dân gắn bó với văn hóa cồng chiêng. Đó là những giai điệu chiêng được bà con tự hào lưu truyền từ thế hệ này, qua thế hệ khác, tấu lên ngân vang cùng đất trời. Đó còn là những điệu xoang truyền thống, vừa uyển chuyển, nhẹ nhàng, nhưng vẫn thể hiện được nét kiên cường, mạnh mẽ của con người Tây Nguyên. Đó còn là những câu chuyện về lịch sử, về con người trong quá trình phát triển trên mảnh đất này.

Đồng chí A Hùng - Phó Chủ tịch UBND xã Đăk Tăng cho biết: Dãy núi Ngọc Ruông chính là niềm tự hào của nhân dân nơi đây. Mang cảnh sắc hoang sơ, hùng vĩ, dãy núi Ngọc Ruông như một món quà mà thiên nhiên ban tặng cho người dân. Hiện tại, địa phương có kế hoạch xây dựng ngôi làng Vi Rơ Ngheo tại lưng chừng dãy núi Ngọc Ruông - làng đang trở thành điểm du lịch. Các hồ sơ, thủ tục đã trình về Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch để thẩm định, nhằm đưa làng du lịch Vi Rơ Ngheo vào khu du lịch của tỉnh.

Trong không khí thân tình, trong tiếng lửa tí tách bên bếp nhà sàn, tôi còn được bà con cho thưởng thức cơm lam với hương rượu ghè cay nồng. Những câu chuyện về dãy núi Ngọc Ruông cứ thế được bà con kể mãi không dứt. Và tôi đã say với mảnh đất và con người ở nơi đây lúc nào không rõ.

Link bài gốc: https://www.baokontum.com.vn/dat-nguoi-kon-tum/day-nui-ngoc-ruong-mon-qua-cua-tao-hoa-29204.html

Có thể bạn quan tâm

Muôn nẻo tình thầy

Muôn nẻo tình thầy

Khi những ngày cuối của năm học 2022-2023 sắp kết thúc, hai câu chuyện ở hai vùng miền đất nước (Hà Giang, Kon Tum) đã khiến biết bao người rưng rưng và càng thêm khâm phục, chia sẻ những gian khó, hiểm nguy và cả tấm lòng, sự tận tâm, tận tụy, đức hy sinh của những người giáo viên nơi vùng khó.
Những người hồi sinh “vùng đất chết” - Kỳ 3: Phên giậu Tổ quốc không rào mà vững

Những người hồi sinh “vùng đất chết” - Kỳ 3: Phên giậu Tổ quốc không rào mà vững

Với phương châm “Vườn cây đến đâu tổ chức các cụm dân cư đến đó”, các cụm dân cư được tổ chức gắn với các khu sản xuất tập trung của các công ty, đội sản xuất, tạo thành một lực lượng lao động vừa sản xuất, vừa sẵn sàng chiến đấu, trở thành dải gắn kết liên hoàn kinh tế-xã hội với quốc phòng-an ninh (QP-AN), tạo nên phên giậu vững chãi nơi vùng biên cương Tổ quốc.
20 năm làng tái định cư đìu hiu, làng cũ vẫn nhộn nhịp

20 năm làng tái định cư đìu hiu, làng cũ vẫn nhộn nhịp

(GLO)- Năm 1999, mấy chục hộ dân làng Kuái chuyển về khu tái định cư cách trụ sở xã Ia Blứ (huyện Chư Pưh, tỉnh Gia Lai) độ chục bước chân với mong ước cuộc sống sẽ khởi sắc. Vậy mà, hơn 20 năm sau, làng cũ vẫn nhộn nhịp, đông vui; trong khi ở làng mới, cảnh vật đìu hiu, cửa nhà im ỉm, người vắng hoe, chỉ có tiếng gió xào xạc.
Những người hồi sinh “vùng đất chết” - Kỳ 2: Giải quyết việc làm, đảm bảo đời sống cho người dân

Những người hồi sinh “vùng đất chết” - Kỳ 2: Giải quyết việc làm, đảm bảo đời sống cho người dân

Những năm tháng chiến tranh, đồng bào các DTTS ở Tây Nguyên một lòng theo cách mạng, che chở, giúp đỡ cho bộ đội. Hòa bình lập lại, đồng bào DTTS vẫn còn nghèo, nhận thức còn hạn chế, nhiều hủ tục chưa được xóa bỏ, phương thức sản xuất chủ yếu theo tập quán lâu đời nên hiệu quả mang lại chưa cao. Xuất phát từ thực trạng đó, Binh đoàn 15 được Quân ủy Trung ương giao trọng trách mới: giúp nhân dân địa phương sớm ổn định cuộc sống.
Những người hồi sinh vùng đất chết - Kỳ 1: Bản trường ca mới

Những người hồi sinh vùng đất chết - Kỳ 1: Bản trường ca mới

Được thành lập từ năm 1985, Binh đoàn 15 được Đảng, Quân đội giao trọng trách xây dựng và phát triển kinh tế kết hợp với quốc phòng trên địa bàn chiến lược Tây Nguyên. Gần 40 năm qua, các thế hệ cán bộ, chiến sĩ Binh đoàn đã biến những vùng đất hoang hóa, đồi trọc từ sự hủy diệt của bom na pan, chất độc hóa học đế quốc Mỹ rải xuống thời chiến tranh thành những dải rừng cao su, cà phê bạt ngàn; những cánh đồng lúa nước cùng các cơ sở chế biến công nghiệp, điện, đường, trường, trạm trên vùng đất Tây Nguyên lộng gió.
Ngư phủ hồ Sê San làm du lịch

Ngư phủ hồ Sê San làm du lịch

Hơn 10 năm về trước, hàng chục hộ dân miền sông nước Tây Nam bộ ngược đường tìm về mảnh đất Tây nguyên, rồi cắm sào dọc mép lòng hồ thủy điện Sê San (ở H.Ia H'Drai, Kon Tum) để mưu sinh.
Nhọc nhằn trẻ đường phố mưu sinh

Nhọc nhằn trẻ đường phố mưu sinh

Nhiều năm nay, trẻ em mưu sinh đường phố trên địa bàn TP Hồ Chí minh đã không là điều xa lạ gì nữa. Bên cạnh câu chuyện bát cơm manh áo, còn là không ít những cảnh tượng xót xa, nhức nhối. Trên các nẻo đường tấp nập và đêm khuya, những bóng bé nhỏ liêu xiêu, dật dờ đứng ngồi, lom khom, thấp thỏm... ngửa tay, giơ mũ xin tiền. Liệu có những đường dây chăn dắt, bắt các em phải trở thành những con rối bất đắc dĩ hay không?
Cửa tiệm của những nụ cười hạnh phúc

Cửa tiệm của những nụ cười hạnh phúc

Trong “Cửa tiệm hạnh phúc” ấy, những chị em không may khiếm khuyết một phần thân thể quây quần bên nhau, tự tay làm ra những sản phẩm tái chế để tạo thu nhập, trang trải cuộc sống và tìm cơ hội hòa nhập cộng đồng. “Cửa tiệm hạnh phúc” được duy trì với phương châm “cơ thể có thể bị khiếm khuyết nhưng nụ cười luôn tròn đầy”!
"Trồng người" giữa Trường Sa

"Trồng người" giữa Trường Sa

Ra Trường Sa những ngày giữa tháng 4 vừa qua, tôi đặc biệt ấn tượng với những người thầy lặng lẽ "trồng người" nơi đảo xa. Dù đang công tác, sinh sống ổn định tại đất liền, họ đã gác lại hạnh phúc riêng tư để ra với Trường Sa vì sự nghiệp chung là ươm mầm tri thức, gieo con chữ cho trẻ em sinh sống trên các điểm đảo...
Theo chân những người tìm mật ong rừng

Theo chân những người tìm mật ong rừng

(GLO)- Từ tháng 2 đến tháng 5, khi công việc đồng áng đã vãn, một số người dân ở huyện Kbang (tỉnh Gia Lai) lại rủ nhau vào rừng tìm mật ong. Giọt mật vàng được những chú ong thợ cần mẫn gom góp tinh túy của núi rừng đã mang lại cho người dân khoản thu nhập khá.
Pagang kala, cọc dấu quyền năng sinh tồn

Pagang kala, cọc dấu quyền năng sinh tồn

Một tổ ong rừng mới được phát hiện. Alăng Lai, chàng trai Cơ Tu ở xã Jơ Ngây (Đông Giang) vớ lấy một nhánh cây gần đó, chẻ phần đầu, đặt thêm một đoạn cây khác nhỏ hơn theo hình chữ thập, rồi cắm thẳng xuống đất. Vị trí Alăng Lai đánh dấu này là gốc cây có đàn ong làm tổ nhằm thông báo với mọi người về… quyền sở hữu của mình, theo phong tục văn hóa Cơ Tu.
Mười năm hẹn với cây trà

Mười năm hẹn với cây trà

Mười năm trước, một người nông dân đã dẫn những nhà khoa học đi tìm cây trà hoa vàng Đà Lạt nơi những khu vực rừng sâu. Và hôm nay, những cây trà nhỏ xíu đang quay lại, bén rễ trên những mảnh vườn - rừng của người nông dân xứ núi.