Dành hết cho con

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Có lẽ không phải chờ đến lúc mái đầu ngả bạc thì ta mới hiểu được lòng mẹ. Khi muốn cất lên câu hát “Mẹ ơi, con đã già rồi” tức là lúc đó, tuổi của mẹ cũng đã lớp lớp mây ngàn. Trong tất cả những ngọt ngào, nồng ấm của cuộc đời mà ta may mắn nhận được, tuyệt nhất vẫn là trái tim của người mẹ, một trái tim dù chịu nhiều đau khổ vẫn muốn dâng hiến vẹn tròn cho con cháu.
Cuộc đời mẹ tựa rễ của một loài cây, chịu phần sần sùi, đen đúa, tối tăm trong lòng đất, miễn bắt được mạch nguồn để dưỡng nuôi ngọn lá. Mẹ đầu tắt mặt tối, dè sẻn, chắt chiu. “Những buổi chợ làng, chợ huyện gánh gồng/Quên lá trầu xanh, bánh cho con mẹ nhớ”. Dâu bể đổi thay nhưng tình mẹ dành cho con muôn đời vẫn thế. Thơ ấu thì ẵm bồng, tuổi đến trường thì lo cơm áo, tới lúc dựng vợ gả chồng, mẹ cũng đau đáu hạnh phúc cho con.
Một đứa trẻ luôn gần mẹ sẽ khó lòng hình dung niềm hạnh phúc tột cùng khi được gặp lại mẹ của chú bé Hồng trong cuốn hồi ký “Thời thơ ấu” của nhà văn Nguyên Hồng: “Phải bé lại và lăn vào lòng một người mẹ, áp mặt vào bầu sữa nóng của người mẹ, để bàn tay người mẹ vuốt ve từ trán xuống cằm, và gãi rôm ở sống lưng cho, mới thấy người mẹ có một êm dịu vô cùng”. Và những ai còn diễm phúc có mẹ trên đời sẽ khó lòng nhìn ra nỗi đau mà nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã thấu khi mẹ ông vĩnh biệt cõi trần: “Không có một bài hát nào có thể nói đủ về mẹ. Mất mẹ là mất đi một tài sản lớn nhất trong toàn bộ sự giàu có của một đời người. Khi cúi xuống hôn lần cuối trên vầng trán lạnh lẽo của mẹ, tôi biết rằng từ nay sự lạnh lẽo ấy sẽ dần dần tràn ngập trái tim tôi”.
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Ta trưởng thành rồi mới bắt đầu nghĩ về mẹ trong cái hạn hữu của thời gian. Ta đi xa, hiên nhà cứ bần thần dáng mẹ đứng ngồi. Dẫu đang cời than ấm thì bàn tay cũng muôn vàn lạnh nhớ. Mang gì về cho mẹ, ai trả lời được câu hỏi tưởng chừng quá giản đơn này. Mang tiền bạc, của cải hay những đắng đót từ cuộc sống mưu sinh trở về bên mẹ? Kỳ thực, ta hay đau đáu những điều mà mẹ không cần đến. Người mẹ nào cũng chỉ cần con mình trở về, lành lặn như đứa trẻ thơ ngày xưa ấy, dù bây giờ đã mang hình hài của một con người dạn dày mưa nắng. Phải đi đến tận cùng chân trời nào, qua bao chìm nổi nữa thì ta mới chịu về ngồi bên hiên, ủ mình trong tay áo mẹ. Người thích phiêu lưu nghĩ bốn bể là nhà; với người muốn quay về thì nơi nào có mẹ mới chính là mái nhà thân thương nhất.
Khi gọi tiếng “mẹ ơi”, ta nghe như có gì đó vừa thầm kín vừa thiêng liêng cất lên trong tâm tưởng. Không ai đếm được mình đã gọi bao nhiêu lần như thế. Chỉ biết, khi đứng trước “thác lũ của số phận”, mẹ là người cho ta sức mạnh. Ai cũng muốn sống sao cho xứng đáng với chuỗi ngày cơ cực của mẹ. Lễ lạt cũng có niềm vui riêng, nhưng chỉ cần ta còn biết nghĩ về ơn đức dưỡng dục, sinh thành bằng tất cả tình yêu thương và lòng thành kính thì ngày nào cũng là Ngày của mẹ. Có những người mẹ quen rồi với áo nâu, với mùi khói bếp nên hễ nhận bó hoa con cháu dành tặng là cứ cười ngượng nghịu. Biết làm sao được, đời mẹ đã như rễ của một loài cây...
Lời nào cho hết những mênh mông tình mẹ? Chúng ta nợ mẹ quá nhiều, dù biết “nước mắt chảy xuôi”…
LỮ HỒNG

Có thể bạn quan tâm

Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

(GLO)- Tấm áo trấn thủ đã trở thành biểu tượng gắn liền với người chiến sĩ Điện Biên trong suốt 56 ngày, đêm "đánh lấn từng thước đất". Ngắm nhìn tấm áo ấy được trưng bày trong bảo tàng, tác giả Nguyễn Ngọc Phú bồi hồi, tưởng như được sống lại phút giây chiến đấu hào hùng của cha anh.
Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

(GLO)- "Tự khúc" của tác giả Hà Hoài Phương là những chiêm nghiệm rất thực về cuộc đời. Sau cơn mưa trời lại sáng, không có điều gì tồn tại mãi, dù đó có là những niềm vui, hạnh phúc hay khổ đau...
Xếp sách nghệ thuật

Xếp sách nghệ thuật

(GLO)- Như một kiến trúc sư với nguyên vật liệu là sách, các nhân viên Thư viện tỉnh Gia Lai đã dày công sáng tạo và mô phỏng thành công nhiều công trình văn hóa-lịch sử đẹp mắt nhằm nâng cao hiệu quả tuyên truyền về văn hóa đọc.
Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

(GLO)- Đất trời Tây Nguyên trong bung biêng thanh âm cồng chiêng, men cay rượu cần nồng nàn, vấn vít, nhịp xoang quyến luyến, tay nắm tay chẳng rời... được nhà thơ Ngô Thanh Vân một lần nữa nhắc đến trong bài thơ "Vào hội".

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

(GLO)- Tôi bước vào nghề báo thì gặp anh Nguyễn Hoàng Thu. Bấy giờ, anh cũng mới vào Báo Thanh Niên, thường trú ở Tây Nguyên. Lúc này, anh còn độc thân, sống ở Buôn Ma Thuột. Anh hơn tôi đến chục tuổi, thường đội chiếc mũ beret màu đen trông rất lãng tử, nhưng tính tình khá trẻ trung và cá tính.

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

(GLO)- Biết bao nhiêu người đã ngã xuống, đổi máu xương cho đất nước, quê hương thanh bình. Thương xót và biết ơn, những dòng thơ của nhà thơ Phạm Đức Long cũng trở nên da diết: "Xin người hóa núi hóa sông/Ngàn năm mây trắng phiêu bồng bóng quê!"...

Ông Siu Phơ (bìa phải) thực hiện nghi lễ cúng với sự hỗ trợ của ông Rah Lan Hieo. Ảnh: Vũ Chi

Phú Thiện: Khai mạc lễ hội cầu mưa Yang Pơtao Apui

(GLO)- Sáng 30-4, tại Khu Di tích lịch sử-văn hóa cấp quốc gia Plei Ơi (xã Ayun Hạ, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai), UBND huyện Phú Thiện khai mạc lễ hội cầu mưa Yang Pơ tao Apui và Hội thi văn hóa thể thao các dân tộc thiểu số lần thứ XV năm 2024.
Thơ Lữ Hồng: Cho người ở lại

Thơ Lữ Hồng: Cho người ở lại

(GLO)- Chúng ta đều yêu Pleiku nhưng không phải ai cũng chọn ở lại và gắn bó. Một lúc nào đó, vào chặng cuối cuộc đời, người Pleiku tha hương mới dâng đầy nỗi nhớ. Bài thơ của Lữ Hồng ngỡ là lời của một người ra đi gửi cho người ở lại, mà cũng có thể là lời của người ở lại gửi cho chính mình...