'Con tui đứa nào cũng khổ, tui đi làm còn có đồng ra đồng vô đỡ cho con cái'

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Cụ bà Mai Thị Bốn, 76 tuổi, ngày nào cũng có mặt tại chợ đầu mối Thủ Đức từ 9-10h đêm tới 7-8h sáng để bốc hàng thuê cho các tiểu thương. Bà đã làm công việc này từ sau 1975 tới giờ. "Tui đi làm còn có đồng ra đồng vô đỡ cho con cái", bà kể.
76 tuổi, bà lão đêm đêm đẩy hàng kiếm sống và thường nhận được sự giúp đỡ của người xung quanh như phụ khiêng hàng quá nặng (ảnh trái). Thương bà lão lớn tuổi nghèo khó, nhân viên vựa hàng bưng giúp thùng hoa quả ra xe đẩy - Ảnh: VĂN BÌNH
76 tuổi, bà lão đêm đêm đẩy hàng kiếm sống và thường nhận được sự giúp đỡ của người xung quanh như phụ khiêng hàng quá nặng (ảnh trái). Thương bà lão lớn tuổi nghèo khó, nhân viên vựa hàng bưng giúp thùng hoa quả ra xe đẩy - Ảnh: VĂN BÌNH
Tui biết bả hồi còn ở chợ Cầu Ông Lãnh, hồi chỉ vác bằng vai, bưng bằng tay. Cực vậy mà bả vẫn ráng. Ai mướn vác hàng từ chợ Cầu Ông Lãnh lên chợ Cầu Muối bả cũng vác.
Ông Nguyễn Hoàng Sơn (tài xế chở hàng)
"Cổ" là bà lão Mai Thị Bốn, 76 tuổi, nhà ở quận 4 (TP.HCM).
Đi làm lúc người ta đi ngủ
Một ngày làm việc của bà Bốn bắt đầu từ lúc... 22h, là cái giờ mà người ta đi ngủ. Tối nào cũng vậy, gần 22h là bà có mặt ở trạm xe buýt gần cầu Ông Lãnh (quận 1) đón xe xuống chợ đầu mối Thủ Đức (TP.HCM). "Tui đi xe buýt cho rẻ. Bữa nào có cháu chở thì đỡ. Có bữa phải đi xe ôm từ nhà ra trạm xe buýt mất 20.000 đồng. Về một lần tiền xe ôm nữa là đã hết 40.000 đồng rồi" - bà Bốn nói.
Rồi bà ngồi trên cái ghế nhựa con con, chờ tới 1h sáng mới có bạn hàng quen đi chợ để có hàng kéo. "Từ nhà tui lên đây chỉ có một chuyến xe buýt nên phải đi sớm, chứ ở gần đây thì cách 30 phút mình ra là vừa" - bà bảo.
Đêm mỗi lúc một khuya, sương xuống mà vẫn nóng nực đến lạ. Bà lão 76 tuổi mặc bộ quần áo cộc tay, ngồi thu lu nhìn về phía trong chợ, thỉnh thoảng lại ngó mấy chiếc xe tải lóa đèn xuống lấy hàng, rồi ngó những người bốc xếp kéo hàng lóc cóc ngược xuôi trước mặt.
"Tui đi làm mấy chục năm, thức đêm riết con mắt mình nó quen. Về nhà ngủ đêm không được. Lên trên đây lại buồn ngủ, ngủ gà ngủ gật được, chứ về nhà nằm gối đàng hoàng lại không ngủ được. Bữa nào bịnh ở nhà ngủ tới 12h đêm là nó dứt, thức giấc dậy là thức luôn tới sáng chứ không ngủ lại được" - bà Bốn nói.
Giữa tiếng xe, tiếng còi, tiếng kéo hàng, tiếng í ới nói chuyện ồn ào vậy mà bà vẫn lơ mơ chợp mắt được.
Gần 1h sáng, điện thoại bà Bốn rung lên. "Bạn hàng gọi", bà lật đật đẩy chiếc xe kéo vô trong chợ. Dạo này dịch nên ế ẩm, bạn hàng này chỉ lấy 4 thùng cam, xoài, thanh long, quýt. Mỗi thùng nhẹ nhất khoảng 20kg, nặng nhất khoảng 50kg. Bà Bốn bưng phè phè, chất lên xe kéo.
"Đồ nặng quá thì mình chia ra, kéo ít thôi - bà Bốn nói - Hồi trước tui kéo một lần 5 - 6 cục (thùng hàng - PV) lận, nhưng từ năm ngoái tui kéo 2 - 3 cục, 3 - 4 cục thôi. Mỗi cục được trả 5.000 đồng. Từ bữa dịch tới giờ, tui làm một đêm nhiều nhất có trăm rưỡi, trăm tư à. Nhưng mà vẫn phải đi làm để giữ mối. Mình nghỉ là có người khác nhảy vô thay liền. Nhiều khi đi xe về còn lỗ. Một ngày tiền xe đã hết 52.000 đồng. Rồi ăn uống nữa. Đâu còn có nhiêu tiền đâu".
Chợ đầu mối chằng chịt như hàng trăm bàn cờ. Lối đi rất hẹp. Nhiều khi gặp bốc xếp đi ngược chiều, bà lão phải lùi, né nhường. Bạn hàng lấy mỗi vựa một thùng. Bà Bốn cứ lọc cọc kéo cái xe đẩy xuyên qua lối nọ, tạt qua lối kia như mê cung vừa chật vừa đông người để nhận hàng. Chợ đêm kín gió. Trán bà Bốn lấm tấm mồ hôi.
Kéo xong 4 thùng hàng ra tập kết ở chiếc xe tải nhỏ, bà Bốn nhận tiền công 20.000 đồng. Bà lại trở về chỗ ngồi quen thuộc, chờ tới 2h30 sáng mới có bạn hàng xuống.
Ngồi cũng khá lâu, bà Bốn nhìn điện thoại riết, nôn nao bảo sao bữa nay bạn hàng xuống trễ vì đã 2h50 rồi. Rồi bà mừng rơn khi bạn hàng gọi kéo 6 thùng hàng. Hết hàng để kéo, bà lão dựa lưng vào cửa một kiôt đã đóng cửa, ngồi chờ tới 6h sáng mới có hàng kéo tiếp.
Anh Nguyễn Minh Tuấn (bảo vệ chợ nông sản Thủ Đức) nói: "Làm bốc xếp cần sức khỏe và nhanh nhẹn. Với sức khỏe và tầm tuổi như cô Bốn thì không được nhanh như những thanh niên khác. Nhưng ở đây ai cũng biết hoàn cảnh cô nên thông cảm. Tính tình cô Bốn vui vẻ, hoạt bát nên bà con tiểu thương cũng thương, kêu cô kéo hàng để giúp có thu nhập".
"Cổ không dám nghỉ đâu. Bữa nào bịnh dữ lắm mới chịu ở nhà. Khỏe là đêm nào cũng có mặt ở chợ" - bà Nguyễn Thị Hoa (53 tuổi, từng làm trong đội bốc xếp) cho hay. Bà Hoa cũng làm bốc xếp từ hồi chợ còn ở cầu Ông Lãnh đến khi dời về đây. "Tội cổ lắm. Bữa nào nhiều hàng thì 4-5h sáng về. Bữa nào ít hàng là cổ chờ làm tới 7-8h sáng mới về" - bà Hoa kể.
Ba năm trước, bà Bốn bị bệnh nặng. Mọi người tưởng bà không qua khỏi. Hay tin, anh em bốc xếp hùn lại hỗ trợ bà chút tiền mua thuốc. Và rồi vượt qua cửa tử, người ta vẫn thấy bà lão đêm đêm có mặt ở chợ.
Thấy con khổ, không đành lòng xin tiền con
Bà Bốn làm bốc xếp ở chợ đầu mối từ năm 1976. Khi đó chợ còn họp dưới chân cầu Ông Lãnh. Năm 2003, khi chợ dời về quận Thủ Đức, bà cũng đi theo. Cả thanh xuân của bà lão gắn với nghề bốc xếp, phu vác hàng ở chợ đầu mối. Chợ ở đâu bà theo đó, không dám bỏ, cũng chẳng thể bỏ.
Chồng mất khi bà 40 tuổi, 3 đứa con còn nhỏ. "Tui không biết làm gì để nuôi con. Làm việc gì cũng một tháng mới có tiền. Còn làm cái nghề này không cần bỏ vốn, chỉ bỏ sức lực mình thôi mà lại có tiền liền hằng ngày nuôi con" - bà Bốn giải thích.
50.000 đồng Đó là số tiền bà lão kiếm được từ 10h đêm tới hơn 3h sáng khi kéo 10 thùng hàng.
Bà kể hồi đó 4h khuya phải qua chợ Cầu Ông Lãnh làm tới 7h sáng, mua đồ về nấu ăn cho con, rồi tới 14h đi làm tới 22h mới về. Nhiều bữa bà còn ráng, hết ca vẫn ở lại làm thêm, 12h đêm mới về.
Bà Nguyễn Thị Hoa, đồng nghiệp lâu năm của bà Bốn nhưng đã nghỉ bốc xếp 6 năm nay vì làm không nổi nữa, ái ngại: "Nhiều người trẻ hơn cô Bốn còn đầu hàng mà cổ vẫn làm. Nhưng trời cũng thương, cho cổ sức khỏe".
Hỏi sao không nghỉ ở nhà, bà Bốn rầu rầu nói: "Mấy đứa con tui đứa nào cũng khổ, chỉ vừa đủ ăn, đủ lo cho gia đình nó, không nuôi mình nổi. Con trai tui nó biểu ở nhà mà tui thấy nó khổ quá, mình không đành lòng xin tiền nó được. Tui đi làm còn có đồng ra đồng vô đỡ cho con cái".
Ráng dành tiền cho con sửa nhà!
"Người ta có điều kiện thì tuổi này ở nhà con cái lo cho khỏe tấm thân. Ai cũng muốn sướng chứ ai muốn cực. Lẽ ra năm nay tui nghỉ rồi.
Hằng ngày lúc 22h, khi mọi người nghỉ ngơi, bà Bốn đi xe buýt đến chợ đầu mối Thủ Đức để “vào ca” - Ảnh: V.B.
Hằng ngày lúc 22h, khi mọi người nghỉ ngơi, bà Bốn đi xe buýt đến chợ đầu mối Thủ Đức để “vào ca” - Ảnh: V.B.
Nhưng cái nhà tui giờ mái tôn thì dột, cây que thì mối mọt ăn võng xuống mà không có tiền sửa. Con tui nó nghèo quá. Tui không có tiền, chỉ có sức, ráng làm phụ nó, dành dụm thêm ít tiền sửa lại cái nhà" - bà lão 76 tuổi bần thần nói.
MY LĂNG (TTO)

Có thể bạn quan tâm

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

(GLO)- Từ 300 triệu đồng có được sau khi bán mảnh đất canh tác duy nhất của mình, anh Thái Xuân Biên (40 tuổi, ở thôn An Thượng 3, xã Cửu An) bước vào lĩnh vực công nghệ sinh học dù chưa từng biết đến phòng thí nghiệm. 6 năm sau, mỗi năm doanh nghiệp của anh sản xuất 19 triệu cây giống.

Giữ buôn Jứ!

Buôn Jứ: Hành trình an cư sau những mùa lũ

(GLO)- Mỗi khi mùa mưa đến, người dân buôn Jứ (xã Ia Tul, tỉnh Gia Lai) lại thấp thỏm nhìn con nước sông Ba dâng lên nhanh. Với họ, lũ là nỗi ám ảnh kéo dài qua nhiều thế hệ. Và rồi, sau những trận ngập lịch sử, hàng trăm hộ dân buôn Jứ đang sáng lên hy vọng về một cuộc sống bình yên, tốt đẹp hơn.

Thanh âm buôn cổ

Thanh âm buôn cổ

Người dân buôn cổ M’Liêng vẫn còn gìn giữ nghề thủ công truyền thống cùng nhiều hiện vật cổ. Khi buôn có lễ hội, âm thanh cồng chiêng vang lên như một niềm tự hào của người dân nơi đây. Buôn cổ này may mắn sở hữu một khu rừng thiêng.

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

(GLO)- Hơn 70 năm trôi qua, những người góp sức làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã ở tuổi xưa nay hiếm, nhiều người không còn nữa. Dù vậy, trong từng câu chuyện, từng kỷ vật được gìn giữ, một thời hoa lửa vẫn hiện lên chân thực, xúc động và đầy tự hào.

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ.

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

(GLO)- Chiến tranh dẫu khốc liệt song từ sự đồng hành của những người cùng chung lý tưởng cách mạng, tình yêu đã đơm hoa kết trái, trở thành điểm tựa để người lính vững vàng giữa bom đạn, vun đắp nên hạnh phúc bền chặt sau ngày đất nước thống nhất.

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

null