Chuyện đọc báo ngày xưa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Hơn 1 tháng sau ngày giải phóng tỉnh Gia Lai (17-3-1975), tôi từ Trường Cơ yếu K5 (Hội An, Quảng Nam) về thăm lại cơ quan cũ là Văn phòng Tỉnh ủy, nơi tôi ở trước khi đi học, năm 1974. Sau giải phóng, Tỉnh ủy đặt trụ sở từ nhà số 21 đến 33 và 20 Lê Hồng Phong. Những người trong cơ quan từ căn cứ K10 (Krong, Kbang) ra, họ đón tôi nhiệt tình, vui vẻ, chia sẻ bao điều mới lạ làm tôi bớt đi những bỡ ngỡ ban đầu. Nhưng rồi tôi cũng đã hết phép, phải trở lại trường học cho hết khóa. Cuối năm 1976, tôi lại về nhận công tác ở Văn phòng Tỉnh ủy.

Căn phòng chừng vài chục mét vuông, nằm liền kề phòng họp của Ban Thường vụ Tỉnh ủy, nhà số 25 Lê Hồng Phong là chỗ tôi được cơ quan bố trí nơi làm việc hàng ngày. Phòng làm việc của tôi cũng chính là nơi đọc sách báo khi mọi người rỗi việc. Anh Trần Ngọc Sơn-Trưởng phòng Tài chính Đảng và anh Đỗ Quang Hoàn-phóng viên thường trú Báo Nhân Dân là những người thường tranh thủ đọc báo ở phòng làm việc của tôi.

Hồi ấy, hầu hết cán bộ, nhân viên đều ở nhà tập thể. Nhà tập thể là những căn hộ vắng chủ dọc theo hai bên đường Lê Hồng Phong. Trừ vài căn như số 4, 10, 12 là nơi làm việc của bộ phận báo vụ, ngày đó gọi là bưu điện hệ 1 hay còn gọi là bưu điện đặc biệt, chỉ phục vụ thư tín, công văn điện báo... cho Tỉnh ủy. Trừ điện mật, chúng tôi chuyển giao trực tiếp giữa bộ phận cơ yếu với bộ phận báo vụ, còn lại mọi công văn, thư, báo là do một nhân viên bưu điện đảm nhận. Đó là chị Võ Thị Âu. Chị Âu dáng người đậm, chân đi như thể... chưa kịp chạm đất, trên vai đeo một bịch công văn giấy tờ, báo chí to vượt người của chị. Mỗi lần thấy chị, thứ mà chúng tôi chờ đợi chính là những tờ báo, tạp chí, sách, thư riêng...

Sản phẩm báo chí ngày nay cũng đã khác trước. Tuy thế, người viết bài này vẫn luyến tiếc cách đọc sách báo theo kiểu... ngày xưa. Ảnh: Ngọc Minh

Sản phẩm báo chí ngày nay cũng đã khác trước. Tuy thế, người viết bài này vẫn luyến tiếc cách đọc sách báo theo kiểu... ngày xưa. Ảnh: Ngọc Minh

Đọc sách, báo ngày đó với anh em cán bộ, nhân viên chúng tôi như thể cơm ăn, nước uống hàng ngày. Cả cơ quan chỉ được đặt mua những tờ báo như Nhân Dân, Quân đội nhân dân, Đại đoàn kết, Tiền Phong, Phụ Nữ, tạp chí Cộng sản, tạp chí Xây dựng Đảng, ưu tiên cho đoàn viên, thanh niên lắm mới đặt mua thêm được tạp chí Văn nghệ quân đội và tờ tuần báo Văn nghệ. Riêng báo Gia Lai, tòa soạn biếu đủ mỗi phòng, bộ phận 1 tờ.

Phòng Hành chính được giao nhiệm vụ hàng ngày chọn lựa các tin, bài nói về Gia Lai, Tây Nguyên và công việc có liên quan đến công tác Đảng nói chung, công tác lãnh đạo, chỉ đạo của các cấp ủy... để đọc cho mọi người nghe trong buổi giao ban hàng ngày vào đầu giờ làm việc của ngày hôm sau. Không phải chỉ đọc, nghe trong lúc giao ban hàng ngày, mà những nội dung tin, bài ấy còn đôi khi lưu giữ, đưa vào thảo luận trong các buổi sinh hoạt chi đoàn, sinh hoạt phụ nữ, sinh hoạt chuyên môn. Sau này, tùy từng cương vị được đảm nhiệm, tôi cũng coi việc đọc báo và làm theo báo như là điều không thể không làm.

Ngoài chuyện “nghiêm túc” nói trên, nhiều nội dung của các tin, bài trên báo còn được chúng tôi đem ra phục vụ... “sinh hoạt” nhóm có thưởng. Có một lần, trong cuộc sinh hoạt nhóm thảo luận một bài báo khá sôi nổi và gút lại, câu trả lời-đáp án đúng sẽ được thưởng “tô-ly-điếu” cho người trả lời nhanh nhất. Có 2 người trong nhóm không được tham gia trả lời là anh Phan Đăng Trị-Trưởng phòng Cơ yếu và anh Trần Ngọc Sơn. Liên quan đến bài báo, câu hỏi đặt ra là: Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước ngày tháng năm nào và... Bến cảng Nhà Rồng ở đâu?

Tất nhiên rồi cũng có đáp án chính xác, nhưng nhiều người phải vắt óc, huy động hết vốn liếng kiến thức. Đáp án đúng và nhanh nhất của một người trong nhóm từ thuở ấy, đến nay đã gần 5 thập niên, mà tôi vẫn còn nhớ như in và có lẽ chẳng bao giờ quên được. Mới đây, một bạn dự tính sẽ tổ chức sự kiện liên quan đến việc trồng cây xanh trong tháng 6 tới, muốn chọn một ngày có ý nghĩa để phát động, bạn ấy hỏi tôi nên chọn ngày nào trùng với một sự kiện nào đó. Tôi nói vui, trong tháng 6 có 2 ngày, đó là ngày “hai trong một”: 5-6, Ngày Môi trường thế giới và 5-6, Ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước năm 1911. Ngẫm lúc, bạn kia bảo “nhất trí!”, chọn ngày 5-6 để tổ chức sự kiện.

Ngày nay, chắc chẳng còn mấy nơi đọc báo như kiểu chúng tôi ngày trước. Phương tiện truyền thông đa dạng, phong phú, điện thoại thông minh, máy tính bảng, đường truyền internet là những công cụ đọc báo hữu ích, tiện lợi mọi lúc, mọi nơi. Sản phẩm báo chí ngày nay cũng đã khác trước. Tuy thế, người viết bài này vẫn luyến tiếc cách đọc sách báo theo kiểu... ngày xưa.

Có thể bạn quan tâm

Danh mục kênh chương trình phát thanh, truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu

Danh mục kênh chương trình phát thanh, truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu

(GLO)- Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ban hành Thông tư 17/2025/TT-BVHTTDL quy định về danh mục kênh chương trình phát thanh, kênh chương trình truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu của quốc gia và của địa phương.

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

(GLO)- “Suối nguồn Pleiku” là tập kỷ yếu do Ban liên lạc cựu học sinh liên trường trung học Pleiku trước năm 1975 thực hiện, tập hợp những bài viết xúc động về bạn cũ trường xưa. Qua từng trang viết, những ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa cũng được nhắc nhớ, trong lắng sâu xúc cảm.

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI) đưa văn chương và người đọc vào thời khắc chuyển mình chưa từng có. Nó có thể được xem là công cụ hỗ trợ người viết, cũng gợi mở vô số thách thức cùng các áp lực mới cần đối mặt.

Nhà thơ Đào Đức Tuấn (thứ 2 từ phải sang) khẳng định người nghệ sĩ cần hun đúc tinh thần lao động sáng tạo phù hợp với thời kỳ mới. Ảnh: Lam Nguyên

“Trái ngọt” từ một trại sáng tác

(GLO)- Sau 1 tuần tổ chức đi thực tế và dành thời gian cho trại viên tự do sáng tạo, Trại sáng tác Văn học nghệ thuật (VHNT) năm 2025 tại cao nguyên Gia Lai bế mạc ngày 3-11. Từ đây, nhiều cảm xúc đẹp đẽ được chắt lọc và gửi trao qua từng tác phẩm.

null