Bố tôi

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Bố là bộ đội gộc. Gộc đến nỗi bố ra quân lâu lắm rồi, chuyển ngành, sau đó tăng cường vào Tây Nguyên làm cán bộ nhưng vẫn không bỏ được những thói quen nhà lính. Hôm ấy, bố có việc sang trường tìm mẹ vào sáng thứ hai. Đang bon bon xe đạp vào trường thì nghe nhạc trống báo chào cờ cùng giọng hô nghiêm của thầy hiệu trưởng, bố vội vàng xuống xe để đứng nghiêm chào cờ, không kịp dựng cả chân chống khiến xe ngã chổng quay.
Ngày còn bé, câu mà đám bạn cùng xóm hay hỏi tôi là “Bố mày bị gì ở ngón tay vậy?”. Lúc ấy, tôi thường cao giọng đáp: “Bố tao là thương binh, bố tao đi chiến đấu với quân giặc nên bị thương đấy”. Rồi để chứng minh cho câu nói của mình, tôi dắt đám bạn rồng rắn về nhà khoe các bằng khen, giấy khen của bố. Tôi sẽ đánh vần một cách rõ ràng và tự hào nhất cho đám bạn nghe, nào là Huân chương Kháng chiến hạng ba, Huân chương Chiến công hạng nhì… để chúng bạn xuýt xoa tán thưởng.
 Minh họa: Kim hương
Minh họa: Kim hương
Một hôm, cái Nguyên có quả bong bóng đem ra khoe chúng bạn. Tôi nằn nì xin mấy nó cũng không chịu cho cầm hay sờ vào quả bóng. Ức gần khóc, tôi chạy về nhà, vào phòng bố mẹ lục tìm ngay trong rương lấy ra những tấm huân huy chương được cất kỹ của bố. Tôi chạy ra khoe, ngay lập tức quả bóng của cái Nguyên bị bỏ lơ, cả đám bạn lại xoay sang tôi để nằn nì được xem những chiếc huân huy chương mạ vàng sáng chói. Ôi cái niềm tự hào thơ dại! Chỉ chốc lát sau, tôi đã bỏ quên chúng ở đâu đó để lao vào chơi trò trốn tìm cùng lũ bạn. Phải rất lâu sau bố mới biết bị mất gần hết huân huy chương. Các anh chị đồng thanh chỉ tay về phía tôi mách tội đã làm mất. Vậy mà bố chỉ thở dài chứ chẳng hề trách phạt tôi lấy một câu.
Hình ảnh bố là bộ đội không hiện hữu trong tôi nhiều, bởi chỉ những ngày truyền thống mới thấy bố diện bộ quân phục đã là thẳng nếp vốn được cất gọn gàng trong góc tủ. Những tấm huy chương còn lại được bố cẩn thận đeo nơi ngực trái, mỗi lần đeo bố cứ phải cân chỉnh mãi mới đúng ý. Những ngày còn lại bố chỉ là bố, bố sẽ gồng tay lên cho năm anh chị em đánh đu tòng teng trên người, bố sẽ kê bàn ra ngoài sân uống nước và khề khà kể chuyện Lục Vân Tiên, Tống Trân-Cúc Hoa. Ngày mưa, chúng tôi luộc bắp, luộc khoai ăn rồi trùm chăn nghe bố kể chuyện ma rừng Việt Bắc, không thì bố sẽ ngâm Kiều bằng chất giọng khê nồng… Cả bầu trời tuổi thơ của chúng tôi luôn có bố.
Vậy mà lớn lên, đứa nào cũng viện cớ là nói chuyện không hợp, viện cớ học hành, bạn bè bận rộn mà trốn biệt, chẳng dành thời gian cho bố. Mà nếu có thời gian thì cũng chỉ nói được vài câu với bố rồi đám con lo lủi cho nhanh vì ánh mắt khó chịu của bố dành cho mái tóc nhuộm, chiếc quần tuột trễ hay những bài nhạc trẻ… Đám con thì thầm nhỏ to bảo bố là ông già Khốt Ta Bít, chê bố cổ lỗ sĩ không thể hiểu được thời đại mới. Cái khoảng cách giữa hai thế hệ bỗng xuất hiện từ lúc nào không hay.
Dịp 22-12 năm nay, như mọi năm, bố lại tần ngần đứng nơi góc tủ để vuốt ve bộ quân phục của mình. Tôi lẳng lặng lại gần giúp bố cài những tấm huy chương lên chiếc áo xanh-những tấm huy chương mà giờ đây tôi mới có cơ hội nhìn kỹ từng dòng chữ nhỏ khắc bên trên. Tôi giật mình hỏi, bố có giận con vì đã đánh mất những chiếc huân huy chương quan trọng nhất không? Bố xoa đầu tôi như ngày còn bé rồi cười bảo, giận gì, tấm huy chương quan trọng nhất là độc lập tự do để các con vui sống vẫn còn đây mà.
KIM SƠN

Có thể bạn quan tâm

"Ngày nắng vẹn nguyên"

"Ngày nắng vẹn nguyên"

(GLO)- Với cuốn sách thứ 6 mang tên “Ngày nắng vẹn nguyên” vừa được xuất bản, tác giả Lê Thị Kim Sơn một lần nữa gửi gắm một góc cạnh khác của chính mình tới cho độc giả. 

Danh mục kênh chương trình phát thanh, truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu

Danh mục kênh chương trình phát thanh, truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu

(GLO)- Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ban hành Thông tư 17/2025/TT-BVHTTDL quy định về danh mục kênh chương trình phát thanh, kênh chương trình truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu của quốc gia và của địa phương.

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

(GLO)- “Suối nguồn Pleiku” là tập kỷ yếu do Ban liên lạc cựu học sinh liên trường trung học Pleiku trước năm 1975 thực hiện, tập hợp những bài viết xúc động về bạn cũ trường xưa. Qua từng trang viết, những ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa cũng được nhắc nhớ, trong lắng sâu xúc cảm.

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI) đưa văn chương và người đọc vào thời khắc chuyển mình chưa từng có. Nó có thể được xem là công cụ hỗ trợ người viết, cũng gợi mở vô số thách thức cùng các áp lực mới cần đối mặt.

Nhà thơ Đào Đức Tuấn (thứ 2 từ phải sang) khẳng định người nghệ sĩ cần hun đúc tinh thần lao động sáng tạo phù hợp với thời kỳ mới. Ảnh: Lam Nguyên

“Trái ngọt” từ một trại sáng tác

(GLO)- Sau 1 tuần tổ chức đi thực tế và dành thời gian cho trại viên tự do sáng tạo, Trại sáng tác Văn học nghệ thuật (VHNT) năm 2025 tại cao nguyên Gia Lai bế mạc ngày 3-11. Từ đây, nhiều cảm xúc đẹp đẽ được chắt lọc và gửi trao qua từng tác phẩm.

null