Bình yên chốn về

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Đợt dịch Covid-19 lần thứ 4 đã để lại những hình ảnh rất khó quên trong tâm trí mỗi người, đặc biệt là cảnh dòng người ùn ùn đội mưa, đội nắng trở về quê hương khi cơ hội sống và làm việc tại các tỉnh, thành phía Nam ngày càng mờ mịt. Vượt chặng đường hàng trăm, hàng ngàn cây số, họ tìm thấy nơi cố hương những tình cảm trìu mến.
Trường THPT Dân tộc Nội trú Đông Gia Lai-một trong 3 địa điểm tại thị xã An Khê được cải tạo thành nơi cách ly tập trung các công dân về từ vùng dịch (ảnh P.D) 2
Khu cách ly tập trung tại Trường THPT Dân tộc Nội trú Đông Gia Lai (thị xã An Khê). Ảnh: Phương Duyên
Gian nan đường thiên lý
Tính đến nay, vợ chồng anh Phan Thanh Bảo-chị Đặng Thị Bích Liễu (thôn Tú Thủy 1, xã Tú An, thị xã An Khê) đã có 5 năm rời quê hương tìm kế mưu sinh. Anh Bảo là thợ cơ khí làm việc ở Bình Dương, chị Liễu là công nhân một công ty giày da ở TP. Hồ Chí Minh. 2 đứa con lần lượt ra đời, thu nhập ở mức trung bình nhưng nhờ biết tích cóp, vay mượn thêm nên họ mua được căn nhà nhỏ ở quê. Đến khi dịch Covid-19 bùng phát, mọi kế hoạch và cuộc sống của họ bị đảo lộn. Chị Liễu thở dài chia sẻ: “Cả tháng nay, 2 vợ chồng rơi vào cảnh thất nghiệp. Nếu ở lại sẽ không có tiền trả phí thuê trọ, ăn uống. Phần nữa là lo sợ dịch giã nên cả nhà quyết định về quê”.
Chiều tối 31-7, cả gia đình gồm 2 vợ chồng, 2 đứa con nhỏ cùng một số đồ đạc được chất lên chiếc xe máy nhằm hướng quốc lộ 1A thẳng tiến về An Khê trong tâm trạng hoang mang. Chị Liễu lúc này còn đang mang thai tháng thứ 7. “Mình bị vỡ kế hoạch”-chị Liễu ngần ngại phân trần trước cảnh nheo nhóc, ngặt nghèo. Người thân của anh chị ai cũng lo lắng cho gia đình nhỏ trong suốt hành trình dài 800 cây số. Dọc đường đi, sợ dịch bệnh, lại đầy âu lo về quãng đường xa xôi nên họ không dám dừng ở hàng quán nào, cũng không dám ngủ mà chỉ tìm nơi ngả lưng chừng 1-2 giờ rồi lại đi tiếp. Mắt cay sè nhưng anh Bảo luôn tự nhủ bản thân không phút nào được lơ là vì nắm giữ sinh mạng cả gia đình. Người chị Liễu mỏi nhừ, rã rời do phải ngồi xe máy quá lâu, lại bồng bế con nhỏ. May mắn là họ nhận được sự tiếp tế hết sức ấm lòng từ người dân và các lực lượng chức năng dọc đường. Chị Liễu kể: “Họ cho đồ ăn, thức uống, xăng xe. Thấy có 2 đứa con nhỏ, nhiều người thương quá bèn dúi cho lốc sữa”. Phải đến chiều hôm sau, họ mới về đến đèo An Khê trong tâm trạng mừng mừng tủi tủi vì đã được an toàn nhiều lẽ. Ngày 2-8, cả gia đình được đưa vào khu cách ly tập trung ở thị xã, kết quả test lần 1 âm tính. 
Các vật dụng thiết yếu luôn được chuẩn bị sẵn sàng để phục vụ công dân về từ vùng dịch trong thời gian thực hiện cách ly tập trung. Ảnh: Phương Duyên
Các vật dụng thiết yếu luôn được chuẩn bị sẵn sàng để phục vụ công dân về từ vùng dịch trong thời gian thực hiện cách ly tập trung. Ảnh: Phương Duyên
Cũng chọn đường về là quốc lộ 1A nhưng bên cạnh chị Huỳnh Thị Kim Trúc (tổ 2, phường An Bình, thị xã An Khê) không có tay lái nào cứng cỏi để cáng đáng quãng đường dài. Trả lời thắc mắc của chúng tôi, chị cho biết mình đã thôi chồng, làm nghề trang điểm ở TP. Hồ Chí Minh để nuôi 2 con, đứa lớn 11 tuổi, đứa nhỏ 1 tuổi. Suốt 2 tháng qua, từ khi dịch bùng phát, mấy mẹ con ở trong nhà trọ không dám ra ngoài, phải 1-2 tuần mới đi mua đồ hoặc nhờ giao hàng. Khu trọ vắng dần, nhiều người lục tục trả phòng về quê. “Ngày 2-8, khu nhà trọ không còn một ai. Tôi quyết định chạy xe máy về. Đứa lớn ngồi sau, đứa nhỏ địu phía trước. Dọc đường, tôi tìm chuyện nói với con vì sợ con ngồi sau ngủ gật”-chị Trúc kể về quyết định đầy liều lĩnh. Chị đem theo thức ăn, sữa, lương khô để sử dụng dọc đường chứ không dám dừng lại hàng quán nào. Mưa thì mặc áo mưa bươn bả đi tiếp, mệt thì tìm nơi nghỉ tạm. Ròng rã suốt 1 ngày 1 đêm, trưa 2-8, họ về tới đèo An Khê. May là tất cả đều khỏe, lại có cả đoàn người đồng hành nên cũng đỡ lẻ loi. Tại khu cách ly, chị Trúc hết sức vui mừng với điều kiện sinh hoạt sạch sẽ, thoáng mát, ăn uống đầy đủ. 
“Về thu xếp lại” (*)
Theo thống kê, từ khi TP. Hồ Chí Minh và các tỉnh, thành phía Nam thực hiện giãn cách xã hội theo Chỉ thị 16/CT-TTg, đến nay, Gia Lai đã tiếp nhận trên 10.000 người tự phát về từ vùng dịch bằng phương tiện cá nhân. Tỉnh đã kích hoạt 29 khu cách ly tập trung với sức chứa 6.200 người, hiện đều quá tải.
Đang thực hiện cách ly tập trung tại khu cách ly Trung tâm Huấn luyện, bồi dưỡng kiến thức quốc phòng-an ninh (Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh), ông Trần Đình Lục (66 tuổi, tổ 10, phường Ia Kring, TP. Pleiku) cho hay, ông trở về từ Bình Dương sau hơn 1 năm làm bảo vệ cho một công ty giày da. Nói về lý do phải lặn lội mưu sinh dù tuổi đã cao, ông Lục giãi bày: “2 đứa con đều là lao động tự do, cuộc sống chẳng dư dả gì. Vợ tôi thì ở nhà trông giùm 2 đứa cháu cho con đi làm kiếm tiền. Ở Gia Lai tìm việc khó khăn nên tôi mới phải đi, chứ lương tháng 5 triệu đồng, nếu tăng ca thì được thêm ít nữa, tính cả chi phí ăn ở, đi lại cũng rất tốn kém. Bản thân tôi khi mì tôm, lúc cơm bụi, cũng buồn”. Dịch bùng lên, thấy nhiều công ty xung quanh đều có người dương tính với SARS-CoV-2, ông quyết về lại quê nhà bằng xe máy qua quốc lộ 14. “Đúng là người Việt Nam mình có truyền thống lá lành đùm lá rách. Trên đường đi, người dân và mấy chú công an cho tôi bánh trái, nước nôi đầy đủ. Tới Đak Nông còn có người cho tiền, lúc 50 ngàn, lúc 100 ngàn. Nhiều người tốt quá! Tới chốt kiểm soát khu vực cầu 110, tôi được đưa về khu cách ly tập trung”-ông Lục xúc động nói. 
Bày tỏ sự hài lòng với không gian sống bất đắc dĩ này, ông lão khắc khổ nhận xét: Cán bộ, chiến sĩ ở khu cách ly tiếp đón công dân rất chu đáo, mọi thứ đều gọn gàng, sạch sẽ, thức ăn được đổi món thường xuyên, trưa ăn xong còn có trái cây tráng miệng. Là người xứ núi mê hương vị cà phê sáng, ông Lục phấn khởi: “Ở đây, cà phê sữa Gia Lai, cà phê đen đá Sài Gòn món nào cũng có”. Vậy nên, với người cả đời nhọc nhằn vì mưu sinh như ông, đây giống quãng thời gian nghỉ ngơi, tĩnh tâm rất quý giá. Sau 3 lần test âm tính, ngày 4-8, ông được về nhà. “Cả đêm hôm trước, tôi cứ thao thức vì vui mừng. Chỉ mong sớm dập dịch để cuộc sống yên ổn trở lại. Tôi cũng mong tìm được công việc phù hợp, không cần phải quay lại Bình Dương”-ông Lục suy tính. 
Sách là nguồn vui của chị Tô Hồng Phúc (thị trấn Phú Túc, huyện Krông Pa) trong thời gian thực hiện cách ly tập trung (ảnh nhân vật cung cấp).
Sách là nguồn vui của chị Tô Hồng Phúc (thị trấn Phú Túc, huyện Krông Pa) trong thời gian thực hiện cách ly tập trung (ảnh nhân vật cung cấp).
Cũng đang thực hiện cách ly tập trung tại đây, chị Tô Hồng Phúc (thị trấn Phú Túc, huyện Krông Pa, sinh viên năm cuối Trường Trung cấp Du lịch và Khách sạn Saigontourist) may mắn hơn nhiều công dân khác khi được tỉnh đón về bằng máy bay vào ngày 23-7 cùng 191 người từ vùng dịch. Là người luôn biết cách làm cho cuộc sống trở nên phong phú, ngoài thời gian học online, Phúc tranh thủ lúc rỗi rãi để đọc sách. Chị cho hay: “Mình đang đọc những cuốn như “Sự trả thù của thực vật”, “Tìm kiếm bên trong bạn”, “Trí thông minh cảm xúc”… Đây đều là những tựa sách rất hợp với mùa dịch này, giúp ta có cái nhìn đúng về ăn chay, thiền, biết cách quay về với chính mình khi mọi thứ bên ngoài bất ổn… Ngoài để thời gian trôi qua nhanh hơn, sách còn bổ sung nhiều kiến thức bổ ích, giúp mình hiểu hơn về bản thân và cách thức kết nối hiệu quả với những người xung quanh”.
Bên cạnh những hoạt động lý thú như đọc sách hay xem phim, chị Phúc còn tranh thủ khoảng sân rộng để thi thoảng tập luyện các môn thể thao như cầu lông, đá cầu với 2-3 người. “Ở đây rất thoải mái. Chú quản lý tòa nhà sáng nào cũng ghé các phòng hỏi mọi người có mua gì không để giúp. Điều đáng nhớ nhất trong khoảng thời gian này là mình có thời gian trò chuyện nhiều hơn với ba mẹ. Thật hạnh phúc khi biết rằng lúc nào ba mẹ cũng ở đó, chỉ cần nhấc máy lên”-chị Phúc chia sẻ những nghĩ suy sâu sắc. Với chị, mùa dịch khắc nghiệt này khiến mỗi người biết trân trọng hơn những tình thân vốn có.
Tận dụng thời gian cách ly, vợ chồng anh Bảo-chị Liễu cũng tìm cách thu xếp lại cuộc sống sao cho ổn thỏa. Chị Liễu cho hay, trước khi quyết định về hẳn, không trở lại TP. Hồ Chí Minh, họ đã thuê xe tải chở hết đồ đạc về với chi phí 2 triệu đồng nên hiện chỉ còn hơn 1 triệu đồng dằn túi. May mắn có chốn nương náu khi quay về nhưng giờ đây, họ gần như trắng tay vì không còn tiền chi tiêu, chưa kể khoản vay nợ mua nhà chưa trả xong. Nhưng rồi, cuộc chuyện trò vẫn sáng lên ở đoạn cuối khi chị chia sẻ:  “Nghe nói ở An Khê có công ty may, sau khi sinh con, tôi sẽ xin vào làm công nhân, còn chồng đi làm thuê để kiếm tiền trang trải”. Tương tự, chị Trúc cũng bộc bạch vài dự tính: “Con trai vừa kết thúc bậc tiểu học, tôi đã rút hồ sơ về đây để đăng ký cho con vào học lớp 6. Bây giờ, mơ ước lớn nhất của tôi là có đủ sức khỏe để nuôi con”. 
Không thể phủ nhận dịch Covid-19 đã làm đảo lộn mọi thứ. Tới đây, nhiều thứ cũng sẽ thay đổi, không như chúng ta từng mường tượng. Song, ai đó đã nói rằng, khả năng thích ứng của con người là vô hạn. Biết bao người đã cay mắt khi nghe những câu chuyện gian nan đường về, khi chứng kiến nhiều gia đình lao đao, túng quẫn vì dịch bệnh. Nhưng tin rằng, sự ấm áp, chân tình của quê hương sẽ là động lực lớn lao để mỗi người tìm cách vươn lên, vượt qua nghịch cảnh và xây dựng lại cuộc sống tốt đẹp hơn.
(*): Trích lời ca khúc “Chiếc lá thu phai” (Trịnh Công Sơn).
PHƯƠNG DUYÊN

Có thể bạn quan tâm

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

null