Bên 9 miệng Rồng - kỳ 2: Sắt son cửa Đại

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Trong căn nhà đơn sơ, bên cạnh bàn uống nước, ông Nguyễn Văn Đình (ảnh, 77 tuổi) treo Huy chương kháng chiến kèm một lá cờ Tổ quốc đã bạc màu. Phì phèo điếu thuốc, ông nhớ lại thời kỳ sôi động, đầy nhiệt huyết làm giao liên trong kháng chiến chống Mỹ...

Trung dũng, kiên cường

Nhà ông Đình khá nhỏ, nằm ngay cạnh con rạch dẫn ra cửa Đại nơi sông Tiền đổ ra biển, thuộc địa giới hành chính xã Phú Tân (huyện Tân Phú Đông, Tiền Giang). Ông Đình sinh năm 1946, gốc ở Gò Công, dáng người nhỏ nhắn, quắc thước, tóc hoa râm. Ngay bàn uống nước, khu vực trang trọng nhất của căn nhà, ông Đình treo cờ Tổ quốc cùng Huy chương kháng chiến hạng nhất trong kháng chiến chống Mỹ. Vợ ông Đình nằm võng, vài đứa cháu chạy chơi quanh nhà.

Trước khi đổ ra biển Đông tại cửa Đại, nhánh sông Tiền chảy khoảng 90 km, bắt đầu từ nơi phân nhánh ở cuối Cù Lao Minh, là ranh giới tự nhiên giữa tỉnh Bến Tre và tỉnh Tiền Giang. Sông trước khi ra biển rộng, trung bình từ 1.500 đến 2.000m. Theo nghiên cứu, tàu trọng tải 500 tấn có thể đi từ cửa Đại đến tận Phnôm Pênh, thủ đô của Campuchia, mở ra một hướng vận tải biển tiềm năng.

Nói về kỷ niệm những tháng ngày hoạt động cách mạng, ông Đình đầy hứng khởi. Những năm 1960, ông mới bước vào tuổi thanh niên. Mấy anh em trong nhà vẫn thường ra sông đánh cá, bắt cua. Sẵn nhà có truyền thống, qua kết nối, ông làm giao liên, chuyên đưa đón, mua đồ cho cán bộ hoạt động trong vùng.

“Hồi đó, mình thấy mấy ổng hoạt động cách mạng gian khổ quá. Gạo lúa, thuốc men đều khó. Mấy ổng hỏi, mày dám mua giùm đồ, thuốc chích cho tụi tao không? Tôi nói cái đó ăn thua, ăn nhằm gì đâu? Rồi ông Bảy Phò (một bà con của ông Đình-PV) mới tổ chức để tôi đưa rước mấy ông đi chỗ này, chỗ kia. Tôi nói không sợ gì hết. Ổng nói, vậy được, mày với em mày cố gắng giúp cách mạng”, ông Đình nhớ lại.

Cửa Đại nhìn từ phía bờ Tiền Giang. Ảnh: Nhật Huy

Cửa Đại nhìn từ phía bờ Tiền Giang. Ảnh: Nhật Huy

Ông Đình kể, có lần, địch sục sạo quá gắt, cán bộ hoạt động cách mạng không qua sông được, bàn với ông cách sang Bến Tre. “Tôi định đi ghe nhỏ, nhưng các ông bảo tìm cách mua vài cái xuồng ba lá. Tôi sang Bình Đại mua 2 chiếc xuồng ba lá đưa qua. Sau đó, có tên thiếu tá Việt Nam Cộng hòa (VNCH) mời bà già tôi lên làm dữ lắm. Nó nói nhà tôi là Việt cộng. Bà già tôi cũng khôn khéo, bảo Việt cộng nào, con tôi mua về cho bà con trong nhà đi câu đó.

Ông Nguyễn Văn Đình.

Ông Nguyễn Văn Đình.

“Sợ thì đã không làm”, ông Đình nói giọng chắc nịch. Có đợt, khi chở đồ qua cho cán bộ, bị địch bắn, ông và mấy người em phải nhảy xuống sông, lẩn vào dãy bần. “Chúng bắn gãy cả ghe luôn. Tôi đâu có sợ, nếu sợ đâu làm vụ đó. Tôi cũng không sợ chết. Mình giúp cách mạng cũng là giúp bà con mình nữa. Nhà tôi nhiều người hoạt động cách mạng mà. Lúc đó, tôi có nghĩ gì đâu, chỉ nghĩ vậy thôi”, ông Đình nói. Cứ thế, ông làm nhiệm vụ liên lạc, đưa đón cán bộ, có khi đi tuốt lên mạn Cần Giờ, Xoài Rạp…

Con ông Đình vẫn nối nghiệp cha, làm nghề đánh lưới nơi cửa Đại.

Con ông Đình vẫn nối nghiệp cha, làm nghề đánh lưới nơi cửa Đại.

Người em đi theo ông Đình trong những chuyến đưa đón cán bộ năm xưa, nay cũng gần 70 tuổi, tên Nguyễn Văn Phuông. Theo lời chỉ dẫn, phóng viên Tiền Phong đi phà qua cửa Đại, tìm đến nhà ông Phuông trong một con hẻm nhỏ. Ông Phuông sinh năm 1960, nhỏ hơn ông Đình 14 tuổi. “Anh tôi hoạt động cách mạng năm 1968. Lúc đó tôi đi theo anh bắt cá, bắt cua với vào chơi với các bác, các chú trong rừng”, ông Phuông nhớ lại.

Ông Phuông vẫn nhớ, ông Đình thời điểm đó đến tuổi bị bắt đi quân dịch. Vài lần làm căn cước đều tìm cách hạ độ tuổi xuống để “trốn”. Đến lần thứ 3, không đủ tiền lo lót, ông Đình buồn, bơi qua sông sang bến đò Đèn Đỏ (Tiền Giang) chơi, bị bắt rồi đưa đi ra mạn Quảng Trị.

Ông Phuông bảo, thời đó, má ông đi làm liên lạc, thư từ cho lãnh đạo Huyện ủy Gò Công, mấy anh em ông đưa cán bộ cách mạng, bộ đội qua sông, hoạt động tiếp tế gạo, thuốc; rồi một số cán bộ hoạt động cách mạng như Bảy Phò, Ba Cu, Chín Mỹ, Hai Hinh… đều là họ hàng về phía má ông. “Cả dòng họ tôi là Việt cộng không à”, ông Phuông dí dỏm.

Những đổi dời

Năm 1975, khi giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, ông Đình về lại quê hương, sống bằng nghề chài lưới ven cửa Đại. Ông Phuông cũng lập nghiệp, làm nghề chài lưới bên kia cửa sông (Bình Đại, Bến Tre). Hai người anh em của ông Đình, ông Phuông, một người đã mất, một người hy sinh tại Campuchia. Ông Phuông cũng đang trông giữ căn nhà tình nghĩa của người em trai ngay bên cạnh nhà mình. Mỗi dịp giỗ, chạp, hai anh em lại đi xuồng, hoặc đi phà qua thăm nhau.

Ông Đình nói, sông nước trong vùng đã thay đổi nhiều theo thời gian. Những năm gần đây, dưới tác động của biến đổi khí hậu, khu vực cửa Tiểu, cửa Đại cũng đối mặt với nhiều thách thức, khó khăn như sạt lở, xâm nhập mặn. Trong đó, khá nhức nhối là tình trạng “nhân tai” khai thác cát trái phép vẫn xảy ra phức tạp, tập trung nhiều ở các bến phà Bình Ninh, Vàm Giồng, Rạch Vách, Tân Long (thuộc sông cửa Tiểu); khu vực cống Lý Quàn, đoạn cồn Thới Trung và cù lao Tân Thạnh (thuộc sông cửa Đại). Thỉnh thoảng, trên các phương tiện truyền thông lại thông tin việc bắt tàu, thuyền hút cát trộm giữa đêm. Để ứng phó, các ngành chức năng liên quan của tỉnh Tiền Giang, huyện Tân Phú Đông đã và đang tổ chức triển khai thực hiện nhiều giải pháp đấu tranh, xử lý các vi phạm trong lĩnh vực này…

Đều đã ở độ tuổi mắt mờ, chân chậm, ông Đình, ông Phuông đã giã từ nghề biển từ lâu. Ông Đình giờ ở nhà trông cháu, thỉnh thoảng vá lưới cho con trai đi biển. Ông Phuông cũng ở nhà vui vẻ với con, cháu. Nguồn lợi từ cửa Đại, rồi những chuyến tàu vươn khơi ra biển Đông nuôi sống gia đình ông Đình, ông Phuông và biết bao gia đình khác, giờ đã ít đi. Tàu, thuyền đánh bắt thủy, hải sản cũng dần thưa vắng. Các con của hai ông, người theo nghề biển, người đổi nghề khác để kiếm sống. “Trước không có vốn, không sắm được tàu, cuộc sống vất vả lắm. Giờ các con đã lớn, có cô, bác hỗ trợ, mua được ghe lớn, máy lớn, thu nhập cũng tốt hơn. Nhưng cá thì ít đi nhiều. Mấy loại cá lớn gần như ít thấy. Mùa này trừ xăng dầu rồi mỗi ngày cũng kiếm được 1,5 - 2 triệu đồng. Nhưng đến mùa gió chướng thì không có gì. Mỗi năm chỉ hoạt động được 3 - 6 tháng thôi”, ông Đình bày tỏ.

Lúc chia tay phóng viên, ông Đình và con trai lên tàu chuẩn bị ngư cụ cần thiết cho chuyến đánh bắt cá buổi chiều. Ông Đình chia sẻ, thời điểm này, chủ yếu đánh bắt ở quanh khu vực cồn Ngang. Cồn này án ngữ trước cửa sông, theo thời gian, ngày càng mở rộng, nguồn lợi thủy sản còn nhiều. Mỗi lần nước lên, cá tôm hàng đàn kéo về. Đây cũng là địa chỉ quen thuộc của bà con hành nghề cào nghêu. Cồn Ngang, cùng với cồn Cống và một vài địa điểm khác đang được huyện Tân Phú Đông hướng tới phát triển du lịch sinh thái, du lịch biển. Bí thư, Chủ tịch UBND huyện Tân Phú Đông Bùi Thái Sơn cho biết, huyện đang nỗ lực, triển khai nhiều giải pháp để hướng tới sự phát triển bền vững bằng nông nghiệp hữu cơ, ứng dụng khoa học công nghệ và làm du lịch, thay đổi dần cơ cấu kinh tế để thích ứng với biến đổi khí hậu…

(Còn nữa)

Có thể bạn quan tâm

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

null