Bâng khuâng mùa thu

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Trong những mường tượng mang chút tâm linh ở mình, tôi có ý nghĩ rằng có lẽ kiếp trước mình là một mùa thu dịu nhẹ, mỗi năm chỉ khẽ khàng đậu xuống nhân gian khoảng thời gian vừa đúng ba tháng, rồi lại lặng lẽ bỏ đi. Để lại nỗi mong ngóng khắc khoải trong lòng người.
Biết bao lần tôi cặm cụi viết viết xóa xóa, đọc đi đọc lại rồi tự cảm thấy thất vọng. Tôi không có đủ ngôn từ để có thể diễn đạt được cảm xúc của mình về mùa thu. Bao năm tôi ngồi trong lớp học, bao lần thầy-cô giáo dạy văn đã dìu dặt bên tai tôi những lời giảng chứa chan cảm xúc về cái mùa mà chỉ nhắc đến tên đã khiến lòng xao xuyến.
Từ dạo ấy, tôi đã gửi ánh mắt thiết tha của mình theo những đời lá chuyển màu phía bên ngoài cửa lớp. Nhưng tôi đã chẳng bao giờ đủ năng lực diễn tả được những cảm nhận của mình về cái khoảnh khắc xốn xang này. Có lẽ khi quá yêu một điều gì đó, người ta thường không thể diễn đạt một cách rành mạch về nó chăng? Nên tôi mãi như kẻ vu vơ với tình yêu cất giữ mãi ở trong lòng.
Pleiku của tôi chẳng phân định bốn mùa xuân hạ thu đông. Tứ thời neo lại trên xứ sở bazan này chỉ có thể cảm nhận trong từng khoảnh khắc. Pleiku thuộc vùng khí hậu cao nguyên nhiệt đới gió mùa, nửa năm nắng và nửa năm còn lại thì mưa. Nhưng thời gian gắn bó đã đủ lâu để tôi có thể cảm nhận được những khoảnh khắc mùa về, dẫu chỉ thoáng qua.
 Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Thời khắc chuyển thu ở đây rất lạ, không có gió heo may, cũng không có những thảm cỏ may tím lên trong những buổi chiều thu mơn man xứ Bắc. Đó là lúc mưa không còn dầm dề ngày ngày tháng tháng. Mưa chỉ vừa đủ nhẹ để mang về những sớm mai mù sương, sương trắng như tấm voan lụa mỏng khẽ khàng la đà trên cảnh vật. Mặt nước chuyển màu, tựa màu ngọc lục bảo cứ biếc lên trong nắng non nhè nhẹ.
Thứ nắng non, không còn bỏng rát như nắng hạ, chỉ vừa đủ hong khô những hạt sương đọng lại từ ban mai. Cây lá cũng dần đổi sắc. Những chiếc lá chưa thật sự chuyển vàng, chúng chỉ già hơn cái màu diệp lục cố hữu một chút. Nhìn từ xa, ngỡ như màu lá non, nhưng đến gần mới nhận ra, chúng đang xanh nốt những ngày cuối cùng của đời lá, để rồi rụng xuống làm thành một mùa thu xao xác với bao người.
Chúng tôi vẫn giữ cho mình chỗ ngồi quen thuộc khi bắt đầu một ngày mới. Những ngày rảnh rỗi, chúng tôi thả bộ dưới những vòm cây đang vào thời điểm thay lá, trong khí trời se sẽ lạnh, cái lạnh không phải từ gió, bởi gió chưa phải lúc vào mùa; cái lạnh cũng không phải từ mưa, bởi mưa cũng không còn dầm dề se sắt nữa. Ai cũng gượng nhẹ bước chân, những câu chuyện cũng rất đỗi khẽ khàng, như sợ làm tan biến đi cảnh vật quá đỗi mong manh đang hiển hiện trước mắt. Thi thoảng, một chiếc lá vàng buông mình, chao liệng, rồi đậu xuống, nhẹ như một niềm bâng khuâng. 
Bốn mùa trôi qua theo vòng tuần hoàn của đất trời, đời người cũng vậy. Xuân qua, hạ hết, thu sang… Thời gian để lại tuổi tác, sự trải nghiệm chín dần theo năm tháng. Sang thu-con người, như chiếc lá xanh nốt mình, như trái cây dần chín để ngọt lịm phức thơm, như mặt hồ phẳng lặng biêng biếc màu ngọc lục bảo sau những ngày gom góp nắng mưa để phản chiếu vẻ đẹp từ nội tâm sâu lắng. Trước thiên nhiên, cảnh sắc đất trời, lòng người cũng như dịu đi, dễ đồng cảm, thứ tha, và dường như thấy yêu thương tất thảy.
ĐÀO AN DUYÊN

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null