Bác Hồ trong lòng dân Tây Nguyên - Kỳ cuối: Người là ánh sáng soi đường

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Ngày Bác đi xa, những người con Tây Nguyên không nguôi thương nhớ Bác. Nhưng nỗi nhớ thương không hề bi lụy mà biến đau thương thành hành động, vùng lên tranh đấu cho đến ngày thắng lợi.

Đồng bào, đồng chí Tây Nguyên đã cùng toàn Đảng, toàn dân, toàn quân thực hiện ước mong tha thiết của Người là đưa nước nhà đến bến bờ vinh quang, giải phóng miền Nam, thống nhất giang sơn.

1bh.jpg
Các già làng Tay Nguyên luôn đồng hành với cấp ủy, chính quyền trong công tác lãnh đạo, vận động đồng bào vùng dân tộc thiểu số

NHỮNG LỜI DẠY CỦA BÁC NHƯ NHỮNG LIỀU THUỐC TIÊN

Ông Y Bih Aleo, người Ê Đê, nguyên Phó Chủ tịch Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam, từng chia sẻ những lời tâm huyết:

Đồng bào các dân tộc Tây Nguyên sống dưới thời thực dân Pháp như cây lau, cây lách bên bờ sông triền miên bị sóng nước vùi dập, rên xiết. Mùa Thu năm 1945, cùng với Nhân dân cả nước, người Tây Nguyên đã anh dũng nhất tề đứng dậy đập tan xiềng xích. Cờ đỏ sao vàng tươi thắm, đồng bào đổ về những buôn làng lớn giành chính quyền và thề giữ vững thành quả cách mạng. Từ đó, người Tây Nguyên nguyện làm theo lời Bác, làm theo Thư Bác gửi Đại hội các dân tộc thiểu số miền Nam tại Pleiku ngày 19/4/1946: “Đồng bào Kinh hay Thổ, Mường hay Mán, Gia Rai hay Ê Đê, Xê Đăng hay Ba Na và các dân tộc thiểu số khác đều là con cháu của Việt Nam, đều là anh em ruột thịt. Chúng ta sống chết có nhau, sướng khổ cùng nhau, no đói giúp nhau. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng lòng đoàn kết của chúng ta không bao giờ giảm bớt…”. Trong suốt những tháng năm đánh Pháp, đuổi Mỹ, đồng bào Tây Nguyên lấy lời dạy của Người làm ánh sáng chỉ đường, đoàn kết, yêu thương, đùm bọc lẫn nhau, cùng kề vai sát cánh tiêu diệt kẻ thù chung.

Ông Y Bih Aleo nhớ lại bài hát của người Ê Đê vào mùa Thu cách mạng: "Ở buôn làng cây ngã đã có dùi tựa lưng, rễ khô đã có nguồn nước mát. Khắp Bắc - Trung - Nam không có ai như Bác Hồ. Cây một gốc đã thành rừng, mây bụi thành vườn. Mặt trời thua ánh sáng, dòng nước kém trong, núi cao, rừng xanh ghen với Người…”.

Hình ảnh của Bác và những lời dạy của Người càng ngày càng thấm vào trong lòng Nhân dân các dân Tây Nguyên, chiếu sáng khắp mọi ngôi nhà sàn của đồng bào. Khi ông Abih Aleo còn ở tù biệt xứ trong nhà lao Di Linh (Lâm Đồng), ông nói, mỗi khi gặp khó khăn thì như có Bác chỉ đường. “Chúng tôi tin chắc rằng sự nghiệp cách mạng sẽ thắng lợi. Trong nhà tù nổi lên những phong trào đấu tranh mạnh mẽ; đấu tranh đòi cải thiện chế độ nhà tù, đòi thả một số đồng bào bị chúng bắt vô cớ trở về buôn làng của họ. Mỗi dịp kỷ niệm Ngày sinh của Bác, một số anh em, có biết ít nhiều về thân thế và sự nghiệp của Người đã kể cho chúng tôi nghe. Lúc đó bị địch tra tấn đánh đập, cùm xiềng lâu ngày nên bị đau e ẩm. Cái đau làm tôi không đi lại được. Tuy bị đau nặng và chưa thạo tiếng phổ thông nhưng tôi vẫn ráng nghe. Những mẩu chuyện về Bác, những ý, những lời của Bác như một liều thuốc tiên, tối thấy mình như khỏe ra”, ông nói. Những lúc thấy thể xác đau đớn, ông nhớ câu chuyện khi Bác ở trong nhà tù của bọn Tưởng Giới Thạch, bị bại liệt, Bác vẫn tập đi và tinh thần lúc nào cũng thoải mái, luồn hướng về Tổ quốc thân yêu. “Những mẩu chuyện đó rất thiết thực đối với anh em chúng tôi. Riêng bản thân tôi, tôi noi gương Bác, cố gắng kiên trì luyện tập và dần dần đi lại được”, ông Abih kể tiếp.

2bh.jpg
Bà Lưu Thị Thanh An - cựu Đại đội trưởng Đội nữ pháo binh 3/8 bên di ảnh Liệt sĩ Anh hùng Lê Thị Pha.

HÌNH ẢNH CỦA NGƯỜI IN ĐẬM TRÁI TIM TÔI

Là một trong những nữ chiến sĩ cách mạng nối tiếng, bà Nguyễn Thị Lê, nguyên Hội trưởng Hội Phụ nữ thành phố Đà Lạt, hồi ức:

“Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, mẹ tôi đi lấy chồng khác lúc tôi mới 3 tuổi. Cuộc đời tôi tưởng sẽ mãi mãi chìm trong tủi nhục và tăm tối, nhưng đến năm 18 tuổi thì ánh sáng cách mạng do Bác Hồ kính yêu vạch ra đã đến với tôi. Năm 1943, tôi có quen với chị Dọi người Nghệ Tĩnh cũng ở độ tuổi như tôi. Chị bàn với tôi xin vào làm ở Sở thuốc (Viện Pasteur) cùng chị. Hàng ngày chị Dọi kể cho tôi nghe về lãnh tụ Nguyễn Ai Quốc, chị bảo ông Nguyễn Ái Quốc là người cùng quê Nghệ An với chị, ông là người yêu nước thương dân, nhất là những người nghèo khổ như tôi với chị. Ông đã đi tìm con đường cứu nước, cứu dân và chỉ rõ, phải đoàn kết đánh đổ bọn Tây và Việt gian bán nước thì mới giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức bóc lột, những người nghèo khổ như chúng tôi mới được tự do, bình đẳng, không còn cảnh đi ở hay làm thuê với đồng lương rẻ mạt nữa. Từ đó, hình ảnh nhà yêu nước Nguyễn Ai Quốc và con đường cách mạng do Người vạch ra đã in đậm trong trái tim tôi.

Năm 1945, tôi chính thức tham gia hoạt động cách mạng. Tôi được các anh các chị nói cho, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc chính là Bác Hồ kính yêu. Tôi còn được nghe kể về lối sống giản dị, tình thương bao la của Bác đối với Nhân dân, nhất là đối với người già, phụ nữ và trẻ em. Càng ngày tôi càng hiểu thêm về cuộc đời và sự nghiệp cách mạng cao đẹp của Bác. Tôi hứa vời lòng mình, trong quá trình tham gia cách mạng, có bị tù đày, tra tấn hay hy sinh vẫn giữ vững lòng trung thành với Đảng, với Bác, với Nhân dân. Chính nhờ niềm tin sắt đá đó mà tôi đã vượt qua rất nhiều khó khăn, thử thách…”.

Hoạt động cách mạng liên tục thời kháng chiến chống Pháp qua thời chống Mỹ, Nguyễn Thị Lê luôn giữ một khí tiết kiên trung. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi bị địch bắt ra tù, bà Nguyễn Thị Lê tiếp tục bắt liên lạc và hoạt động cách mạng tại địa bàn Đà Lạt. Với tình cảm sâu sắc đối với Bác kính yêu, bà nguyện suốt đời sống, chiến đấu, làm việc theo tấm gương của Người, cùng nhất trí, đoàn kết và xây dựng quê hương, góp phần cùng cả nước thực hiện trọn vẹn Di chúc thiêng liêng của Bác.

Theo dòng hồi ức, bà Lê còn nhớ như in những niệm trong ngày Bác kính yêu về cõi vĩnh hằng: Ngày 3/9/1969, tại chiến khu Núi Voi, cả cơ quan Thị ủy Đà Lạt mọi người đều lặng đi và nghẹn ngào xúc động khi nghe Đài Tiếng nói Việt Nam đưa tin Bác mất. Mấy ngày sau đó, Thị ủy tổ chức lễ truy điệu Bác và phát động phong trào “biến đau thương thành hành động cách mạng”, quyết tâm thực hiện thắng lợi Di chúc thiêng liêng của Người”.

Hành trình tham gia cách mạng cũng đến ngày đơm hoa, kết trái. Và sau đây là lời kể của nữ chiến sĩ cách mạng Nguyễn Thị Lê về ngày được vinh dự ra Thủ đô viếng Bác. “Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, một vinh dự lớn đến với tôi là được có mặt trong đoàn đại biểu Khu VI ra thăm Lăng Bác và dự lễ kỷ niệm Quốc khánh 2/9/1975 tại Thủ đô Hà Nội. Khi đoàn từ Lâm Đồng vừa đến sân bay Tân Sơn Nhất, chúng tôi nghe loa phóng thanh thông báo: “Trung ương dành chiếc máy bay Liên Xô tặng Bác để ưu tiên chở đoàn đại biểu Khu VI vì đã chịu đựng nhiều gian khổ". Chúng tôi vô cùng sung sướng và xúc động trước sự quan tâm của Đảng và Nhà nước đối với đoàn đại biểu các tỉnh cực Nam Trung Bộ”.

Bà Lê kể tiếp, tại Hà Nội, sau khi dự lễ kỷ niệm ngày Quốc khánh, các đoàn đại biểu miền Nam được ưu tiên vào trước viếng Lăng Bác. “Lần đầu tiên được nhìn thấy Bác nằm trong linh cữu, nhưng vì quá xúc động nên nước mắt ai cũng trào ra không nhìn rõ Bác. Vậy nên, các đoàn đại biểu miền Nam lại xin được viếng Bác lần nữa, để bình tĩnh ngắm nhìn Bác rõ hơn, và chúng tôi đã được đáp ứng nguyện vọng tha thiết đó…”. Khi kể lại kỷ niệm đáng nhớ này, bà Lê vẫn còn xúc động.

CHIẾN CÔNG TƯỞNG NIỆM NGƯỜI

Đơn vị nữ pháo bình 8/3 của tỉnh Lâm Đồng thành lập ngày 22/12/1968, gồm 12 cán bộ, chiến sĩ. Trong những năm tháng chiến đấu gian khổ, ác liệt, đơn vị có một ước muốn tha thiết là miền Nam sớm được giải phóng để đón Bác Hồ vào thăm, nhưng…

Theo lời kể của bà Lưu Thị Thanh An - nguyên Chỉ huy trưởng đơn vị nữ pháo binh 8/3, nguyên Bí thư Thành ủy Bảo Lộc, Lâm Đồng:

Đầu tháng 9/1969, nhận nhiệm vụ về hoạt động trên địa bàn K3 (huyện Di Linh) phối hợp với đơn vị 200C đánh vào chỉ huy sở trung đoàn 53 Việt Nam cộng hòa, yểm trợ cho các đơn vị tập kích cứ điểm đich ở đồi Pasteur. Vừa hành quân đến địa điểm chiến đấu, chị Lê Thị Pha, chính trị viên, mở Đài Tiếng nói Việt Nam thì được nhận thông báo đặc biệt về tình bình sức khỏe của Bác và biết tin Bác đã qua đời. Một tin đau đớn làm cả đơn vị bàng hoàng. Mấy ngày sau đó, mọi người ai nấy lo công việc phục vụ trận đánh, trong lòng mang nặng một nỗi buồn chung. Trước giờ xung trận, đơn vị tổ chức lễ truy điệu Bác và tuyên thệ trước chân dung của Bác: Biến đau thương thành hành động, ra quân là đánh, đã đánh là thắng. Cả đơn vị quyết tâm đánh thắng trận này để tưởng niệm Người.

Đúng 1 giờ sáng ngày 7/9/1969, hai khẩu súng cối bắn liên tiếp 10 quả đạn, sau đó bắn cầm chừng 80 quả nữa vào sở chỉ huy địch, làm cho chúng không dám chi viện cho đồng bọn đang bị ta tiêu diệt ở đồi Pasteur. Đến 2 giờ 30 phút sáng, đơn vị bắn hết 120 quả đạn và rút về nơi đóng quân an toàn. Trong trận này, đơn vị nữ pháo binh 8/3 đã tiêu diệt trên 80 tên địch, phá hủy nhiều lô cốt, kho tàng quân trang, quân dụng của địch. Đây là trận đánh xuất sắc nhất của đơn vị nữ pháo binh 8/3 trong đợt ra quân lập công đền ơn Bác. Mỗi cán bộ, chiến sĩ trong đơn vị cùng phấn khởi, tự hào, vì đã thực hiện được xuất sắc lời hứa với Bác trước giờ xuất quân…

Chiến tranh đã lùi xa. Đất nước đã thống nhất. Hòa bình đã về trên quê hương 50 năm rồi mà lời kể của bà Lưu Thị Thanh An trở về ký ức với chiến công dâng Bác ngày mùa thu năm ấy vẫn vẹn nguyên cảm xúc.

Theo UÔNG THÁI BIỂU (LĐ online)

Có thể bạn quan tâm

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

(GLO)- Ẩn mình dưới tán rừng già trên dãy núi Bích Kê, lũy đá cổ Phú Hà (thôn Hòa Tân, xã Phù Mỹ Bắc) lặng lẽ tồn tại như một chứng nhân của thời gian. Những bức tường đá phủ rêu bền bỉ trước mưa nắng dường như đang gìn giữ câu chuyện về một vùng đất từng giữ vị trí trọng yếu trong lịch sử.

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Với vùng đất Quy Nhơn xưa (nay thuộc tỉnh Gia Lai), tìm hiểu những ngôi chợ cũ cũng là lần giở lại ký ức về quá trình hình thành và phát triển của một đô thị thương cảng, đặc biệt trên phương diện giao thương.

Khép lại cuộc chia ly sau 51 năm

Tìm lại người thân sau 51 năm lưu lạc trên đường 7

(GLO)- Năm 1975, giữa dòng người di tản trên đường 7 (nay là quốc lộ 25), cô bé Hồ Thị Diễm lạc mất gia đình và được người Jrai ở buôn Du (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai) cưu mang, nuôi dưỡng. Hơn nửa thế kỷ sau, đứa trẻ lạc năm nào bất ngờ tìm lại được người thân nhờ một video trên YouTube.

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

(GLO)- Giữa những cánh rừng và triền núi của phường Bồng Sơn và xã An Toàn, nơi chiến tranh từng đi qua và để lại vô số vết thương, cán bộ, chiến sĩ Lữ đoàn Công binh 7 (Quân đoàn 34) đang lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ rà phá bom mìn, trả lại sự an toàn cho đất đai và cuộc sống bình yên cho người dân.

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

(GLO)- Giữa biển trời Tổ quốc, cán bộ, chiến sĩ đảo Tiên Nữ và Núi Le C vẫn kiên cường bám biển, giữ đảo. Vượt qua nắng gió khắc nghiệt và thiếu thốn nơi đầu sóng, những người lính đảo đang lặng thầm vun đắp màu xanh sự sống, giữ vững chủ quyền thiêng liêng của biển đảo quê hương.

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

(GLO)- Từ 300 triệu đồng có được sau khi bán mảnh đất canh tác duy nhất của mình, anh Thái Xuân Biên (40 tuổi, ở thôn An Thượng 3, xã Cửu An) bước vào lĩnh vực công nghệ sinh học dù chưa từng biết đến phòng thí nghiệm. 6 năm sau, mỗi năm doanh nghiệp của anh sản xuất 19 triệu cây giống.

null