U Minh giữa Sài Gòn: Trong 'rừng' Thủ Thiêm

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Từ khu đất đang chờ đền bù giải tỏa, Thủ Thiêm đã biến thành “rừng” và trở thành nơi mưu sinh của dân lao động.
Do bị bỏ hoang lâu ngày, các con rạch quanh những bụi dừa nước trong khu Thủ Thiêm ngập đầy bùn sình. Tuy vậy, điều này lại kích thích dân mê câu cá. “Muốn câu được cá to, cá ngon thì phải vào sâu giữa những bụp dừa nước. Mấy khu bên ngoài, người ta câu nhiều rồi nên ít cá. Giờ chúng tôi nhờ anh em địa phương chặt lá dừa nước lót đường để vào trong câu”, một thợ câu thạo nghề cho hay.
Làm... du lịch
Người dân địa phương mà anh thợ câu nhắc đến chính là hai anh em ruột dân Thủ Thiêm gốc: Lê Văn Tiến, 36 tuổi và Lê Văn Nhanh, 32 tuổi. Một tay cầm dao chặt phăng phăng những tàu dừa nước, tay kia nhấn mạnh xuống sình, anh Nhanh cho biết: “Nay là ngày thứ hai đi chặt lá dừa nước mà nhìn chưa ra con đường. Muốn vào được chỗ câu phải đi qua rất nhiều con rạch. Khi nước lớn, có những con rạch sâu ngang cổ hoặc tới hông. Khách câu thường là dân phố không quen lội bùn, đi “rừng” nên mình phải lót đường”.
Những người thường tới Thủ Thiêm câu cá đến từ khắp nơi, nhưng nhiều nhất là ở Bình Dương. Từ một, hai người phát hiện khu dừa nước ở Thủ Thiêm rồi rỉ tai nhau, hiện nay, cứ tới những ngày cuối tuần rất nhiều người tay cần, tay mồi vào câu. Từ ngày nhiều người biết đến thú vui câu cá ở Thủ Thiêm, anh Nhanh cùng anh Tiến có thêm nghề tay trái (ngoài nghề làm công nhân vườn ươm ở khu Sala) là dẫn khách đi câu. Mỗi buổi như thế, hai anh cũng bỏ túi được vài trăm ngàn tiền bồi dưỡng.
Căn nhà của cụ Nguyễn Thị Giáp ở giữa đồng không buộc cụ phải ngụy trang để chống trộm ẢNH: TRUNG DU
Căn nhà của cụ Nguyễn Thị Giáp ở giữa đồng không buộc cụ phải ngụy trang để chống trộm ẢNH: TRUNG DU
“Cuộc sống tạm ở khu tái định cư, để có tiền cho con cái đi học và phòng lúc bệnh đau thì cứ có việc ra tiền là làm, không phân biệt sang hèn, làm thuê hay khuân vác miễn là lương thiện”, anh Tiến nói.
Do bản tính nhiệt tình, chất phác nên anh Tiến, anh Nhanh được khách câu rất quý. Ngoài tiền công làm đường cho khách thuận lợi khi vào câu, bắt được con cá, con cua bán cho khách họ cũng luôn trả giá cao. Nhờ vậy mà dù sống ở khu tạm cư thiếu thốn nhưng gia đình anh vẫn có tích lũy. Anh Tiến bảo: “Giờ chịu khó kiếm tiền, vài năm nữa nếu việc đền bù giải tỏa vẫn chưa xong thì dành vốn mở cái tiệm sửa xe. Mình vẫn phải làm để sống thôi”.
Anh Nguyễn Văn Dân (ngụ Q.7, TP.HCM) cũng là dân mê câu cá. Lúc đầu nghe bạn bè rủ qua Thủ Thiêm đi câu, anh không mường tượng ra ngay cạnh khu đô thị hiện đại như Sala mà lại có “rừng”. Đến nơi, anh mới choáng ngợp bởi một vùng cây cối um tùm, nơi trước đây anh từng có lần đến thăm nhà bà con giờ đây không còn thấy bóng cư dân.
Anh Trần Văn Khôi (trú Q.7), một khách câu trung thành với vùng đất Thủ Thiêm, cho hay: “Ban đầu nghe nói Thủ Thiêm giải tỏa, tôi thường tới lui xem cuộc sống bà con ở đây thế nào. Về sau, được anh Nhanh dẫn đi câu thành ghiền nên tuần nào tôi cũng rủ bạn bè qua câu cá. Cá trê, cá rô phi câu một buổi cả xô, rồi mượn than, mượn bếp nhà anh Nhanh nướng cá làm mồi nhậu”. Dù không giúp được về vật chất nhưng anh Khôi luôn động viên gia đình anh Nhanh kiên trì chờ đợi kết quả thanh tra từ T.Ư.
Nơm nớp giữa “rừng”
Hầu hết những người sống dựa vào “rừng” Thủ Thiêm hôm nay đều là dân Thủ Thiêm gốc. Họ bám “rừng”, bám đất để chờ đợi một quyết định đền bù thỏa đáng. Nhiều năm nay, nhà cửa bị giải tỏa phục vụ việc xây dựng dự án biến họ thành những người tứ cố vô thân. Thay vì rời bỏ, họ vẫn bám trụ. Lê Văn Hơn, cư dân khu tạm cư Thủ Thiêm, cho hay: “Còn người là còn cơ hội, ra khỏi đất của mình là coi như mất. Còn ở lại ngày nào là còn cơ hội đòi được công lý ngày đó nên bám “rừng” để sống cũng là một cách bám đất chân chính”.
Anh Lê Văn Tiến tranh thủ bắt cá làm thức ăn cho bữa tối để tiết kiệm tiền sinh hoạt hằng ngày ẢNH: TRUNG DU
Anh Lê Văn Tiến tranh thủ bắt cá làm thức ăn cho bữa tối để tiết kiệm tiền sinh hoạt hằng ngày ẢNH: TRUNG DU
Từ một khu dân cư đông đúc, an ninh, sau giải tỏa Thủ Thiêm trở nên điêu tàn với số ít người dân trụ lại được. Xung quanh những ngôi nhà bê tông nham nhở trơ trọi, lau sậy mọc cao hơn đầu người. Chiều tối, muỗi cũng như ong và rắn rết ra vào nhà như khách.
Tìm tới ngôi nhà bị đập nham nhở của cụ Nguyễn Thị Giáp (83 tuổi, P.Bình An, Q.2), thấy gần chục đôi dép đủ cỡ trước cửa nhưng gọi mãi không ai mở, chúng tôi toan về thì có tiếng gọi ngược: “Cô tìm ai?”. Sau khi hỏi rõ, cụ mở cửa cho chúng tôi vào. Ngôi nhà vắng tanh không có bóng khách nào. Cụ Giáp thở dài: “Nhà chỉ có hai thân già, sợ trộm, cướp vào thăm nên phải ngụy trang như vậy”. Mỗi ngày một lần cụ Giáp đảo lại vị trí mấy đôi dép để người ta có nhìn vào tưởng nhà có nhiều người ở. Các ô gió trong nhà cụ cũng nhờ người lấy lưới thép rào chắn cẩn thận.
Mấy năm nay, chỉ còn cụ và cụ ông sống giữa đồng không mông quạnh. Căn nhà chẳng có gì đáng giá. Dù vậy, nghĩ nhà cụ có tiền nên thỉnh thoảng người nghiện, trộm cướp lại “vào thăm”.
Trong khi đó, anh Nguyễn Huy Hoàng (42 tuổi, KP.1, P.Bình An, Q.2) vì an toàn phải sơ tán vợ con đi ở nhờ nhà người thân nhiều năm, riêng anh ở lại “cố thủ”. Mỗi đêm, anh kéo giường nằm sát cửa, kế bên là bình gas để sẵn sàng liều chết nếu có người đột nhập.
Kéo cặp kính lão sát mắt, anh Hoàng chia sẻ: “Khu Thủ Thiêm giải tỏa tới nay đã 23 năm, từ khi tôi mới mười tám đôi mươi, nay đầu đã lấm tấm bạc nhưng vẫn chỉ thấy phân lô bán nền, tuyệt nhiên không thấy công trình phúc lợi xã hội nào mọc lên. Trước đây làng xóm vui vầy mà giờ chỉ còn mình ở giữa rừng cỏ lau. Thà sống giữa rừng U Minh còn an toàn chứ sống ở “rừng” Thủ Thiêm bây giờ ngoài rắn rết, còn sợ trộm cướp...”.
Anh Hoàng cũng như hầu hết người dân Thủ Thiêm đều chấp nhận chờ chính sách đền bù giải tỏa, nhưng gần 1/4 thế kỷ đã trôi qua mà câu chuyện Thủ Thiêm vẫn chưa có hồi kết...
Bữa ăn của người nghèo
Không chỉ tạo việc làm, “rừng” Thủ Thiêm còn cung cấp nguồn rau và cá đồng phong phú cho dân nghèo không bị đứt bữa. Những ngày đại dịch Covid-19 bùng phát, “rừng” Thủ Thiêm trở nên tấp nập hơn bởi công nhân khu vực Q.2 và các quận lân cận bị mất việc, mất thu nhập nên rỉ tai rủ nhau qua đây săn cá.
Anh Tôn Văn Lý (công nhân xây dựng) từ Q.7 nhưng chiều nào cũng mang theo tay lưới chạy qua Thủ Thiêm giăng bắt cá. Anh Lý cho hay: “Tôi mất việc, cả gia đình bốn miệng ăn chỉ dựa vào đồng lương của đứa con gái phụ bán tạp hóa để trang trải. Cũng may, mỗi ngày qua đây thả vài tay lưới cũng kiếm được mớ cá đổi gạo ăn”.
Theo Lam Ngọc (Thanh Niên)

Có thể bạn quan tâm

Ruổi rong đời chăn vịt

Ruổi rong đời chăn vịt

(GLO)- Sau mỗi mùa gặt, những cánh đồng lúa ở các xã An Lương, An Hòa, An Vinh, Tuy Phước… lại rộn ràng bởi đàn vịt hàng nghìn con tìm về kiếm ăn. Gắn với đàn vịt, những người chăn vịt miệt mài rong ruổi qua nhiều cánh đồng, lấy mùa gặt làm nhịp mưu sinh.

Trầm tích sông Ba

Trầm tích sông Ba

(GLO)- Sông Ba đoạn qua xã Ia Dreh (tỉnh Gia Lai) mùa khô, vài con thuyền đánh cá nằm gối đầu nghỉ ngơi trên những doi cát. Chiều xuống, từ những bến sông, người dân vẫn ra tắm mát dù nước cạn tới mức có thể lội ra giữa dòng.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

null