Trông mai ngóng tết

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Cứ gần tới cuối năm, dương lịch là ngày bao nhiêu đôi khi má tôi quên bẵng mà chỉ nhớ ngày âm lịch. Chuyện này, ngày trước nội tôi cũng thế. Ngày nào nội cũng mấy bận lật lịch coi đi coi lại hôm nay là ngày mấy tháng Chạp rồi, để canh ngày mà lặt lá mai.

Lá mai phải lặt vào ngày rằm tháng Chạp thì bông mới nở đẹp đúng vào ba ngày tết, nên không chỉ riêng nhà tôi mà cả xóm tôi đều canh đúng rằm là lặt lá mai. Nhà chú Ba ới sang bên rào một tiếng là cậu Bảy cũng lật đật giục sắp nhỏ ra sân phụ tuốt lá mai và tất nhiên đám con nít tụi tui mấy ngày này “có giá” vì hay được giao vụ này. Đứa xách xô gom lá lại, đứa phụ lặt rồi quét sân, tưới nước cho cây…

Cả đám con nít kéo nhau đi dạo một vòng quanh xóm, thấy nhà nào trồng nhiều mai là nhào vô phụ một tay một chân liền, rồi lại tiếp tục “đi tuần” hết một lượt từ đầu trên xóm dưới. Mai nhà nào cũng sạch bách lá, chỉ còn thân, vậy là cả đám cười khúc khích rồi thi nhau cá độ coi năm nay mai nhà ai nở đúng tết. Tất nhiên là có tỷ lệ rủi ro, có nhà trước tết vài ngày mai đã nở bung bét, có nhà thì tới mùng 10 Tết bông mới chịu nở, còn nở đúng ngày mùng 1 Tết thì coi như lộc hên cho gia chủ, năm mới mần ăn tấn tới.


 

Hoa mai vàng đặc trưng của ngày tết ở miền Nam. Ảnh: KHANH TRỊNH
Hoa mai vàng đặc trưng của ngày tết ở miền Nam. Ảnh: KHANH TRỊNH


Ngày nhỏ, nội dạy tôi lặt lá mai để bỏ đi cho cây ra lá mới, nhưng cũng phải nhẹ nhàng chứ không có ào ào được. Mai độ rằm tháng Chạp đã bắt đầu có những búp nhỏ xíu xiu, tuốt lá không khéo thì rụng hết búp, tệ hơn nữa là gãy cành và cũng phần vì cây mai do ông nội trồng nên bà cẩn thận, chăm từng chút cũng là vậy.

Nhiều năm trước, khi ba và bác tôi hay đi làm ăn xa nhà, lặt lá mai xong nội hay ngồi tính: “Còn mười ngày nữa là giẫy mả (tảo mộ) ông bà, không biết tụi nhỏ có về được không?”. Vậy là chiều đó, tôi với má lại í ới cho ba qua điện thoại, nhắc ba về cho đúng ngày để nội trông… Và chiều nay tôi cũng thế, sau giờ làm đã gọi về nhà, hỏi ba chuyện đi giẫy mả ông bà, rồi nhắc ba lặt lá mai.

“Cha mày, trứng mà đòi khôn hơn vịt hả con? Tao lặt lá mai từ sáng sớm rồi nghen con, chỉ có bây đi làm mới lo quên ngày quên tháng, chứ ba bây giờ như nội ngày xưa, nhớ hết trơn á”, ba cười khà khà trong điện thoại, cái giọng hệt ông nội tôi ngày xưa.

Nhìn cây mai trước sân nhà không còn lá, ai nấy cũng biết tết gần lắm rồi. Nhà nào cũng bắt đầu tính chuyện nếp, đậu để gói bánh tét, rồi bánh, mứt trước cúng ông bà, sau làm quà cho sắp nhỏ và có cái mời cô bác, khách khứa tới nhà trong ba ngày tết. Trong nhịp sống bây giờ, người ta có thuốc để phun cho lá mai tự rụng mà không ảnh hưởng đến sinh trưởng của cây, vì nhà vườn bạt ngàn mai làm sao đủ người để tuốt lá từng cây một. Và mai bây giờ cũng có muôn vàn lựa chọn chứ không đơn thuần chỉ có mai vàng năm cánh như xóm ở quê tôi.

Phương Nam không rõ rệt bốn mùa hương sắc, nhưng hễ rằm tháng Chạp thì người ta nhớ tuốt lá mai, như một thông lệ của tự nhiên, để nhắc nhở con cháu rằng những ngày tảo mộ ông bà cũng sắp tới, tết đang ngấp nghé ngoài sân… Tất cả cùng mong chờ những cánh hoa vàng rực như nắng ấm miền Nam.

 

Theo THIÊN THANH (SGGPO)

 

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null