Trăng rằm cuối năm

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Ánh trăng rằm vằng vặc. Thứ ánh sáng đặc biệt không thể lẫn vào đâu giữa bộn bề của những ngày cuối năm.
Ngày nay, cuộc sống hiện đại gắn liền với ánh sáng của những chiếc bóng điện muôn hình thù, đủ màu sắc. Ánh trăng dần xa lạ với chốn thị thành và cũng xa lạ hơn với trẻ con bây giờ. Một năm có mười hai mùa trăng tròn, mùa trăng nào cũng có một vẻ đẹp riêng, nhưng với tôi mà nói mùa trăng cuối năm luôn mang đến thứ cảm xúc diệu kỳ đến lạ.
 Minh họa: Kim Hương
Minh họa: Kim Hương
Nhớ thời chưa có điện, mỗi tối, anh em chúng tôi tranh thủ làm bài tập thật nhanh để tiết kiệm dầu đèn và quan trọng hơn là có thời gian ngắm trăng. Sau khi anh em chúng tôi chạy đua với cái ngọn đèn dầu leo lét, mẹ hoàn thành mẻ cơm rượu đổ vào chum, cả nhà trải chiếu ra sân cùng ngắm trăng rồi nghe cha kể chuyện. Cha tôi có giọng kể ấm áp đến lạ kỳ. Tôi vẫn nhớ mãi mùa trăng cuối năm trước khi có điện. Cha kể chuyện “Con ma Tây Bắc” với những thủ đoạn mị dân tinh vi của địch, nhưng cuối cùng bộ đội ta vẫn vạch trần. Chốc chốc đến đoạn gay cấn, cha dừng lại nhấp ngụm chè xanh khiến anh em tôi cứ há hốc ngóng đợi rồi giục giã “nhanh lên cha, rồi sao nữa ạ?”. Cha cứ thủng thẳng cười, tay vốc mấy hạt bắp rang mẹ tôi làm sẵn, anh em chúng tôi được phen khấp khởi mong chờ để nghe tiếp câu chuyện. Đêm, những cơn gió rít mạnh hơn cuốn theo tiếng xào xạc của lá, tiếng rầm rập của mái tôn ngay chái bếp càng làm không khí thêm phần liêu trai. Ánh trăng dường như cũng được đà tỏa sáng rành rọt hơn nhưng chẳng đủ xoa dịu nỗi lo lắng đan xen chút sợ hãi của anh em chúng tôi lúc ấy. Những lời kể của cha cứ miên man trong tiếng gió, tan lẫn vào cả ánh trăng vàng. Rồi cha lại kể chuyện Bác Hồ ở hang Pác Bó, về chiến tích và cuộc đời của bác Giáp, rồi lại đọc thơ Tố Hữu… Đám trẻ con quanh xóm cũng sà vào chiếu ăn bắp rang và hóng chuyện theo. Chúng tôi cứ mải miết đắm chìm trong những câu chuyện được ánh trăng phủ màu vàng sương. Những cơn gió cứ thế thoảng qua từng hồi mát lạnh cuốn theo hương vị dịu ngọt cỏ cây nơi núi rừng trập trùng. Trăng ngày ấy trong mắt của đứa trẻ như tôi là hình ảnh gia đình in lên cái bóng mờ mờ. Có lúc, tôi lại tưởng tượng rằng trăng đuổi theo mình nên mỗi lần đi đâu buổi tối lại ngước mắt lên nhìn trăng rồi cố sức cắm đầu để chạy... nhanh hơn trăng. Ánh trăng lúc ấy hiền hòa, dịu ngọt, lấp lánh chứa đựng cả tuổi thơ…
Dẫu bận đến mấy, tôi vẫn thường dành thời gian ngắm trăng. Mùa cuối năm, giữa những bộn bề lo toan, thứ ánh sáng mềm dịu vuốt ve như bàn tay mẹ, mơn trớn cảm xúc cứ bay bổng như những hoài vọng khát khao cho một năm mới với nhiều điều tốt đẹp. Khoảnh khắc ấy khiến tâm hồn ta như lắng đọng.
TRÚC PHÙNG

Có thể bạn quan tâm

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

(GLO)- Ngày 7-1-2026, Tổng Bí thư Tô Lâm đã ký ban hành Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam và khẳng định quan điểm phát triển văn hóa, con người là nền tảng, nguồn lực nội sinh quan trọng, động lực to lớn, trụ cột, hệ điều tiết cho sự phát triển nhanh và bền vững đất nước.

Gửi chút tình về với đại ngàn

Gửi chút tình với cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Họa sĩ Lý Khắc Nhu, một tên tuổi trong làng tranh thủy mặc ở TP. Hồ Chí Minh, vừa có chuyến thăm, làm việc với lãnh đạo Bảo tàng Pleiku (tỉnh Gia Lai) với tâm nguyện hiến tặng “gia tài” tượng gỗ Tây Nguyên mà ông cất công sưu tầm nhiều năm qua. 

null