Tháng Giêng hoa cải

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tháng Giêng chậm rãi xuôi ngày vào nắng nhạt, sương se, gió nhẹ cùng muôn sắc lá hoa đẹp mơ màng như ước vọng khởi đầu cho một năm mới. Dọc triền ký ức, quê nhà có hoa cải sắc vàng mơ mải, dáng vẻ thướt tha nơi mảnh vườn trước sân, bên bãi bồi ven sông.
Minh họa: HUYỀN TRANG
Minh họa: Huyền Trang
Cải là rau ăn lá phổ biến, dễ tính chăm trồng. Độ cuối tháng 10 Âm lịch, nhà nông vào vụ gieo trồng. Bắt đầu là vườn rau trái sân nhà. Bà con đốn tre, chẻ lạt, đan mành dựng rào mảnh vườn ngăn gia cầm thả rông. Tiếp đến là làm đất, trộn phân chuồng ủ hoai, vun giồng, ngăn luống. Sau vài ba hôm, đợi đất đủ ẩm tơi mới xuống giống, gieo hạt các loại: rau ăn lá có xà lách, cải, hành ngò; rau ăn quả có dưa, cà, đậu cô ve…
Rồi cùng nhau làm đồng, theo trình tự là bờ soi, đồng cạn, ruộng sâu. Bờ soi trỉa hạt cây màu, vùng đất này dành cho cây họ đậu; vùng đất kia dành cho cây bắp. Cùng với đó, hạt cải được gieo trên những bờ soi dọc triền sông phù sa mịn màng, màu mỡ. Sau độ qua 3 đêm, hạt cải nảy mầm. Cứ thế, cải đón mưa xuân, sương sớm, nồm non, nắng nhạt mà vươn mình, chen sắc xanh mơn mởn.
Theo từng độ tuổi sinh trưởng mà cây cải được dùng đến. Cải non ăn sống, trộn với xà lách, rau mùi, lá hành, lá tỏi, giá đậu. Cải trưởng thành nấu canh với tép đồng, ruốc biển. Cải trổ ngồng dùng để muối dưa ăn ngay hay để dành ngày sau tùy thuộc vào độ mặn nhạt mà tỷ lệ muối được tra vào. Những cây cải còn sót lại cứ thế vươn lên mà trổ hoa.
Mảnh vườn trước sân, những luống rau cải dành để lấy hạt giống cho mùa sau vươn ngồng, những chùm nụ tròn bé xíu chỉ lớn hơn đầu cây tăm, xanh nhạt được nắng sớm sưởi ấm, giục gọi bất chợt hé nhụy vàng mơ lăn tăn nơi đầu cuống. Và lại bất chợt sớm mai nào đó thức muộn, ngợp mắt, rợp trời hoa cải vàng bên sông, trước sân nhà.
Chính cái sắc vàng nhạt, điệp trùng trong cánh tay gầy guộc khẳng khiu có gió nồm non mơn man trong nắng xuân mỏng loãng chừng như dễ tan theo nắng gió hoa cải đẹp quyến rũ, tinh khôi. Hoa cải thêm lung linh khi có bướm ong la đà tìm mật. Những chùm nhụy nâu nhỏ như mắt kiến phát tán phấn hoa mắt thường không nhìn thấy. Rồi gió lay, hoa rụng vương cánh vàng dưới gốc. Hương hoa cải khó đón định, góp vào hơi thở dòng sông, hương đất có cỏ dại lên xanh, đồng làng bờ soi, ruộng mật làm nên hương đồng nội.
Năm nào đó, tháng Giêng đêm sương muối xuống nhiều, mưa xuân nặng hạt, gió đông bất chợt lạnh lùa hoa cải nở muộn, đài hoa cho chùm quả thưa, ngắn, ít hạt. Người nhà quê lo lắng mùa sau thiếu hạt cải giống.
Đi qua mùa hoa, hạt cải già. Ấy là khi thân cành khẳng khiu ngả màu nâu sạm. Cải già được cắt sát gốc, phơi khô giòn trên những chiếc nia lớn, đập lấy hạt. Thân cải khô dùng bó chổi quét sân. Đời cải chẳng bỏ phí phần nào!
Hiện nay, dù thực phẩm phong phú nhưng thức món không thể thiếu rau xanh, trong đó có cải tươi, dưa cải. Bây giờ, nguồn cung cấp hạt giống đã sẵn, chất lượng cao nhưng người nhà quê vẫn tự làm ra hạt cải giống dành cho mùa sau. Thế nên vẫn còn hoa cải đẹp miên man trước sân nhà, dọc triền sông mỗi độ tháng Giêng về!
NGUYỄN ĐÌNH PHÊ

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null