"Tây Nguyên trôi": Dòng sông ngôn từ lấp lánh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Đến nay đã có khá nhiều sách báo, cả về lịch sử, văn hóa, văn học viết về Tây Nguyên. Tuy vậy, đọc “Tây Nguyên trôi” (Nhà Xuất bản Hội Nhà văn, 2019) của nhà thơ Văn Công Hùng vẫn thấy mới mẻ và rất thú vị.
Là cử nhân Văn khoa, lên Tây Nguyên từ đầu những năm 80 thế kỷ trước theo sự thôi thúc khám phá vùng đất mới, Văn Công Hùng may mắn được tiếp cận một Tây Nguyên còn khá nguyên sơ. Những chuyến điền dã, khảo cứu, thực tế sáng tác ở các buôn làng Tây Nguyên cơ bản còn nguyên trạng đã tích tụ, kết tinh trong anh kho kiến thức về một vùng văn hóa đầy bản sắc riêng. Vì vậy, với “Tây Nguyên trôi”, anh có một lối đi riêng khá độc đáo.
Tập sách như một trầm tích mấy mươi năm lắng đọng trong tâm hồn tác giả, từ chiêm nghiệm, trải nghiệm rồi lẩy ra những vấn đề, quan điểm, hình tượng đặc sắc đến bất ngờ. Nó miên man, đa dạng từ những nhân vật lịch sử, kết cấu buôn làng, nhà rông, cây nêu, cồng chiêng, tượng mồ, lễ hội, ẩm thực, sắc phục đến các phong tục đời người.
Bìa sách “Tây Nguyên trôi”. Ảnh: Phạm Đức Long
Bìa sách “Tây Nguyên trôi”. Ảnh: Phạm Đức Long
Với cuốn sách này, có cảm giác tác giả viết rất nhẹ nhàng, như lộ ra những điều từ trong máu thịt, nói về cái của mình, cái trong mình vậy. Đời thường, Văn Công Hùng sống rất dấn thân, cái gì cũng đi đến cùng, không chấp nhận sự nửa vời, không chấp nhận sự võ đoán. Đang yên, ở đâu có lễ hội là anh đi. Bất kỳ đâu có việc là bằng mọi cách ào tới, xông xáo, nhập cuộc. Bao nhiêu phong tục, lễ hội, nghệ thuật, âm thanh đến kiến trúc, tượng mồ cứ từ ngòi bút của anh tuôn ra một cách nhuần nhuyễn. Có lẽ văn hóa là vậy, nó yêu cầu sự thấm đẫm kết tụ rồi thăng hoa. Cũng chính vậy, anh rất gay gắt với những trang viết, lễ hội, sắc phục “giả cầy” về Tây Nguyên.
Trong “Tây Nguyên trôi”, nhiều ngôi làng đã từng tồn tại trong các trang văn nổi tiếng đã được khám phá lại, những nhân vật hình như được vẽ lại làm cho sinh động thêm, lung linh thêm. Mà vẫn trung thành, vẫn không sai khác, không bịa tạc. Rồi anh khám phá ra những con người đã từng khuất lấp đâu đó trong quá vãng, khơi lại, dựng lại một Anh hùng A Sanh hay một nghệ nhân Đinh Gang “quái nhân”-người không biết chữ mà chứa trong bụng hàng pho trường ca, lại có tài diễn xướng hết đêm này tới đêm khác một cách say đắm mê hồn. Chỉ ít nét điểm xuyết, tác giả đã nêu bật được những gương mặt tài hoa, rất riêng, rất Tây Nguyên.
Trong cuốn sách này còn có một mảng khá hay là những trang phản biện về văn hóa, kinh tế, xã hội và môi trường, về rừng, về đất về nước... thể hiện những đóng góp rất tích cực và trách nhiệm của tác giả với Tây Nguyên.
Là người đi nhiều, đọc nhiều, quan sát tinh tế, Văn Công Hùng đã tìm ra khá nhiều điều bí ẩn kỳ thú, ví như: Người Tây Nguyên không nuôi mèo, việc khóc trâu, bí ẩn bạch tượng, bí ẩn ché cổ, chiêng cổ, bí ẩn tạo tác tượng mồ, thậm chí là bí ẩn người rừng... Trong giới viết lách thường có câu cửa miệng là “đi, đọc, viết”-những điều cần để có những tác phẩm văn chương thành công. Tôi nghĩ, với Văn Công Hùng thì phải thêm “quan sát” và “ghi nhớ”. Đi tới đâu, điều đầu tiên với anh là quan sát và quan sát. Cái nhìn của Văn Công Hùng vừa tinh tế vừa sâu sắc, nhiều lúc tưởng như anh chẳng để ý gì mà vẫn biết được tất cả.
Điều lạ nữa là anh luôn nhớ những gì tưởng như vụt qua, thoảng qua chẳng có gì đáng nhớ. Như chi tiết về sự bí ẩn của những cái ché cổ Jrai được lưu giữ qua 15 đời, được đổi bằng 50 con trâu trắng. Ché ấy có thể dự báo được điềm dữ điềm lành, phải nuôi bằng máu gà. Ché khóc. Ché chảy máu. Ché trấn yểm trẻ con. Ché báo cho chủ nhân cảnh loạn ly trên đường 7 năm 1975... Chuyện ấy tôi cũng được nghe tại xã Ia Mlah (huyện Krông Pa) trong một buổi trưa đi thâm nhập thực tế, nhưng nó cứ tuột đi. Chỉ khi đọc “Tây Nguyên trôi” mới kịp nhớ lại từng chi tiết!
Nói thế để thấy rằng, mỗi trang viết, mỗi dòng chữ trong cuốn sách được “vắt” ra từ những cái nhìn, cái nhận cảm rất tinh tế của tác giả. Để rồi một lúc nào đó thì bật ra một cách nhuần nhuyễn như rút từ máu thịt vậy. Nó lấp lánh như dòng sông ngôn từ, trôi từ bến bờ này đến bến bờ khác, hấp dẫn và cuốn hút. Tuy vậy, tập sách không tránh khỏi những hạn chế, đó là sự đắm say của tác giả ở nhiều trường đoạn, nhiều khúc thi thoảng bị lặp lại, người đọc như bị dùng dằng đến vài lần ngay trên một hình tượng!
Viết về một tập sách hơn 400 trang bằng chỉ vài trăm chữ quả thật là khó, tuy vậy vẫn cứ cảm nhận một điều, trên tất cả, “Tây Nguyên trôi” luôn lấp lánh trong lòng bạn đọc yêu nền văn hóa độc đáo của xứ sở cao nguyên này.
PHẠM ĐỨC LONG

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null