Sống ở TP.HCM: Chợ Bà Hoa bán 'vị quê hương' miền Trung thương nhớ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Bà Sáu, một tiểu thương trong chợ Bà Hoa nói con người ở TP.HCM sống yêu thương, chan hòa; dù là chốn phồn hoa nhưng người ta sống với nhau bằng cái nghĩa, cái tình.

Các khu chợ ở TP.HCM không chỉ là nơi trao đổi hàng hóa mà còn là minh chứng cho sự phát triển và thay đổi không ngừng của thành phố. Là trung tâm kinh tế sôi động, hiện đại bậc nhất cả nước nên chợ ở TP.HCM rất đa dạng và mang nhiều nét đặc trưng riêng.

Có khu chợ lâu đời, sầm uất, là biểu tượng của TP.HCM như chợ Bến Thành (Q.1). Chợ có kiến trúc đẹp, là niềm tự hào của người dân chợ Lớn như chợ Bình Tây (Q.6). Khu chợ mang đậm kiến trúc Pháp cùng đa dạng các mặt hàng như chợ Tân Định (Q.1). Đặc biệt, có khu chợ bán "vị quê hương", nơi mà những người di cư lưu giữ hồn cốt quê mình - chợ Bà Hoa (Q.Tân Bình)…

Trong chợ Bà Hoa ở TP.HCM, có nhiều tiểu thương đã gắn bó hàng thập kỷ với mảnh đất này. Họ rời quê hương vào miền Nam lập nghiệp, tìm cho mình cơ hội đổi đời. Để rồi sau bao năm tháng, thành phố này đã trở thành quê hương thứ hai, nơi họ muốn gắn bó bền chặt.

"Quyết định đúng đắn nhất trong đời"

Ghé chợ Bà Hoa vào một sớm đầu tuần, tôi ngỡ ngàng tưởng chừng mình vừa được trở về quê hương. Trong chợ, hầu hết các tiểu thương đều nói giọng miền Trung: Quảng Nam, Quảng Ngãi, Đà Nẵng, Quảng Trị… đều có đủ. Họ bán mấy món ăn thân quen như mì quảng, bánh đập, bún mắm nêm, các loại bánh lọc, bánh nậm, bún hến… Người miền Trung mà đến đây, chẳng khác nào được sà vào lòng quê hương mình.

Chợ Bà Hoa có bán đủ thứ đặc sản miền Trung

Chợ Bà Hoa có bán đủ thứ đặc sản miền Trung

Dạo một vòng quanh chợ, tôi tình cờ quen được bà Sáu (81 tuổi, quê ở H.Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam), một tiểu thương đã gắn bó với chợ hơn 40 năm. Gian hàng bà bày biện mấy món đơn giản như sợi mì quảng tươi/khô, kẹo đậu phộng, đường cục, bánh tráng nướng… Những thức quà giản dị, đậm tình quê ấy được bà Sáu lấy mối ở tận Quảng Nam, vận chuyển vào TP.HCM bán.

Bà Sáu nhớ lại, những năm 1980, bà cùng chồng vào TP.HCM lập nghiệp với hai bàn tay trắng. May mắn có được "một chân buôn bán" trong chợ, vợ chồng bà cũng kiếm được đôi đồng để duy trì cuộc sống, nuôi con ăn học.

Bà kể: "Hồi đó, hai vợ chồng tôi chỉ có một sạp hàng nhỏ, bán từng cái bánh tráng, miếng kẹo đậu phộng để nuôi con. Trong khu này chủ yếu toàn người miền Trung, nhiều nhất là Quảng Nam. Thời trước, có giai đoạn, một luồng lớn dân di cư vào đây lánh nạn, mang theo nghề và đặc sản ở quê vào bán. Lâu dần tạo thành một cộng đồng người miền Trung khá lớn, duy trì cho đến tận bây giờ".

Bà Sáu đã bán ở chợ Bà Hoa hơn 40 năm

Bà Sáu đã bán ở chợ Bà Hoa hơn 40 năm

Bà Sáu thuộc hàng "lão làng" ở chợ nên du khách đến tham quan hay tìm gặp để hỏi chuyện về lịch sử, gốc gác. Theo lời kể của bà, chợ Bà Hoa đã trải qua hai lần trùng tu, trước đây được lợp bằng gỗ nên dễ cháy, bây giờ bọc tôn nên an toàn hơn nhiều. Tiểu thương cũng nhờ đó mà buôn bán, làm ăn khấm khá hơn nữa.

Hơn 40 năm "bám" chợ, bà nói, bây giờ nơi đây đã trở thành quê hương thứ hai của bà. Nhờ buôn bán ở đây, bà và chồng đã nuôi 8 người con ăn học thành tài, có nhà cửa đàng hoàng, tử tế.

Khi nghĩ về những ngày tháng đã qua, bà Sáu tự hào nói tôi, vào TP.HCM sinh sống, lập nghiệp có lẽ là quyết định đúng đắn nhất trong đời của bà. Dẫu ngày đêm thương nhớ quê hương, bà vẫn thẳng thắn nói rằng: "TP.HCM được ông trời ưu ái nhiều, thời tiết thuận lợi, quanh năm không lo bão lũ. Ở quê thì bão lũ, sạt lở thường xuyên, có mấy đêm nằm nghe đài, tôi vừa thương lại vừa thấy mình may mắn. Vì ở thành phố làm ăn thuận lợi hơn, không lo đói khát, chỉ cần chịu khó là sống được ngay".

Bà Sáu bỏ mối mì quảng cho nhiều người ở chợ Bà Hoa

Bà Sáu bỏ mối mì quảng cho nhiều người ở chợ Bà Hoa

Người phụ nữ bộc bạch, con người ở đây cũng sống yêu thương, chan hòa, dù là chốn phồn hoa nhưng người ta sống với nhau bằng cái nghĩa, cái tình.

Nhiều thập kỷ gắn bó, những tiểu thương như bà Sáu chính là nhân chứng sống, chứng kiến bao thay đổi của thành phố này. Có giai đoạn lúc mới mở, chợ bán rất đắt khách. Bà Sáu nói thời đó, bà bán không kịp tay, trung bình mỗi tuần sẽ lấy hàng một lần. Nhờ buôn bán, tích góp, bà và chồng gom được tiền mua nhà, cho con cái đi học, cũng tiết kiệm được chút đỉnh cho tuổi già.

Giờ đây, mỗi ngày bà Sáu ra chợ bán vì thương, vì nhớ. Niềm vui ở cái tuổi xế chiều, đơn giản là được gặp gỡ, giao lưu với những người đồng hương, nghe chút tiếng quê cho đỡ nhớ nhung. Bà cũng đã định bụng, sẽ gắn bó với TP.HCM cho đến ngày khuất bóng.

Xu xoa, kẹo lạc, mắm ruốc… thèm chi cũng có!

Vì là nơi buôn bán tổ hợp các món miền Trung, nơi này luôn là điểm dừng chân quen thuộc của những người con xa xứ. Tôi gặp anh Ngọc Thiệu (25 tuổi, quê Quảng Ngãi) khi đang lân la ở một hàng bán xu xoa. Đây là một món ăn đặc trưng của Quảng Ngãi. Nó được chế biến từ rau xu xoa, một loại rong biển mọc tự nhiên trên các mỏm đá ngoài biển, thường có từ tháng 12 đến tháng 5 âm lịch.

Sống ở TP.HCM nhiều năm, anh Thiệu bật mí mỗi tuần anh đều vượt 20 km từ TP.Thủ Đức đến chợ Bà Hoa để mua xu xoa.

Anh Dũng xem TP.HCM như quê hương thứ hai của mình

Anh Dũng xem TP.HCM như quê hương thứ hai của mình

"Từ ngày biết đến khu chợ này, mỗi lần thèm món quê hay nhớ nhà, tôi đều đến đây. Tôi là mối ruột ở chỗ anh Dũng xu xoa, quen mặt đến mức thân thiết như anh em một nhà", anh Thiệu nói.

Anh Dũng (quê Quảng Ngãi) là người bán xu xoa nổi tiếng nhất nhì chợ Bà Hoa. Người mua thương mến anh vì cái tính xởi lởi, hiền lành, chân chất. Mỗi ngày, anh đều dậy từ sớm để nấu, mỗi một phần xu xoa bán đi, anh đều mong người ăn sẽ cảm nhận được vị quê hương trong đó.

"Gắn bó hơn chục năm, tôi thấy mình cũng dần trở thành một phần trong cộng đồng dân cư thành phố này. Buôn gánh bán bưng mỗi ngày, những người xa quê như tôi chỉ mong đủ ăn, đủ mặc, cho con học hành đến nơi đến chốn. Được cái TP.HCM dễ sống, không phân biệt, ghét bỏ ai, dù có nói giọng miền nào cũng luôn được chào đón", anh Dũng cười, tay đưa hộp xu xoa lên giới thiệu với tôi.

Nhiều tiểu thương đã gắn bó với chợ Bà Hoa hơn nửa đời người

Nhiều tiểu thương đã gắn bó với chợ Bà Hoa hơn nửa đời người

Nhiều người như tôi, xa quê nên thèm đủ món ăn miền Trung, nhất là các loại mắm. Ở TP.HCM, muốn mua được một hủ mắm đúng vị, nhất định phải ghé chợ Bà Hoa.

Thấy một gian hàng trưng bày đủ loại mắm hấp dẫn, tôi ghé vào tranh thủ ngắm nghía. Chị chủ nghe giọng tôi là lập tức nhận đồng hương Quảng Trị, tay bắt mặt mừng.

Chị tên Hoa (34 tuổi, quê ở Quảng Trị) kể mình kế nghiệp quầy hàng này từ mẹ của mình. Mẹ chị theo chồng vào Nam từ thuở chưa con, đến khi mất thì để lại nơi này cho chị buôn bán.

Hiện nay, nhiều quầy hàng phía sâu trong chợ Bà Hoa đã đóng cửa hoặc dùng làm kho chứa hàng

Hiện nay, nhiều quầy hàng phía sâu trong chợ Bà Hoa đã đóng cửa hoặc dùng làm kho chứa hàng

"Sinh ra ở TP.HCM nhưng tôi cũng không quên gốc gác. Khi ở nhà, tôi giao tiếp với người thân bằng giọng quê, ra chợ gặp khách thì tùy cơ ứng biến. Ai miền Trung mình nói giọng miền Trung, còn không thì nói giọng thành phố. Đôi khi gặp người nước ngoài, cũng học lỏm được mấy câu giới thiệu, báo giá để nói với người ta", chủ tiệm dí dỏm nói.

Chị Hoa tâm tư, bản thân luôn thấy biết ơn vì được sinh ra ở TP.HCM. Ở đây sinh sống, làm ăn thuận lợi, dù có thời điểm khó khăn như Covid-19 thì vẫn có thể vượt qua. Những người xa xứ đi tha phương cầu thực, cũng biết ơn vì giữa lòng thành phố có một nơi ấm áp, thân quen như quê nhà để họ dừng chân.

"Người miền Trung vào đây ở, muốn ăn món quê thì tới chợ này mà mua, thèm chi cũng có. Không chỉ đúng vị mà còn đúng giá, vì là người quen với nhau nên chưa nói thách bao giờ", chị khẳng định.

Theo Thái Thanh (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

null