Quà tặng từ văn hóa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Tại Ngày hội Văn hóa các dân tộc thiểu số tỉnh Gia Lai lần thứ nhất, hầu hết sản phẩm đan lát thủ công của các đoàn nghệ nhân đều được tiêu thụ. Nhiều người phải đặt hàng các nghệ nhân và chấp nhận chờ vì không có hàng để mua. Điều này cho thấy sản phẩm đan lát truyền thống có giá trị và sức tiêu thụ cao, đủ khả năng vượt ra khỏi “lũy tre làng”.

Giữa trưa nắng, một nữ du khách lớn tuổi kiên nhẫn ngồi chờ nghệ nhân Đinh Ngơn (làng Cúc Tung, xã Tơ Tung, huyện Kbang) hoàn thiện chiếc rổ bằng tre để mua về làm quà. Nghệ nhân khéo léo luồn những vòng dây mây riết lại phần cạp rổ thật chắc chắn trước khi trao sản phẩm cho khách. Những hoa văn Bahnar đặc trưng được nghệ nhân tạo ra trên thân rổ bằng kỹ thuật đan xen phần cật và ruột sợi nan vuốt nhẵn. Ngắm nghía chiếc rổ tre, nữ du khách tỏ rõ sự hài lòng.

 Nhiều sản phẩm đan lát của các nghệ nhân xã Tơ Tung (huyện Kbang) làm tới đâu được du khách mua hết tới đó. Ảnh: Minh Châu
Nhiều sản phẩm đan lát của các nghệ nhân xã Tơ Tung (huyện Kbang) làm tới đâu được du khách mua hết tới đó. Ảnh: Minh Châu


Nghệ nhân Đinh Ngơn cho biết, du khách đã mua tất cả sản phẩm đan lát của đoàn nghệ nhân xã Tơ Tung như rổ, rá, gùi. Còn anh Lê Văn Bài-công chức Văn hóa-Xã hội xã Ia Pết (huyện Đak Đoa) phấn khởi cho biết, hơn 100 sản phẩm đan lát của 2 nghệ nhân trong xã cũng bán hết veo chỉ trong hơn 1 ngày. Đến chiều ngày thứ 2, nhiều người đến tìm mua nhưng không còn để bán. Sản phẩm tiêu biểu của xã là những chiếc gùi đủ kích cỡ do 2 nghệ nhân tài hoa Hyoi và Rinh trổ tài thể hiện. Chiếc gùi có giá cao nhất đến trên 1 triệu đồng. “Kể cả 2 chiếc gùi mang đi trưng bày cũng được du khách nài nỉ mua luôn”-anh Bài nói. Tương tự, các sản phẩm đan lát của đoàn nghệ nhân thị xã An Khê cũng “cháy hàng” khi Ngày hội Văn hóa chưa kết thúc. Nhiều người tỏ ra tiếc nuối khi không thể sở hữu một vật dụng vừa độc đáo, vừa mang tính ứng dụng cao trong sinh hoạt vì đến với ngày hội quá muộn.

Không chỉ có sức hút với giới mộ điệu văn hóa Tây Nguyên, các sản phẩm dệt, đan lát thủ công còn chinh phục bởi tính ứng dụng trong đời sống và giá trị thẩm mỹ. Từ đây có thể thấy sản phẩm quà tặng không thể thiếu trong kinh doanh dịch vụ du lịch, lý do là vì nó là quà tặng từ văn hóa, đem lại thu nhập cho người dân, khẳng định sức sống trường tồn của nghề truyền thống được tạo ra bởi những bàn tay cần mẫn và tài hoa đến từ buôn làng.

Nhà thơ Văn Công Hùng cho rằng: “Đây là dịp người bản địa mang tất cả những vật dụng đang sinh hoạt trong nhà ra để khoe với chúng ta, họ có những sản phẩm độc đáo như thế, bền đẹp bất chấp thời gian. Sản phẩm ấy họ làm để dùng, tự cung tự cấp, chứ chưa phải là hàng hóa mang đi bán, vì thế mà nó tốt. Nhưng chúng ta có thể biến chúng thành hàng hóa, đồ dùng trong mọi gia đình nếu có sự quan tâm của giới chuyên môn, doanh nghiệp đầu tư, đi đôi là chiến lược truyền thông bài bản để quảng bá, giới thiệu rộng rãi. Nhà nước không thể làm thay việc này mà chỉ có thể định hướng để có cách làm phù hợp. Có như vậy, nghề truyền thống và những làng nghề sẽ có đất sống, có sự hồi sinh, không chỉ giúp người dân về mặt kinh tế mà còn góp phần quan trọng trong chiến lược bảo vệ và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc”.

Trong căn bếp của tôi từ lâu đã nói không với các vật dụng bằng nhựa, thay vào đó là các vật dụng thân thiện với môi trường là những chiếc rổ, rá, nong, nia mua từ các nghệ nhân làng Dơk Lah, xã Ia Dơk, huyện Đức Cơ. Trong một chuyến công tác về vùng Đông Trường Sơn, tôi rất vui khi mua được đũa bếp, vá, muỗng do nghệ nhân ở Làng kháng chiến Stơr (xã Tơ Tung, huyện Kbang) làm từ tre. Qua năm tháng sử dụng, những vật dụng ấy vẫn rất bền đẹp. Càng sử dụng những hàng hóa đặc biệt này, càng trân quý sự sáng tạo của nghệ nhân. Chúng khiến ta có cảm giác như mang sự thân thuộc, gần gũi vào nhà, vào trong căn bếp, trong mỗi bữa ăn với nhiều cảm xúc. Điều này lý giải cho sự “cháy” mặt hàng mây tre đan trong Ngày hội Văn hóa các dân tộc vừa qua. Những mặt hàng đó khi có thị trường phong phú và ổn định sẽ là hướng phát triển, tiếp thêm sức sống cho di sản. Nhà thơ Văn Công Hùng cho rằng, cần tạo thêm những sự kiện tương tự như vậy để tăng cường tiếp thị cho văn hóa, cho chiến lược bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa các dân tộc Việt Nam.

 

 MINH CHÂU
 

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null