Phố Núi vào xuân

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Buổi sớm, Pleiku nhuốm trong sắc trời rạng, da trời xanh lơ, mơ màng vài tản mây trắng bạc lơ đễnh thả mình. Thành phố dậy muộn bởi khí trời se lạnh, lay phay gió, mặc cho chim sáo nâu từng đàn lưng trời ngược nắng sớm thả trôi tiếng hót trong ngần góp cùng tiếng chim sẻ nơi hiên nhà thức gọi con người đón bình minh. 
1. Ở thành phố này, mấy năm gần đây, loài chim sáo sinh sôi, ngụ qua đêm thêm nhiều trên những nóc tháp chuông, sân thượng nhà tầng, trên những tán cây lâu năm, cây xanh nơi Quảng trường Đại Đoàn Kết. Ngày khô tạnh, lúc trời chưa rạng, từng đàn gọi nhau kéo về với rừng xanh, núi biếc, suối khe dòng nước ngọt lành. Tuy thế, trong ngày, giữa lòng thành phố, chốn bình yên vẫn thường bắt gặp từng cặp đôi, quy mô đàn chừng mươi con sáo nâu đôi chân nhún nhảy thơ thẩn tìm thức ăn, cất tiếng gọi bạn lảnh lót từng hồi, gần gũi như thể được con người chăm sóc, thuần dưỡng.
Ngày đầu xuân, hoa trang hoàng dịp Tết chưa đến độ mãn khai được chưng trước cửa nhà hòa cùng cỏ hoa cho phố phường thêm rộn sắc hương, quyến rũ lạ kỳ. Một vài cung đường, những cây bàng vẫn đang thay lá. Lá đỏ chấp chóa vỉa hè, lòng đường; chấp chóa nắng vàng nhạt vương vấn hơi sương mỏng loãng, gió đông muộn mơ hồ. Ngước mắt lên, những nhánh bàng khẳng khiu tựa như muôn ngón tay xòe lưa thưa vài sắc lá đỏ, mầm non vừa bật nhú nâu thẫm, nắng vàng tươi nghiêng, nền trời xanh lơ không gợi cảm giác cô độc, mà ngược lại, ấm áp lạ thường bởi sự tiếp dẫn, hài hòa và xen quyện! Tôi ngân nga một đoạn trong ca khúc của nhạc sĩ Phú Quang: “Ta còn em, cây bàng mồ côi mùa đông/Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông, mảnh trăng mồ côi mùa đông”. Bỗng dưng lòng nhớ mùa đông Hà Nội, nhớ ta của thời trai trẻ. 
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Thoáng chốc, ngày đã rộn. Nắng sậm dần. Khí trời thêm lạnh, rất đặc trưng mùa khô Tây Nguyên cả những hôm trời yên gió. Nắng nhuốm vàng thêm những gốc mai chở trên đường trở lại nhà vườn. Mãn khai, cây mai lộc non biếc ngần, quả non xanh mởn phủ kín thân cành tràn trề nhựa sống. Mấy chùm hoa nở muộn thả cánh vàng lả lơi xuống lòng đường, theo gió chập chùng quấn theo các phương tiện giao thông, theo bước chân bộ hành xuôi ngược như trêu đùa, vương vấn. Khác với ngày về, được nâng niu đón đợi; trên đường thiên lý trở lại nhà vườn để chăm sóc cho mùa sau, người ta đưa cây mai đi rất vội, vẫn rộn rã niềm vui.
2. Du xuân, đắm mình cùng thiên nhiên không chỉ là nhu cầu của cư dân phố thị. Mùa xuân, cây cao su trút lá. Xe máy cặp đôi chầm chậm cùng bạn bè trên những con đường trải nhựa hai bên là rừng cao su bạn sẽ cảm nhận vẻ đẹp thật kỳ thú có sự góp mặt của nắng từng tia sợi, từng dòng, đọng từng giọt như nhảy múa, như rơi rụng, như bị gió đưa nghiêng, như trêu đùa tắm táp cho thân gầy, cành trơ đầy thách thức và kiêu hãnh. Sáng mai ra, dưới nắng hanh vàng sậm màu, cơn gió như vô tình ngang qua, vườn cây rùng rùng trút lá đồng loạt làm rung chuyển cả không gian. Lá rụng như mưa trút, dứt khoát và mạnh mẽ. Tiếng lá va vào nhau tạo âm thanh rào rào ngân xa từng đợt, từng đợt lạ tai như có bàn tay vô hình lay rung. Dưới mặt đất, lá nâu vàng từng lớp từng lớp cựa mình răng rắc, giòn khô theo gió cuộn tròn thành đụn rồi xô dạt như sóng nhồi, nước xoáy. Rừng cây thẳng hàng, đúng lối giơ cánh tay khẳng khiu, gầy guộc như rũ bỏ tất cả, mặc tình không níu giữ để đón nắng, gọi gió cho cuộc hồi sinh. Một chút bâng khuâng buồn. Một chút nuối tiếc, ngẩn ngơ, ngợp lạnh… Nghĩ đến sự sinh thành, hồi tâm!
Du xuân, chẳng phải đâu xa, trong không gian quen thuộc cùng vườn cà phê mùa trổ hoa cũng đủ cho mắt nhìn đắm đuối giữa triền đồi trắng ngần hoa, trùng trùng hoa, vây bủa hoa, ngờm ngợp hoa. Khứu giác được đánh thức bởi hương thơm dịu ngọt vô cùng dễ chịu mà không loại nước hoa nào sánh được dẫu đứng cách xa vài trăm mét.
3. Đầu xuân, đêm Pleiku không thức quá khuya. Nhịp sống “bình thường mới” nhưng vẫn phải giữ gìn, chi dùng đúng mực. Tuy thế, ánh đèn màu lung linh, âm nhạc du dương, thức ăn đường phố sực nức hương thơm; lớp người trẻ vui mừng gặp nhau, vội vã chia tay cho đêm Phố núi trên những cung đường Hùng Vương, Trần Phú, Trần Hưng Đạo… thêm mơ màng, thi vị.
NGUYỄN ĐÌNH PHÊ

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null