Phố hoa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Pleiku những ngày chớm hạ đủ sắc hoa rực rỡ, từ hoa dầu, hoa giấy đến bằng lăng, muồng hoàng yến, điệp vàng, phượng tím...

Nếu có người tin cậy nhờ tôi đưa đi dạo phố, tôi sẽ bắt đầu hành trình bằng cách tìm về những mùa hoa. Bởi có lẽ không ở nơi đâu như thành phố này, mùa nào cũng là mùa hoa.

Ngày chớm hạ nhộn nhịp và đầy sức sống. Phố hiện lên với xao xuyến sắc hoa, lay thức trong tôi bao kỷ niệm ùa về. Tôi thường mang theo nỗi nhớ về hương sắc hạ còn vương trên nắng chiều của phố. Chợt bật cười khi nghĩ đến mùa xuân vừa mới đây, ấy vậy mà một sáng qua, hạ đã sang, đủ để người ta có lý do vui cùng ngày mới. Ngắm nhìn những mùa lá xôn xao, trong mênh mang trời đất cứ thấy như chưa có thời khắc nào đẹp như thời khắc này.

Bây giờ, mùa hạ đã chạm từng ngõ ngách và sắc hương mùa hạ cũng vừa lướt ngang. Phố thênh thang trong màu lá biếc với muôn sắc hoa tươi thắm. Lòng người đi giữa mênh mang nắng gió, bắt gặp vạt bướm từng đàn nương theo gió tinh khôi, chợt lòng bồi hồi vui như nắng mới mỗi bận hắt bên song.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Minh họa: HUYỀN TRANG

Phố hoa với nhiều sắc, vị. Đó là sắc hương của lặng thầm, thơm ngát. Phố chớm hạ bên mùa hoa bằng bao cánh rơi bay không hẹn trước. Pleiku ngoài những đặc sắc của một vùng đất giàu văn hóa, cảnh sắc thì mùa đến cùng sắc hoa như thêm một ấn tượng của đất lành. Người ta yêu mến lạ lùng vùng đất bé nhỏ, bởi ở đó họ nhận ra mình tươi mới hơn mỗi ngày, thấy mình cùng bao sắc hương mà gắn kết. Cả những bông hoa cũng lặng lẽ trổ bày vào mỗi mùa khác nhau, bên những câu chuyện riêng chung.

Suốt tháng này, ngày nào chở con đi học tôi cũng dừng lại ở cổng trường mẫu giáo, nơi cây giáng hương cổ thụ từ khuôn viên trường, để mê say với bao tán cây như chiếc ô xanh, che mát một khoảng vỉa hè thoáng rộng và tỏa hương thơm mát.

Phố lang thang bất chợt dịu dàng, khi dưới chân thảm đầy sắc điệp vàng. Mấy cánh hoa vàng bùng nở chen với lá trên những cành, khẳng khiu trên đường Hoàng Văn Thụ giữa ngày tháng tư. Chắc rằng, khi ai đó đứng trên những dãy nhà cao tầng nhìn xuống sẽ thấy cả tuyến phố chỉ một màu vàng xôn xao trong nắng. Sắc hoa chỉ nhỏ bằng chiếc cúc áo, với từng chùm phía xa kia. Nhưng thật ra nó rất gần, cảm giác như với tay được. Hoa điệp vàng chỉ nở rộ một lần trong năm, vào thời điểm giao mùa. Bởi thế, những quán cà phê ngay dưới hàng điệp vàng lại bắt đầu hút khách. Bao ống kính máy ảnh cố bắt trọn lấy khoảnh khắc trên nền ngói cũ của quán nhỏ.

Nhìn hoa, tôi chợt miên man trong dòng hồi tưởng về tuổi mộng mơ, khi dạo bước dưới những hàng cây rợp bóng mát điệp vàng ngày xưa để đến trường. Nhà tôi cách trường không xa, nhà bạn ngay dưới gốc cây điệp. Nơi ấy là chốn hẹn của hai đứa.

Bên phố lúc này, tôi có thể sẽ có một tấm ảnh vàng rực với hoàng yến ngay ngã tư đường Thống Nhất hay dừng chân lãng mạn ở đường Quyết Tiến, đường Tân Tiến với mùa hoa dầu thổn thức.

Khi mới nở, hoa dầu có màu hồng nhạt. Lúc tàn, hoa sẽ chuyển màu nâu đậm và được nắng hong khô trước khi thả mình xoay trong gió. Không chỉ có một vài bông mà bạt ngàn, chi chít trên vòm lá xanh thẫm. Để rồi những buổi chiều ngược gió, dưới cái nắng hong khô bao cánh hoa cong vút lại, ồ ạt tuôn bay. Chúng chấp chới xoay tít khắp bầu trời rồi thả mình, nhẹ bẫng dưới nền đường, hè phố. Người ta thấy hoa dầu đẹp, vì lúc lìa cành hoa dâng cho đất trời vũ điệu của thanh thản và tận hiến. Cánh hoa dầu hồn nhiên quá, như ai đó thổi chong chóng cho ước mơ quay về tuổi thơ.

Có lần, trong một dịp được “trà dư tửu hậu” với người chức trách về quản lý đô thị của thành phố, ông bảo rằng không xa nữa Pleiku sẽ quy hoạch nên những tuyến đường của các loài hoa khác nhau. Và hy vọng mai này, những loài hoa trên các ngả đường Phố núi tạo nên bức tranh đa sắc, đa hương, một vĩ thanh đẹp của phố. Tôi đoan chắc rằng, việc xây dựng thành phố bốn mùa hoa sẽ tạo nên bộ mặt mới cho đô thị, một điểm đến ấn tượng cho du khách cũng như không gian sống lý tưởng cho người dân. Và người ta dừng lâu ở Pleiku, vì những mảng xanh mát, những mùa hoa luyến lưu đó chứ đâu?

Bạn bè tôi ở khắp nơi khen Pleiku đẹp. Thì chẳng phải, mỗi con đường hoa sẽ tạo nên một dư vị riêng của phố đó sao. Hoa đã biến phố trở thành những dấu mốc thời gian. Có khi do chính cái tinh thần ấy làm nên thành phố. Vậy nên trong một hẻm nhỏ, cách đường vài chục mét lại có quán cà phê, cà phê góc phố và hoa...

Buổi sáng chạy xe dưới tán cây thơm ngát hương hoa, nghe chảy tràn trong từng đóa hoa nhỏ xíu rụng êm trên mái tóc, cảm giác dễ chịu ùa đến khiến ta muốn con đường cứ dài thêm mãi. Tự dưng lòng thanh thản nhẹ, mọi buồn phiền tan biến. Chỉ có thế thôi mà đã thấy yêu Pleiku quá đỗi rồi.

Có thể bạn quan tâm

Nẻo về tháng Tư

Nẻo về tháng Tư

(GLO)- Bước chân trên dải biên cương một ngày tháng Tư nắng đượm, tôi thốt nhiên nhớ tới mấy câu thơ của Nguyễn Bình Phương: “Những cột mốc vùng biên bóng trải xiêu xiêu/Dãy núi oằn lên từng nhịp thở”.

Gió đồng mùa hạ

Gió đồng mùa hạ

(GLO)- Gió từ cánh đồng quê lại thổi tràn qua ô cửa nhỏ, mang theo hương thơm nồng nàn của lúa non và mùi ngai ngái của đất sau cơn mưa đầu mùa.

Mùa rẫy tới

Mùa rẫy tới

Mấy ngày nay thường hay có dông vào buổi chiều. Gió ùn ùn thốc tới. Mây từ dưới rừng xa đùn lên đen sì như núi, bao trùm gần kín khắp bầu trời. A Blưn thấy ông nội lẩm nhẩm tính rồi nói mấy hôm nữa đi phát rẫy.

Bài học đầu đời

Bài học đầu đời

(GLO)- Mãi đến bây giờ, cánh tay tôi vẫn còn một vết sẹo. Vết sẹo đỏ ửng, kéo dài trông thật “thiếu thẩm mỹ”. Bạn bè khuyên đi xóa sẹo nhưng tôi lại không muốn. Bởi lẽ, với tôi, vết sẹo ấy gắn liền cùng kỷ niệm về bài học đầu đời.

Tháng Tư ở thành phố mang tên Bác

Tháng Tư ở thành phố mang tên Bác

(GLO)- Một ngày giữa tháng Tư, tôi có chuyến thăm TP. Hồ Chí Minh. Như tín hiệu của vũ trụ, có điều gì đó thôi thúc tôi phải về với nơi mà 50 năm về trước, cả dân tộc vỡ òa trong niềm vui của ngày đại thắng, thống nhất non sông.

Nhớ bếp lửa nhà sàn

Nhớ bếp lửa nhà sàn

(GLO)- Gần 50 năm gắn bó với vùng đất Tây Nguyên, tôi đã đi qua nhiều buôn làng, tiếp xúc với bao con người hiền lành như đất, mộc mạc như cây rừng. Và trong những buôn làng đó, từng bếp lửa nhà sàn đã để lại trong tôi ấn tượng đậm sâu với không gian đầm ấm và chân tình

Hương nhãn

Hương nhãn

(GLO)- Tháng Tư về, mang theo những giọt sương tinh khôi lặng lẽ đọng trên mái nhà, ấp ôm không gian trong cái se lạnh dịu dàng của phố núi. Pleiku tỉnh giấc giữa sắc trời tĩnh lặng mà chất chứa bao xao xuyến.

Tháng Tư về nguồn

Tháng Tư về nguồn

(GLO)- Chúng tôi đến TP. Hồ Chí Minh giữa những ngày tháng Tư lịch sử, vào đúng dịp kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Mưa đầu hạ

Mưa đầu hạ

(GLO)- Pleiku vào hạ không báo trước bằng cái nóng gắt gao, cũng chẳng cần đến tiếng ve râm ran hay sắc phượng rực trời. Chỉ cần một cơn mưa đầu mùa, bất chợt, ào ạt mà vô cùng êm dịu là biết hè đã chạm ngõ.

Hương ngọc lan

Hương ngọc lan

(GLO)- Hương ngọc lan là mùi hương thanh khiết nhất mà tôi được biết trong tuổi thơ của mình. Đó là sự dịu ngọt nhẹ nhàng và vô cùng gây thương nhớ cho người lữ khách.

Đọc để hiểu mình

Đọc để hiểu mình

(GLO)- Khi nhìn một người ngồi đọc sách, tôi thường có cảm giác rất bình an. Sự bình an như nguồn năng lượng được truyền đến từ hình ảnh rất đẹp trước mắt.

Cơn mưa ngang qua

Cơn mưa ngang qua

Tiết trời vào sáng sớm khá oi nồng, nhưng bầu trời lại phủ kín một màu mây xám đục chứ không trong trẻo như mọi khi. Rồi bất chợt mưa rào rào mà không có gió, có sấm báo trước.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Mùa hoa hẹn phố

(GLO)- Thỉnh thoảng, bạn bè thời đại học ngẫu hứng gửi vào nhóm Zalo bức ảnh về một loài hoa. Dù không giải thích lời nào nhưng lập tức nhiều phản hồi, nhiều icon xuất hiện.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Món quà của chị Hai

(GLO)- Thời tiểu học, tôi khá biếng nhác việc học. Kết quả học tập của tôi năm nào cũng gần như “đội sổ”, trầy trật hết cách mới không bị lưu ban. Trong khi đó, các anh chị tôi đều học giỏi. Tuy nhiên, đọc cuốn sách 'Vượt đêm dài' của nhà văn Minh Quân do chị Hai tặng đã thay đổi cuộc đời tôi.

Tan biến giữa rừng

Tan biến giữa rừng

(GLO)- Tôi mê đắm Tây Nguyên bắt đầu từ 2 chữ “đại ngàn”. Tôi cũng đã từng mường tượng về những cánh rừng bạt ngàn, tán cây che kín không thấy ánh mặt trời, dây leo và cây bụi lấp kín không một lối mòn, muông thú chạy nhảy dưới những tán xanh.

Giai âm tiếng lòng

Giai âm tiếng lòng

(GLO)- Nếu tin rằng mọi thứ đều có nguyên do thì lý do ra đời của cây đàn guitar chắc hẳn là niềm ưu ái vô bờ mà thượng đế đặc biệt ban tặng cho con người.

Xôn xao chợ núi

Xôn xao chợ núi

(GLO)- Chợ núi cũng như bao khu chợ ở nhiều vùng miền khác, là nơi mua bán trao đổi, gặp gỡ chuyện trò. Song, chính sự chân chất, bình dị của những phiên chợ này lại khiến bao người nhớ nhung.

Theo cánh ong bay

Theo cánh ong bay

(GLO)- Giữa một ngày chớm hạ, bầy ong mật ở đâu bất chợt vần vũ trên khóm hoa xuyến chi trước sân nhà, khiến tôi xao động. Bên khóm hoa muốt trắng nhụy vàng dịu dàng có bao đôi cánh mỏng tang, rộn rã bên ngày mới.

Nhớ hội trại ngày ấy

Nhớ hội trại ngày ấy

(GLO)- Cứ mỗi dịp tháng 3, khi thấy học sinh nô nức chuẩn bị cho hội trại, lòng tôi lại xao xuyến nhớ về những ngày áo trắng tung bay trên sân trường đầy nắng với bao ước mơ, hoài bão.

Những bức ảnh cũ

Những bức ảnh cũ

(GLO)- Một hôm, tôi vô tình phát hiện cuốn album cũ nằm lẫn giữa đống giấy tờ trong ngăn tủ quần áo. Tôi cầm lên, có cảm giác như chạm vào từng ký ức xa xôi. Ngày xưa yêu dấu theo những bức ảnh lần lượt quay về.