Phát hiện thêm hiện vật Champa tại Chư Păh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tháng 11 năm ngoái, trên báo Gia Lai, chúng tôi đã thông tin về 1 bộ bàn nghiền Champa lần đầu tiên được tìm thấy tại thôn 3, xã Nghĩa Hòa, huyện Chư Păh. Gần đây, cũng tại huyện này, một hiện vật tương tự đã được người dân tình cờ phát hiện, cất giữ.
Mới đây, chúng tôi tìm đến gia đình ông bà Rơ Châm Phih-Rơ Châm Krit ở làng Prep, xã Ia Phí. Người đàn ông Jrai nguyên là Phó Bí thư Đảng ủy xã Ia Phí tiếp chúng tôi ân cần như thân thiết đã lâu, nay mới gặp lại. Ông thật thà nói: “Đá ấy người nhà mình đem từ rẫy về hồi năm 2014. Đi làm cà phê, thấy lạ thì mang về chơi chơi thế thôi chứ cũng không ai biết là cái gì. Từ đó đến nay, nó được đặt trong góc nhà kho”. Nghe đến đây, ngay lập tức, chúng tôi cùng người nhà ông Phih quay lại nơi họ đã tìm thấy hiện vật này. Giữa bạt ngàn cà phê xanh tốt, chúng tôi không thu được gì thêm. 
Hiện vật mà gia đình ông Phih sở hữu được làm từ đá (sa thạch) nặng 9,5 kg gồm 2 phần, là những bộ phận có liên quan với nhau. Phần thứ nhất có hình dáng giống một chiếc đe, nặng 8 kg. Mặt “đe” hoàn toàn bằng phẳng; hai đầu được vuốt thành hai chúm nhỏ. Thành “đe” có một rãnh xoi mang giá trị trang trí. Mặt “đe” ở chỗ dài nhất đo được 31 cm, nơi rộng nhất là 15 cm. Phần thứ hai có trọng lượng 1,5 kg, là một khối hình trụ tròn, đặc, bóng láng, ở giữa nhỏ hơn hai đầu, tựa một cái chày, dài 23,5 cm. Đường kính “chày” ở chỗ lớn nhất (hai đầu) là 6,5 cm, chỗ nhỏ nhất (giữa) 5,7 cm.
Khác với hiện vật cùng loại mà chúng tôi đã thấy trước đó, chân (cũng là thân) “đe” không được tạc choãi ra so với mặt đất. Hơn thế, ở hai bên thân “đe” có hai khung hình chữ nhật diện tích 4 x 9,5 cm và 4 x 9 cm, được đục chìm gần 3 cm như một họa tiết mỹ thuật. Hai đầu thân “đe” phẳng, giống như mặt đáy dưới cùng của chân hiện vật này. 
Vợ chồng ông Rơ Châm Phih bên bộ bàn nghiền của người Chăm ngày xưa. Ảnh: Nguyễn Quang Tuệ
Vợ chồng ông Rơ Châm Phih bên bộ bàn nghiền của người Chăm ngày xưa. Ảnh: Nguyễn Quang Tuệ
Một điểm khác biệt dễ nhận ra nữa là mặt “đe” không nằm ngang hoàn toàn mà nghiêng dần về phía mặt nhỏ. Do vậy, từ mặt đất, phía cao của “đe” đo được 13,5 cm; trong khi đó, phía còn lại chỉ có 11 cm.
Dù không tìm thấy chữ hoặc hoa văn hiện hữu trên bộ hiện vật này nhưng đây chắc chắn là một sản phẩm có tính thẩm mỹ nhất định và mang giá trị thực tế cao.
Đến nay, đa số các nhà chuyên môn mà chúng tôi tham khảo ý kiến đều thống nhất: Hiện vật trên là bộ bàn nghiền của cộng đồng Chăm ngày xưa. Người Chăm gọi công cụ này là pesani/pêsani. Nó thường được dùng để làm nát các loại hạt dùng trong sinh hoạt hàng ngày và có thể còn để tạo màu phục vụ lễ hội. Tuy không phổ biến song cũng có ý kiến khác cho rằng bộ bàn và chày nghiền này có thể gợi nhớ đến hình ảnh linga, yoni trong văn hóa Champa.
Về niên đại hiện vật còn có những sự đánh giá khác nhau. Có nơi cho rằng bộ bàn nghiền đồng hành cùng người Chăm từ khoảng thế kỷ thứ VII, song cũng có ý kiến cho rằng công cụ này chỉ xuất hiện từ khoảng thế kỷ XI đến thế kỷ XIII. 
Theo tìm hiểu của người viết, từ nhiều năm trước, các bộ bàn nghiền loại này đã được trưng bày trong bảo tàng của nhiều địa phương, như: Bình Định, Lâm Đồng, Quảng Ngãi…  
Trên địa bàn tỉnh Gia Lai, sau bộ bàn nghiền đầu tiên được phát hiện tại thôn 3 (xã Nghĩa Hòa) vào năm 2020, đây là cặp hiện vật cùng loại thứ hai được người dân tìm thấy và lưu giữ. Bên cạnh các bia ký, đền tháp, hiện vật, thông tin liên quan được biết đến từ các địa phương có dấu tích Chăm, như: An Khê, Ayun Pa, Đak Pơ, Kông Chro, Krông Pa… hai bộ bàn nghiền tương đối giống nhau này là những hiện vật cần cho những ai muốn tìm hiểu về văn hóa Champa trên đất Tây Nguyên xưa.
NGUYỄN QUANG TUỆ

Có thể bạn quan tâm

Chuyện người Jrai xã Gào bảo tồn cồng chiêng

Chuyện người Jrai xã Gào bảo tồn cồng chiêng

(GLO)- Nhiều năm qua, nhiều hộ gia đình người Jrai ở xã Gào, TP. Pleiku đã tích cực gìn giữ các bộ cồng chiêng truyền thống của dân tộc mình. Từ việc làm này, đã góp phần bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa tại địa phương.
Một thời sưu tầm văn nghệ dân gian

Một thời sưu tầm văn nghệ dân gian

(GLO)- Tôi sinh hoạt cùng anh chị em văn nghệ sĩ ở Gia Lai-Kon Tum từ những năm cuối thập niên tám mươi của thế kỷ trước. Khi ấy, phong trào nghiên cứu, sưu tầm văn hóa dân gian (Folklore) đang rộ lên. Tôi tự cảm thấy đây là lĩnh vực cũng cần tìm hiểu và có trách nhiệm với nơi mình đang sống.
Lễ cúng rụng rốn của người Bahnar

Lễ cúng rụng rốn của người Bahnar

(GLO)- Lễ cúng rụng rốn (Et tuh klok) là nghi lễ đầu tiên trong vòng đời của mỗi người Bahnar. Không chỉ là cúng tạ ơn, mong muốn các thần linh che chở, bảo vệ đứa trẻ khỏe mạnh, mà lễ cúng còn là sự xác nhận đứa bé chính thức trở thành thành viên trong gia đình, dòng tộc và cộng đồng.
Ché quý của người Jrai

Ché quý của người Jrai

(GLO)- Người Jrai ở Krông Pa (tỉnh Gia Lai) còn lưu giữ nhiều loại ché (ghè) rất giá trị. Bước vào một ngôi nhà dài, quan sát vị trí, số lượng các loại ché, chúng ta có thể đánh giá mức độ giàu có của chủ nhân.
Kông Chro nâng cao hiệu quả kiểm kê di sản văn hóa

Kông Chro nâng cao hiệu quả kiểm kê di sản văn hóa

(GLO)- Những năm qua, huyện Kông Chro (tỉnh Gia Lai) đã chú trọng triển khai công tác kiểm kê di sản văn hóa (DSVH) phi vật thể trên địa bàn. Đây chính là tiền đề để huyện tiếp tục làm tốt công tác quản lý cũng như phát huy giá trị di sản nhằm thúc đẩy kinh tế-xã hội địa phương phát triển.
Những người “giữ lửa” dân ca Jrai

Những người “giữ lửa” dân ca Jrai

(GLO)- Với người Jrai, hát dân ca là món ăn tinh thần không thể thiếu trong đời sống sinh hoạt. Vì vậy, những người biết hát dân ca luôn quan tâm tới việc bảo tồn, lưu giữ và khơi gợi niềm đam mê cho thế hệ trẻ để góp phần bảo tồn, phát huy bản sắc văn hóa truyền thống của dân tộc mình.