Nỗi nhớ ngày mưa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Tôi cứ nghĩ, nếu mà trời mưa mãi sẽ tốt hơn, tôi sẽ càng có lý do để núp kín mình trong phòng trọ, tiếp tục một mình gặm nhấm nỗi đau.

Nhưng chẳng có cơn mưa nào mãi mãi, bầu trời rồi cũng có những phút tạnh ráo, tôi rồi cũng có lúc mang bộ mặt sưng húp vì nước mắt của mình ra ngoài, và Nhiên, cậu em học dưới tôi một khóa đã nhìn thấy.

Chẳng hỏi han tọc mạch, cũng chẳng chờ sự đồng ý của tôi, Nhiên cứ tự nhiên như chính tên của mình, xộc vào phòng, kéo tôi ra khỏi đó hoặc lại ngồi lì lảm nhảm những câu chuyện cười cho tôi nghe. Tôi vẫn cuốn mình trong chăn, định ủ nỗi buồn trong đó thì Nhiên lại tháo tung ra, giũ tôi ra khỏi chăn như giũ một con mèo.

Đôi khi, Nhiên kéo chăn ra, nhưng lại chỉ để cuốn thêm Nhiên vào ngồi cạnh tôi cho đỡ lạnh, tôi lơ đãng nhìn Nhiên, nghĩ “dường như thằng nhóc này không biết buồn”. Những ngày mưa sau đó, Nhiên cùng tôi lang thang gặm nhấm nỗi buồn.

Nhiên tìm việc làm thêm, kéo tôi tới cùng chạy bàn quán cà phê, công việc giúp tôi khuây khỏa, mặc dù những lúc vắng khách, tôi vẫn thả lòng buồn tênh theo tiếng mưa. Nhiên chỉ tôi cây cỏ xanh um trong mưa, nói: “Đâu phải mưa lúc nào cũng buồn”. Tôi nhìn cây cỏ xanh mướt mà ơ thờ, tôi vẫn không cắt nghĩa được tại sao tôi và anh lại chia tay nhau buồn cười như vậy? Chỉ là không hợp nhau. Anh nói hay thật, không hợp nhau mà bên nhau cả hai năm, chưa một lần cãi vã, giận hờn như các cặp đôi khác, chỉ có yêu thương và tin tưởng, vậy mà không hợp?

Tôi chưa đi hết nỗi buồn của mình, tôi cố thủ trong niềm đau mặc cho Nhiên vỗ về, xoa dịu thì cuộc chạm mặt tình cờ không báo trước. Anh cùng người mới ghé quán, tay trong tay tình tứ, anh thậm chí còn hôn nhẹ lên tóc cô ta. Anh lướt qua tôi, vô tình như chưa từng quen biết, chưa từng có quãng thời gian đẹp đẽ bên nhau. Tôi lao ra khỏi quán, trời vẫn mưa để che chở tôi, đồng hành cùng tôi để xóa dấu vết của nước mắt.

Anh vừa chia tay tôi mà đã có người mới, trái tim tôi tan vỡ, nghẹn đắng. Chỉ là tôi cố tình tự lừa dối mình, cố tình không biết anh là kẻ bắt cá hai tay, chỉ là tôi tự mình mơ mộng mà thôi. Nhưng Nhiên cũng cùng ở trong mưa, ôm chặt lấy tôi che chở. Tiếng Nhiên rõ ràng trong mưa như hiểu rõ mọi ngóc ngách của niềm đau ấy: “Trước khi trời mưa, bao giờ cũng sấm chớp dậy trời, mây đen quằn quại, bao giờ cũng gió cuộn, bụi bay, cây cũng phải oằn mình chịu đựng, cũng phải đau đớn lắm, cũng phải trở trăn lắm rồi mưa mới tuôn rơi. Thế nên đừng trốn trong mưa, chị khóc thêm một lần nữa đi rồi bỏ lại mùa mưa nhé!”.

Nhiên lang thang cùng tôi qua mùa mưa năm đó, chở che tôi như một điều hiển nhiên, tôi mặc nhiên nhận lấy sự quan tâm âm thầm trong ơ thờ. Những buổi làm khuya, Nhiên còn cố chở tôi lòng vòng xuyên qua cơn mưa mịt mù đi ăn khuya, áp mặt vào lưng Nhiên mà bỗng nghe nghèn nghẹn. Nhưng tự dặn lòng mình, một lần đau cho mùa mưa vậy là đủ, vì mùa mưa cái xứ này buồn lắm, không cần tôi phải sớt nước mắt vào nữa đâu. Lấy cớ một hôm bị một ông già trắc nết vỗ mông khi đang bưng nước ra, tôi nghỉ việc, lặng lẽ bứt ra khỏi Nhiên, trốn chạy khỏi sự quan tâm đang bắt đầu bén rễ trong Nhiên.

***

Lao đầu vào học và thi, năm cuối rồi mà, quan trọng lắm, Nhiên lặng im khi nghe tôi giải thích, tôi đóng chặt cánh cửa, ngăn đôi mắt nâu mờ nhạt đang bắt đầu có lửa. Tôi lên thư viện nhiều hơn, qua ký túc xá nữ thường xuyên hơn để cùng ôn và ngủ lại, thi thoảng mới ghé về phòng lấy đồ, mà vẫn thấy một vệt nhìn sau gáy. Vô tư quay lại, cười một cái, vỗ vai Nhiên như một cậu em, hỏi thăm vài ba câu khách sáo gượng gạo để đáp lại cái ánh nhìn sâu thẳm rồi lại vụt chạy đi như trốn tránh. Những ngày thi dồn dập, tôi không kịp nhìn lại cái tin nhắn lũ bạn xóm trọ gửi.

Nhiên bị tai nạn. Vẫn là người cần mẫn rời quán sau cùng, con đường về xóm trọ băng qua bốn ngã tư, ở cái ngã tư thứ ba, một chiếc xe máy vọt ra, Nhiên không tránh kịp. Cái hẻm nhỏ ít người qua lại, kẻ kia rồ ga chạy mất, để mặc Nhiên của tôi nằm đấy trong đêm mưa. Sao lại là ngày Nhiên về một mình? Sao không là ngày về cùng tôi để ít ra Nhiên cũng có người cho đỡ cô quạnh? Tôi lặng người, chẳng kịp gặp Nhiên vì Nhiên đã phải chuyển vào thành phố để chữa trị. Căn phòng của Nhiên đã bị bà chủ nhà dọn cho người khác thuê, chẳng còn dấu vết. Đám bạn cùng phòng trọ cũng tản mác sau mùa thi, những vết mưa lại lặng thầm xóa đi dấu ấn cũ, chỉ còn tôi thu vén những ngày tàn.

Tôi rời xa cái thành phố bé xíu buồn tênh có hai mùa mưa nắng ấy. Không nhớ, không thương, chỉ ráo hoảnh, bước chân đi như một con người vô ơn và bạc bẽo. Lao đầu trong cuộc chạy đua không đích đến, tôi nhấn chìm mình lúc nào không biết. Rồi thành phố cũng mưa, những cơn mưa không dai dẳng, mà cứ vụt qua, rồi biến mất, không chút vương vấn, không lê thê trẻ dại. Có chút gì quay quắt mọc chồi lên trong tôi, dường như là một giọt nước mưa đã bắn sâu vào trái tim tôi, mắc kẹt và loay hoay lên mầm ở đó. Tôi đứng trước khung cửa kính ngày mưa vụt qua thấy tôi kỳ lạ, từ bao giờ tôi lại mặc một chiếc váy bút chì ngắn màu xám, áo sơ mi trắng xắn tay ba vòng, mái tóc cắt ngắn quy chuẩn. Từ bao giờ tôi là một cô gái công sở và chìm vào công sở như thế này?

Cuộc gọi của Nhiên chiều nay đã gợi lại cả một trời thương nhớ, cái quang cảnh xám xịt của mùa mưa u buồn năm nào không còn dấu vết, mà chỉ ấm lên trong tôi dáng Nhiên gầy. Tôi đã từng dựa vào vai Nhiên trong cái ngày Nhiên cuốn mình vào chăn cùng tôi, cái bờ vai ấy cũng rộng lớn và ấm áp vô cùng. Vòng tay của Nhiên từng ôm lấy tôi rồi cũng nới ra một cách hào phóng để tôi chạy trốn cơn mưa tuyệt vọng. Thì ra, mầm cây ấy đã kẹt ở trong tim tôi từ cái ngày mưa xa xưa ấy, nó đã nép mình kỹ quá, để tôi không tìm ra, tưởng chừng cái nỗi nhớ đó là mối tình đầu, nên tôi cố công chạy trốn, còn Nhiên cố tình im lặng để xoa dịu. Để đến ngày, cái hạt mầm bé tí ấy không chịu được những kìm nén mới bung ra, nỗi nhớ đó có tên của Nhiên…

Có thể bạn quan tâm

Giấc mơ xanh

Giấc mơ xanh

(GLO)- Mùa xuân có muôn vàn con đường mở ra trước mắt. Mới hôm nào giá rét đẩy ta đến bờ sông sụt lở, thấy bi quan, lo lắng thì giờ đây, mùa xuân như bến mơ, có con đò sẵn đợi.

Mùa đót

Mùa đót

(GLO)- Mỗi khi trời đất được sưởi ấm dần từ những tia nắng mùa xuân, cây lá bên đường xanh non nảy lộc, hoa tươi thắm sắc, tôi lại bâng khuâng nhớ về những điều gần gụi. Thoáng thấy dáng má cặm cụi bên hiên ngồi tết lại cây chổi đót đã bung ra những lạt mây, tôi chợt nhớ về những mùa đót cũ.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Ngát hương mùa hoa trắng

(GLO)- Đầu xuân mới, Tây Nguyên khoác lên mình tấm áo trắng tinh khôi của những vườn rẫy cà phê. Đó là lúc đất trời như giao hòa trong sắc hương, khi từng chùm hoa trắng muốt nở rộ trên những cành cây, tỏa hương ngọt ngào quyến rũ khắp không gian.

Tác giả cùng người thân tại ngã ba biên. Ảnh: N.T.D

Tháng 2 nơi ngã ba biên

(GLO)- Khi vị Tết đã thấm đẫm trong từng câu chuyện, khi mùa xuân cạn nốt chén rượu đầy thì trên những nẻo biên cương, đất trời khoác lên mình tấm áo mới, rực rỡ và căng tràn nhựa sống.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Cỏ mùa xuân

(GLO)- Tôi đi cùng chiều trên cánh đồng tươi xanh và mềm mượt cỏ. Bàn chân, ánh mắt và cả tâm hồn đều chạm vào sắc màu của loài cỏ biếc. Tôi nghiêng xuống thật gần, nghe mùa thức dậy căng đầy và xôn xao niềm nhớ.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Góc bếp, hiên nhà

(GLO)- Góc bếp, hiên nhà có lẽ là nơi yêu thương chăm chút nhất thuộc về người phụ nữ của gia đình. Mà thực ra, có người phụ nữ nào là không thuộc về gia đình, dù ít hay nhiều, dù hiện đại hay truyền thống.

Thẳm sâu miền Tết

Thẳm sâu miền Tết

(GLO)- Ngay lối về nhà tôi, xuyến chi đã bung sắc hai bên đường. Mùi hương trầm loang trong gió xa. Thoảng trong gió, vị mứt gừng cay nồng lên những ngày cuối năm.

Thơ Ngô Thanh Vân: Xuân về trên bazan

Thơ Ngô Thanh Vân: Xuân về trên bazan

(GLO)- "Xuân về trên bazan" của tác giả Ngô Thanh Vân tái hiện vẻ đẹp của mùa xuân, của sự đổi mới và hy vọng. Những hình ảnh "mầm non ngậm giọt sương mai", "lá hát điều gì mê say trong gió"... mang đến cảm giác thanh thoát, nhẹ nhàng, như làn sóng dịu êm của thiên nhiên đón chào một mùa xuân mới.

Cõi hoa vàng

Cõi hoa vàng

(GLO)- Không biết đã bao lần tôi thả bước giữa những đồi chè Biển Hồ xanh ngát. Nơi ấy có những cây muồng già sum suê tỏa bóng, đan xen trong vườn chè. Mùa hoa muồng nở rộ, những chùm hoa vàng dắt díu, đung đưa, ánh lên trong nắng sớm. 

Về nhà

Về nhà

Mấy cơn gió rượt đuổi nhau làm trời đêm mát rượi. Tân ngủ mê trên ghế bố kê cạnh chiếc xe khách mặc kệ cho phía bên kia đường mấy bài hát xuân vẫn ra rả vọng ra từ chiếc loa kẹo kéo.

Thời khắc thiêng liêng

Thời khắc thiêng liêng

(GLO)- Khi mâm cúng tất niên được bày biện tươm tất hay lễ cúng trừ tịch (cúng Giao thừa) hiện diện trong mỗi nếp nhà, có lẽ đó là những thời khắc thiêng liêng với mỗi gia đình.

Nhớ quê

Nhớ quê

(GLO)- Ai cũng có một tuổi thơ gắn liền với miền quê thân thương. Nơi đó có ba mẹ, anh chị em sum vầy, ríu rít tiếng cười, đầy ắp niềm vui. Đi qua những ngày cuối năm, một người con xa xứ như tôi lại bồi hồi tìm về ký ức xưa.

Ký ức yêu thương

Ký ức yêu thương

(GLO)- Những ngày trời lạnh như thế này, tôi thường có thói quen co ro trong chăn ấm và để ký ức thức dậy cùng biết bao kỷ niệm thời thơ ấu. Ký ức ngọt ngào, chan chứa yêu thương ấy luôn khiến lòng tôi mềm mại, ấm áp đến lạ kỳ.

Cây sẽ cho lộc

Cây sẽ cho lộc

Không chỉ cây lá mới cho lộc, mà bất cứ công việc gì nếu như mình làm bằng tất cả yêu thương và say mê, chắc chắn sẽ hái quả ngọt

Minh họa: HUYỀN TRANG

Những ngày cuối năm

(GLO)- Vậy là đoàn tàu thời gian đã đến ga “tháng Chạp”. Có lẽ vì là ga cuối nên cuộc hành trình dường như chậm lại trong biết bao nỗi niềm bâng khuâng của lữ khách.

Thắng cảnh Biển Hồ. Ảnh: Phạm Quý

Phố núi tình thân

(GLO)- Pleiku đang trở thành điểm đến yêu thích của nhiều du khách. Vẻ đẹp hoang sơ và tình cảm của con người nơi đây khiến không ít người tìm đến Pleiku như là một điểm dừng chân thú vị.

Ảnh minh họa: Phùng Tuấn Ngọc

Hoài niệm Tết

(GLO)-Tết vừa gợi nên biết bao yêu thương nhưng cũng là nỗi lo của người lớn. Nhưng Tết hiện diện trong suy nghĩ của trẻ con thì khác, nó háo hức, chộn rộn trong tiếng cười, trong tiếng vỗ tay reo vui khi thấy mẹ bắt đầu dọn dẹp nhà cửa và mua bánh kẹo. Và, Tết luôn đầy màu sắc, đầy tiếng cười vui.

Xuân về khoe áo mới

Xuân về khoe áo mới

Tết đến, Xuân về ai cũng muốn mọi điều đều mới mẻ, tốt đẹp. Nên cùng với việc dọn dẹp, trang hoàng nhà cửa thì việc được quan tâm nhiều, háo hức nhiều là sắm sửa quần áo mới.