Những ngày bình thường mới

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Tháng tư về bằng trận mưa rào bất chợt. Mưa lộp bộp rơi cả đêm rồi đọng lại trên mái nhà. Cảm giác như mùa mưa đã chờn vờn chạm ngõ phố. Những hàng cây được tắm táp mơn mởn non tươi. Ngày cuối tuần còn có gió ào ào. Thời tiết khiến người ta không nghĩ mình đang sống ở Tây Nguyên giữa cao điểm mùa khô mà là đang một ngày cuối đông ẩm giá của phương Bắc.

Tôi bị nhiễm Covid-19, phải ở nhà để tự cách ly, điều trị. Tôi đã bí bách biết chừng nào khi lo lắng và bị cùm chân bởi bốn bức tường. Trải qua dịch bệnh rồi mới biết cái đáng sợ của Covid-19 chưa hẳn là nỗi đau thể xác, mà đó chính là sự bí bách, ngột ngạt về tinh thần. Khi chứng kiến người thân, bạn bè ngột ngạt trong cơn thở. Khi nghe tiếng còi xe cấp cứu ngoài đường của những ngày dịch bệnh căng thẳng... Bấy nhiêu đó cũng khiến chúng ta cảm thấy thèm khát được tung tăng hòa mình vào cuộc sống ồn ã, sôi động của những ngày “bình thường mới” để được thỏa sức hít thở bầu không khí trong lành giữa thiên nhiên.

Núi lửa Chư Đăng Ya. Ảnh: NGUYỄN LINH VINH QUỐC
Hòa mình trong những ngày “bình thường mới” để chúng ta được thỏa sức hít thở bầu không khí trong lành giữa thiên nhiên. Ảnh: Nguyễn Linh Vinh Quốc


Đầu tháng tư, sau chuỗi ngày điều trị Covid-19, tôi đã ngửi thấy mùi đầu tiên: Mùi khói. Khói từ đám lá khô bị gió trút được bác hàng xóm gói ghém châm mồi lửa. Mùi khen khét, ẩm ướt, nồng nồng. Phải chăng đó là mùi của sự sống, là mùi mà mỗi người mong chờ đầu tiên sau cơn bạo bệnh?

Để rồi sau đó, khi đã khỏe trở lại, tôi lại có những chuyến đi về rừng. Ở đó, chúng tôi cùng đi dưới tán cây, nâng niu từng ngọn cỏ. Chúng tôi hẹn nhau đến ngày đầu mùa mưa sẽ rủ nhau cùng trồng cây góp sức phủ xanh cho dãy núi ở phía Tây thành phố. Nơi đó vào cuối mỗi tuần, chúng tôi thường leo lên để rèn luyện sức khỏe. Đứng phía núi cao nhìn về những điểm nhấp nhô của thành phố, từ hồ nước rộng lấp lánh ánh bạc của Biển Hồ, vườn cây công nghiệp ngút xanh được quy hoạch ô thửa, những cánh đồng trải rộng, những dãy nhà hình hộp xếp lớp... Mỗi lần bước lên đó, thở hắt ra những lắng cặn từ đáy phổi, tôi thấy mình như được hồi sinh bởi khí trời tinh khiết. Mẹ thiên nhiên giang rộng vòng tay ôm ấp, vỗ về giúp chữa lành tất cả.

Tháng tư, tôi sẽ lại đánh dấu bằng những chuyến lang thang trong rừng già khi kỳ nghỉ đến. Ở đó, tôi thấy những mạch máu của mình được khơi thông đang rần rần chảy. Tôi tìm về làng xa có pơ thi, nhịp bước theo tiếng cồng chiêng chìm vào mê đắm. Và tôi lại viết về những chuyến đi để khi đến Gia Lai, chỉ cần gõ vài từ khóa, du khách dễ dàng tìm thấy những điểm đến, hòa mình vào chuyến đi thoải mái nhất giúp tìm lại và chữa lành bản thân mình khi ta quay về nâng niu xúc cảm tháng tư từ sâu thẳm tâm hồn bình lặng.

 

MINH UYÊN

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null