Nhớ mẹ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam

(GLO)- Không hiểu sao khi bước vào tháng Giêng, tôi lại thường nghĩ về mẹ. Tháng Giêng như một cánh cửa khép lại năm cũ và bước sang năm mới với bao ước vọng, bao khấp khởi mừng vui.

Mẹ tôi một đời chăm lo đàn con mà quên mình, quên tuổi già. Những đêm khuya, mẹ có nghe thấy từng sợi tóc rì rầm bạc không? Sợi tóc lật đêm sang ngày, sợi tóc như chuốt bao nắng mưa, sương gió, sợi tóc như sợi chỉ vá may một đời, thêu dệt bao nỗi niềm, chuốt lại bao buồn vui, để mong sao mọi lành lặn, mọi đủ đầy. Với mẹ, hai chữ hoàn hảo là một ước vọng, khát khao, tận hiến. Khi sinh anh em chúng tôi, điều mong mỏi đầu tiên của mẹ là: “Dù mẹ có mất gì thì mất nhưng các con không bao giờ được thiếu hụt con ơi”.

Mỗi lần nghĩ về mẹ, tôi lại nhớ đến những câu thơ chất chứa nỗi niềm của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm: “Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên/Còn những bí những bầu thì lớn xuống”. Và: “Tôi cứ sợ ngày bàn tay mẹ mỏi/Mình vẫn còn một thứ quả non xanh”. Thì chẳng phải tháng Giêng biết bao ân tình, đắp bồi phù sa ân nghĩa mà mẹ tôi bắt đầu gieo xuống ruộng vườn những hạt giống hay những nhánh mạ tươi non. Mẹ tôi bắt đầu từ những nhỏ bé như thế, từ những run rẩy như thế để ươm hy vọng cho các con.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Tháng Giêng, quê tôi vào mùa lễ hội. Bước chân mẹ thật ung dung tự tại khi bước qua con đê vòng, qua bến chợ quen, qua bao mấp mô đồng ruộng để thong thả lên chùa. Tháng Giêng như một cây gậy chống để mẹ chậm bước chân mình, nhẩm tuổi mình để miếng trầu xua đi nếp nhăn, rạng rỡ làn da tươi tắn nụ cười. Tháng Giêng đã trả về cho mẹ những đằm thắm thương mến, những nghĩa tình ở một bề sâu tâm linh, ở một cõi mơ nhân hậu để cân bằng lại những lo toan, những bộn bề ngày Tết mới qua. Cũng bởi, mẹ có bao giờ rảnh rỗi đâu. Chỉ một vuông sân gạch nhỏ mà mẹ phơi, mẹ quét, mẹ sàng, mẹ sảy quanh năm. Và, tháng Giêng như một phép cộng nhân ái, cộng vào lễ hội với bao chan chứa sẻ chia, cộng vào lộc xuân với bao niềm vui tươi mới, cộng vào nắng non với bao ngọt lành mong đợi.

Mùa xuân là mùa đẹp nhất mở đầu cho một năm mới với bao niềm tin yêu. Tháng Giêng đã mở ra cánh cửa tỏa rạng từ tâm hồn con người đến sức sống trỗi dậy đâm chồi nảy lộc của thiên nhiên. Trong mùa đi hái lộc xuân, lòng tôi lại càng thổn thức và không thôi nghĩ về mẹ với một tháng Giêng tròn đầy, tháng Giêng đi qua bao cũ càng để dâng đời, dâng người bao mới mẻ. Để rồi lại nghĩ, phải chăng tháng Giêng cũng chính là hình bóng mẹ tôi!

Có thể bạn quan tâm

Chập chờn xứ quê

Chập chờn xứ quê

(GLO)- “Trọn kiếp người ta chập chờn nguồn cội/Có một miền quê trong đi đứng nói cười” (thơ Nguyễn Duy). Ai trong đời chẳng có một quê hương, nhưng mất bao lâu ta mới nhận ra xa quê hương không phải là thoát ly “nguồn cội”.

Đôi cánh ước mơ

Đôi cánh ước mơ

(GLO)- Âm thanh reo vui, quen thuộc cất lên ngoài hiên. Tôi khẽ mở ô cửa, ngó lên tán cây xanh um. Những tia nắng đầu tiên loang loáng trên phiến lá như phủ một lớp phản quang khiến chúng sáng rực. Nhìn mãi mới thấy đôi chim sâu bé xíu đang chuyền cành, ríu ran không ngừng.
Phố núi mùa hoa

Phố núi mùa hoa

(GLO)- Đến với Pleiku vào những ngày đầu tháng 5, phố phường như khoác lên mình sự yêu kiều, dịu ngọt, không kém phần rực rỡ, nồng nàn của nhiều loài hoa đang cùng nhau khoe sắc.
 Âm thanh mùa hạ

Âm thanh mùa hạ

(GLO)- Quê tôi có cụm từ “nắng de (ve) kêu” để chỉ cái nắng gay gắt khi vào hè. Do vậy, buổi trưa khi mặt trời đứng bóng cũng là lúc dàn đồng ca của lũ ve sầu đinh tai nhức óc ở hàng cây mù u hai bên đường làng cất lên.
Quanh co ghềnh thác

Quanh co ghềnh thác

(GLO)- Câu thành ngữ “lên thác xuống ghềnh” của người Việt chúng ta thật có sức gợi. Không chỉ gợi hình ảnh, nó còn gợi cảm giác và gợi cả những thanh âm. Mỗi khi đứng trước một con thác, nhìn dòng nước lao từ trên cao xuống, rồi uốn mình đổ xuôi đi, tôi luôn nghĩ đến câu thành ngữ ấy.
Neo giữa sông trăng

Neo giữa sông trăng

Đến bây giờ Nhiên vẫn không tài nào hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra trong đêm hoa đăng ấy, mơ hồ trong lòng cô là chiếc ghe nhỏ chòng chành, hình ảnh An ngụp lặn giữa mớ lau sậy.
Những cánh hoa bay

Những cánh hoa bay

(GLO)- Có những cung đường đã theo ta suốt từ những năm tháng tuổi thơ cho đến ngày mái tóc đã bắt đầu lấm chấm sợi trắng. Những cung đường ấy mỗi lần ngang qua là một trời ký ức ùa về. Nơi đó có những cây chò nâu cao vút, những đứa trẻ nhặt đầy tay những cánh hoa xoay xoay cuốn theo chiều gió.

Cà phê một mình

Cà phê một mình

(GLO)- Trong cuộc sống, chúng ta luôn cần có người thân, gia đình, bạn bè. Tuy nhiên, đôi khi mỗi người cũng cần một chút riêng tư để có thời gian mà ngẫm ngợi, mà rà soát, kiểm tra xem cái cỗ máy đời ta có… xộc xệch hay sai hỏng chỗ nào không?
Hoàng hôn đâu phải để lụi tàn

Hoàng hôn đâu phải để lụi tàn

(GLO)- Đôi khi, lòng hay tự hỏi: hoàng hôn dành cho ai, cho người trẻ hay tuổi già? Có phải, hoàng hôn ẩn dụ cho những gì đang gói ghém đi về miền xa cuối? Nó bầu bạn với cô đơn và gợi nhắc cái lụi tàn.
Rau dớn

Rau dớn

(GLO)- Khi đi ngang qua hàng rau trong chợ, tôi đã dừng chân thật lâu trước những bó rau dớn xanh mướt, non mởn của bà con Jrai đem bán. Lâu lắm rồi, tôi mới thấy món rau dân dã này. Bao kỷ niệm chợt ùa về trong tôi. Không trả giá, tôi nhanh chóng mua ngay vài bó mang về.

Mùa gặt

Mùa gặt

(GLO)- Nhắc đến Gia Lai, nhiều người sẽ nghĩ đến những dãy núi cao trùng điệp, những cánh rừng bạt ngàn xanh ngát, những rẫy cà phê, cao su ngút ngàn trên đất đỏ bazan trù phú.
Ly cà phê tím

Ly cà phê tím

Sông Túy Loan tím ngát. Những vệt ráng mây in bóng tím. Dãy núi xa xa in bóng tím. Đó là khi hoàng hôn, khi trời nước hoàng hôn, khi lòng người hoàng hôn! Nước nhuốm màu tâm trạng gã “trai Quảng” đã cũ, đã đi qua quãng đời gập ghềnh, sóng gió, nay về soi mặt vào sông quê.