Người về Lũng Cú

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Lũng Cú - Hà Giang với cột cờ chủ quyền Tổ quốc, một địa chỉ đỏ, và là điểm đến rất thiêng liêng của hàng vạn, hàng triệu du khách trong và ngoài nước. Với những du khách, sức hút từ phía Lũng Cú là những vẻ đẹp kỳ diệu của miền cao nguyên đá cổng trời Đồng Văn- Quản Bạ, với dòng xanh Nho Quế uốn mình theo vách tường đá hun hút biên thành trấn bắc, và cột cờ Lũng Cú, lừng lững nơi người đến “cúi mặt chạm đất, ngẩng mặt đụng trời”...
 
Làng quê Đồng Văn dưới chân Lũng Cú.
 Song, hơn thế, thiêng liêng hơn thế với những con dân Việt Nam, cột cờ Lũng Cú trấn ngữ trên độ cao hơn 1.470 mét so với mực nước biển, tạo điểm cực cao nhất trong cực Bắc Việt Nam, trở thành “thánh địa” hành hương trong những cuộc đi để biết mình, hiểu mình tới các điểm cực thiêng của đất Mẹ Việt Nam:  Lũng Cú (cực Bắc) Mũi Cà Mau (cực Nam  thềm lục địa) Hòn Gốm  Khánh Hòa (cực Đông thềm lục địa), A Pa Chải, Điện Biên  (cực Tây). 
Và mùa xuân này trong dòng những con dân Việt Nam hành hương về đất thiêng Lũng Cú,  là một nhóm những cựu chiến binh  quân hàm xanh từng trằn mình sống chết với biên cương. Vũ Ngọc Doanh và Lê Như Hải là hai trong những người về Lũng Cú với tâm  thế như vậy.
Người về Lũng Cú! là cuộc  hành hương trở về đất thiêng với  đằm sâu nỗi nhớ đất, nhớ người của Vũ Ngọc Doanh, người con đất lúa Thái Bình, tuổi Canh Dần, cầm tinh con hổ,  nguyên cán bộ chỉ huy chính trị huyện biên phòng Đồng Văn những năm thập kỷ 90 thế kỷ trước. Ngay khi đón anh từ Hải Phòng về quê Thái Bình để nhập đoàn, Đại tá Lê Như Hải, nguyên Chính ủy Biên phòng Khánh Hòa chỉ vắn tắt:  Người đồng hành với đoàn hôm nay là Thiếu tá  cựu chiến binh Biên phòng rất đặc biệt của huyện biên phòng Đồng Văn, và cũng rất đặc biệt với một gia đình ba thế hệ sĩ quan Biên phòng mà Lê Như Hải là thế hệ 2.
 
Sông Nho Quế ôm mình theo thành vách biên cương.
Và rồi câu chuyện về Vũ Ngọc Doanh cứ mở ra từng chặng hành hương. Bắt đầu là cuộc viếng thăm đồn Biên phòng Lũng Cú. Cuộc gặp có hẹn trước qua chỉ huy Biên phòng cấp trên, nhưng Thiếu tá Hoàng Ngọc Tuấn- Đồn phó đồn Biên phòng Lũng Cú và những người lính trẻ trong đồn vẫn không khỏi bất ngờ khi được thêm một lần ôn lại từng chặng lịch sử hình thành cột cờ Lũng Cú, với những mốc son từ thủa đầu dựng cờ bằng cây sa mộc từ thời  thuộc quyền của nhà quân sự, nhà chính trị lừng danh Lý Thường Kiệt, được trùng  tu, dựng lại với quy mô lớn dần vào các  năm 1887,  1992, 2000, và  2002. Đến năm 2010, cột cờ đã được nâng cấp quy mô mới hoàn chỉnh, mô phỏng hình thế cột cờ Hà Nội, thêm những hoa văn minh họa các giai đoạn lịch sử đất nước cùng những tập quán văn hóa đặc trưng của đất và con  người các dân tộc sinh sống, phát triển trên đất Hà Giang... Và bất ngờ hơn, những người lính Biên phòng trẻ ở đồn Lũng Cú được gặp, được nghe chính vị chỉ huy chính trị, nguyên là Bí thư Đảng bộ huyện biên phòng Đồng Văn kể lại những câu chuyện về những cán bộ, chiến sĩ Biên phòng các đồn, trạm Đồng Văn những năm đầu thập kỷ 90 của thế kỷ trước, lặn lội bám địa bàn, vừa đổ xương máu trong cuộc chiến trực tiếp bảo vệ biên cương, vừa vận động quần chúng nhân dân  cùng tham gia phong trào chống lấn chiếm vùng biên... và một trong những giải pháp thiết thực là dựng lại cột cờ chủ quyền Lũng Cú vào năm 1992, làm cơ sở chống  xâm canh, xâm cư trong hình thái lấn chiếm đất ở vùng biên. Có gì đó như một sự tương đồng lịch sử, khi người chỉ huy xưa nhắc lại gần như vẹn nguyên nghị quyết của Đảng bộ huyện biên phòng  Đồng Văn, quyết tâm thực hiện việc dựng lại cột cờ bị hủy hoại sau biến cố chiến tranh biên giới. Trong những công việc cụ thể về tiến độ, về quy mô... là chất liệu cột cờ phải là cây sa mộc như nhắc lại di ý  tiền nhân thủa khai công lập quốc!
Đêm trở về Đồng Văn, sau những cuộc viếng thăm quà cáp cho những cụ ông, cụ bà địa phương từng giang tay, mở lòng cùng Bộ đội Biên phòng Đồng Văn trong cuộc giữ gìn biên cương năm xưa, hai chúng tôi dừng lại trong góc quán cà-phê phố cổ Đồng Văn. Sau những câu chuyện về người, đất Đồng Văn mà anh nhớ, và thuộc từng nét đặc trưng văn hóa như người địa phương, mạch chuyện bên ly cà-phê đêm phố cổ của Thiếu tá Vũ Ngọc Doanh bắt đầu từ cái tên quán, Mộc Coffee như gợi lại  quán ăn uống nổi tiếng trước đây của ông Mộc. Một người quê gốc  Ninh Bình, mãi dưới xuôi lên lập nghiệp từ thời “tây”, rồi lấy vợ người H’Mông. Ngoài những món ngon do ông chủ quán to cao như người Tây chế biến, khách xa, người gần rất chuộng tài chế biến món ăn bản địa và đặc biệt là  ly cà-phê do chính bà chủ người H’Mông tự tay sao tẩm, rang xay và pha chế mời khách. Với riêng những cán bộ, chiến sĩ  Biên phòng, ngoài tô phở “vùng cao”, vợ chồng ông chủ quán còn mời riêng ly cà-phê thơm ngon, nhất quyết không lấy một đồng của khách quân hàm xanh. 
 
Thiếu tá Vũ Ngọc Doanh hôn cờ Lũng Cú.
Mà lạ thật! Dù chưa từng được thưởng thức hương vị cà-phê của vợ chồng bác Mộc thời xa xưa, nhưng cái vị cà-phê đêm  phố cổ  biên cương  với tôi cứ như hội đủ hương vị đặc trưng của với từng chi tiết sao tẩm, rang xay, kỳ công và tinh tế  của bà Mộc mà Thiếu tá Vũ Ngọc Doanh rỉ rả kể. Từ cách bắc chảo nước lên bếp, đốt to lửa cho nước sôi thật lâu để rửa chảo. Tiếp đến bắc chảo chờ cho chảo khô, nóng mới đổ cà-phê vào quấy đều tay... tới khi mùi cà-phê bắt đầu thơm đến một “độ” nào đó, thêm một chút mỡ gà vào đảo đều. Chừng như  mùi thơm café đã “chín”, một cốc rượu ngô để sẵn được  đổ thẳng vào chảo, tạo nên tiếng sôi xèo xèo như thoát ra từ chảo khói, sau đó mới  ủ vào chiếc khăn thổ cẩm, như thể thu ủ hương đất, hương trời  Đồng Văn. Hẳn vậy, nên bây giờ, dẫu ông chủ quán  xưa đã mất, mà thương hiệu Mộc cà-phê vẫn còn như lưu giữa phố cổ Đồng Văn một ký ức đằm sâu tình người, tình đất biên cương, nương níu người về. 
Người về Lũng Cú! Là Đại tá Lê Như Hải, nguyên Chính ủy Bộ chỉ huy Biên phòng tỉnh Khánh Hòa. Nếu như Thiếu tá Vũ Ngọc Doanh trở về với tâm thế đặc biệt của một sĩ quan Biên phòng cầm tinh con hổ mà dầm dã, thuộc đất, hiểu người chốn biên cương Đồng Văn, thì Đại tá Lê Như Hải là trở về với tâm thế của một sĩ quan Biên phòng gắn mình với biển đảo miền Trung mà hướng ngưỡng đất thiêng biên cương. Ngay từ sau  khi hoàn thành nhiệm vụ trở về đời thường, chỉ chưa đầy 2 năm, anh đại tá trẻ đã lần lượt tự thực hiện những chuyến đi, đến hầu hết các điểm đồn biên giới của cả bốn cực  Bắc, Nam, Đông, Tây! Những chuyến đi tưởng đã thỏa chí biên phòng, như vẫn chưa trọn, bởi còn một tiếng gọi về thiêng liêng hơn cứ đau đáu trong trái tim người lính, mà mãi trong suốt chuyến đi, tôi mới vỡ ra từng mối chuyện. Và câu  chuyện ngỡ riêng đó, lại là câu chuyện của một gia đình ba thế hệ Biên phòng cùng liên quan  đến sự có mặt của người đồng hành, Vũ Ngọc Doanh.
 
Thiếu tá Vũ Ngọc Doanh và Đại tá Lê Như Hải dưới chân mốc chủ quyền cột cờ Lũng Cú.
Đó như  một sự sắp đặt kỳ lạ, năm 1971, Vũ Ngọc Doanh về học tại trường văn hóa ngoại ngữ Biên phòng. Tại đây anh gặp và trở thành đồng môn vong niên với sĩ quan Biên phòng Lê Nguyên. Cuối năm 1972, rời trường về cơ quan Công an vũ trang  Thái Bình công tác, Vũ Ngọc Doanh gặp lại người sĩ quan đồng môn của mình trong vị trí Chính ủy, mà Vũ Ngọc Doanh  là sĩ quan dưới quyền. Qua năm 1975, sau khi Chính ủy Lê Nguyên được điều động về biên phòng Phú Khánh (nay là Khánh Hòa) Vũ Ngọc Doanh cũng được điều động vào tiếp quản cơ sở biên phòng Trà Vinh (Nam Bộ), rồi được điều động ngược ra Phan Thiết, cùng địa bàn với Khánh Hòa, nơi thủ trưởng  cũ của mình đang là Chính ủy. Cuối năm 1976, Vũ Ngọc Doanh  rời miền Trung  về lại Thái Bình rồi ra Đồng Văn. Quãng năm 1978, khi về công tác tại khung huấn luyện Công an vũ trang Thái Bình, Vũ Ngọc Doanh không chỉ tình cờ gặp người con trai của thủ trưởng Lê Nguyên trong vai trò tiểu đội trưởng khung mà Lê Như Hải là chiến sĩ. Một ngày nên nghĩa, huống hồ hơn tháng trời cầm tay chỉ việc. Vậy nên đúng 30 năm sau, khi định ra kế hoạch “về” Lũng Cú, anh lính Biên phòng ngày nào nay là Đại tá cựu Chính ủy Biên phòng Khánh Hòa nghĩ ngay đến việc khâu nối với người tiểu đội trưởng cũ của mình để cùng hướng biên cương, lên thăm và cùng ôm, hôn cờ Tổ quốc ngay tại đài cao cột cờ chủ quyền của tiền nhân trao chuyển cho các thế hệ công dân Việt Nam, trực tiếp là các thế hệ  công dân trong màu áo biên phòng, trong đó có người chỉ huy trân quý Vũ Ngọc Doanh. 
Và rồi một sáng xuân biên cương, những khách hành hương có mặt trên kỳ đài cột cờ Lũng Cú đã bất ngờ chứng kiến những vị khách đặc biệt trong nhóm cựu sĩ quan Biên phòng  lần lượt ôm hôn Quốc kỳ trước khi tiếp tục được thượng lên lại  đỉnh cột cờ mà cuồn cuộn giữa mây trời biên cương. Và hẳn sẽ cảm động hơn sau cuộc bất ngờ, du khách được biết thêm câu chuyện cảm động từ cái hôn Quốc kỳ thiêng liêng của Lê Như Hải, không chỉ là một cái hôn bình thường của một người, mà hơn thế, là cái hôn đại diện cho cả gia đình ba thế hệ Biên phòng, từ người cha là cố Đại tá Lê Nguyên, nguyên là Chính ủy Biên phòng tiền nhiệm tại Khánh Hòa, cùng  đứa cháu nội của ông hiện là Thiếu úy Biên phòng  Lê Hải Hưng, con trai của Đại tá Lê Như Hải. Thêm nữa là Thiếu tá Vũ Ngọc Doanh, người đồng đội cùng sắc xanh Biên phòng như chiếc gạch nối trong mối quan hệ chuyển tiếp thế hệ của một gia đình ba thế hệ biên phòng trong cuộc gìn giữ biên cương.
Rưng rưng một sáng trên kỳ đài cột cờ Lũng Cú, qua khuôn hình máy ảnh, là những hình ảnh người về nối nhau không chỉ một, hai, ba thế hệ con dân Việt Nam với lời thề giữ đất, giữ nước!
Lê Bá Dương (Công an Đà Nẵng)

Có thể bạn quan tâm

Tìm các anh giữa cỏ non Thành cổ

Tìm các anh giữa cỏ non Thành cổ

Sáng 2.4 vừa qua, tại di tích lịch sử Thành cổ Quảng Trị (tỉnh Quảng Trị), Ban Chỉ đạo quốc gia tổ chức lễ phát động "Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ".

Mùa săn kiến vàng

Mùa săn kiến vàng ở cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Khi mùa khô phủ nắng lên những cánh rừng phía Tây Gia Lai, người Jrai bước vào mùa săn kiến vàng. Hành trình tìm kiếm những tổ kiến tuy nhọc nhằn nhưng cũng thú vị, thể hiện sự gắn bó giữa đồng bào dân tộc thiểu số với thiên nhiên từ xưa đến nay.

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

(GLO)- Ba đối tượng cốt cán cuối cùng của tà đạo “Hà Mòn” bị bắt giữ tại khu vực núi Jơ Mông (giáp ranh xã Hra và xã Lơ Pang) vào ngày 19-3-2020 đã đánh dấu bước ngoặt quan trọng, khép lại hành trình đấu tranh kéo dài hơn một thập kỷ.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

(GLO)- Có một thời, ở những ngôi làng Bahnar như Kret Krot (xã Hra), Kuk Kôn, Kuk Đak (xã Đak Pơ), nhịp sống bình yên bỗng chùng xuống. Tà đạo Hà Mòn như một “cơn gió độc” quét qua, để lại phía sau sự im ắng nặng nề, len lỏi vào từng mái nhà, khiến buôn làng trở nên khép kín, u ám.

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

null