Ngôi nhà thơ ấu

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- 15 tuổi, tôi theo bố mẹ chuyển nhà. Nói là chuyển nhưng nhà mới chỉ cách nơi ở cũ chừng mấy trăm mét. Cũng vì một biến cố mà mãi sau này, không ai trong gia đình tôi muốn nhắc lại. Chị em tôi sống trong căn nhà bố mẹ xây mới từ đó đến bây giờ. Ngôi nhà cũ đã bị phá dỡ từ lâu, chỉ còn nền đất trống. Nhưng 16 năm nay, cứ mỗi lần chạy xe ngang qua, tôi đều nung nấu suy nghĩ rằng, đến một ngày nào đó có đủ tiền, tôi sẽ mua lại mảnh đất này. Mảnh đất ngày xưa, nơi từng có ngôi nhà ấu thơ tôi ở đó.

Biển Hồ vốn là vùng ven. Ngày ấy, đất đai thênh thang, xóm làng cũng chưa san sát nhà cửa như bây giờ. Ngôi nhà được thưng bằng ván gỗ và mái lợp bằng mấy tấm tôn đã gỉ. Giữa nền đất rộng gần cả ngàn mét vuông, ngôi nhà nhỏ dựng lên lúp xúp. Nhà không có phòng riêng, chỉ được ngăn ra bằng mấy bức màn vải cũ. Thế mà cũng thành nhà trên, nhà dưới và buồng ngủ. Đồ đạc đơn sơ, chỉ có chiếc bàn chị em tôi ngồi học, cái võng mắc kề bên và chiếc rương đựng quần áo là đáng giá. Về sau, khi có điện, thôn xóm bắt đầu “bừng” lên, đèn dầu chỉ còn thắp trên bàn thờ tổ tiên thì mẹ tôi sắm thêm một vài vật dụng, chủ yếu là những thứ cần cho con cái.

 Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang


Mấy đêm nằm nghe mưa, tự dưng tôi thầm nhớ ngôi nhà xưa. Nhớ hàng rào râm bụt đỏ ngời, bố tuốt cành làm roi những lần chị em tôi mắc lỗi. Nhớ cây xoài sau nhà, mọc kề chái bếp, lúc lỉu quả xanh. Mẹ dặn để dành cúng rằm. Có lần nghe tiếng độp trên mái, tôi lật đật ùa ra, thấy một trái đã vàng héo nằm dưới đất mà tiếc ngẩn ngơ. Tuổi thơ không có nhiều quà vặt như bây giờ. Một lát xoài xanh chấm muối cũng thèm đến nao lòng. Giờ cây xoài vẫn đứng đó. Chỉ có điều, mười mấy năm nay không còn ra quả nữa.

Mảnh đất nhà tôi khi xưa dài đến cả trăm mét, phần đất ở phía sau là một vườn bạch đàn nhỏ. Hình như có người gọi loài cây này là khuynh diệp. Tôi nghe như tên của mấy chai dầu gió mà các bà, các mẹ hay chuyền tay nhau. Thời đó, cây cối còn rậm rạp, mịt mùng nên ít khi tôi dám ra vườn một mình. Thế mà, bất kỳ cuộc rượt đuổi nào trong giấc mơ, tôi đều thấy mình chạy đến ríu chân về hướng ấy. Lao qua hàng trăm thân cây tróc vỏ để kịp về nơi có quầng sáng ở bên kia trời. Tôi không lý giải được. Lẽ nào giấc mơ chính là ô cửa để ký ức tràn về. Thi thoảng, tôi còn nghe mùi lá bạch đàn ngai ngái trong mũi. Đó là hương thơm thoảng về từ tiềm thức chứ bây giờ những cây bạch đàn ấy không còn quanh tôi nữa. Biết đâu chúng đang mọc bâng quơ ở một phương trời xa lắm.  

Có được mảnh đất, nơi tôi từng sống những tháng ngày thơ ấu là một ước mơ. Tôi vẫn biết, người ta chỉ mơ ước khi chưa thể (hoặc không bao giờ có thể) thực hiện được ý muốn của mình. Mua mảnh đất, xây căn nhà đã khó; mua lại cả một khoảng trời trong ký ức còn khó hơn gấp vạn lần. Thế ra, có nhiều ước mơ trong đời vừa là niềm tin dịu dàng, vừa là một nỗi buồn vô hạn.

Nhà mới của tôi chỉ là một căn nhà cấp bốn trên nền đất nhỏ hẹp. Nhiều bữa, nghe ai đó vui miệng nhắc lại kỷ niệm xưa, bố mẹ tôi lại thoáng buồn. Còn tôi, tôi chưa bao giờ nói với bố mẹ rằng “Con nhớ ngôi nhà ấu thơ”. Có những niềm riêng thật khó mở lời, dù là với những người yêu thương nhất. Thế giới này rộng lớn hơn mảnh đất cũ của nhà tôi rất nhiều. Nhưng càng bước đi, tôi lại càng thấy trống trải. Nhất là khi nhớ về…

 

LỮ HỒNG

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null