Mưa trên biển vắng

Theo dõi Báo Gia Lai trênGoogle News
(GLO)- Tôi biết mình mãi là người của núi, nhưng thi thoảng trong giấc mơ mùa hạ, tôi lại nghe tiếng sóng vỗ nhòa vào mỏm đá xa xưa. Như thể tự kiếp nào, tôi đã bỏ quên ở biển thứ gì đó thẫm xanh, để bây giờ, không thể khác hơn, tôi luôn bị xâm chiếm bởi một nỗi nhớ biển.
Minh họa: HUYỀN TRANG

Minh họa: HUYỀN TRANG

Tiếng gọi của kỷ niệm bao giờ cũng câu thúc con người ta quay trở về, nếu không thể bằng bàn chân thì ít nhất cũng bằng tâm tưởng. Tôi sống trọn 4 năm với phố biển nhưng lúc nào cũng ngỡ mình đã gắn bó rất lâu, đủ để khi rời đi, biển hóa thành… “biển nhớ”. Mà nhớ nhiều hơn cả, có lẽ là biển trong một chiều mưa vắng. Sau này, khi về sống ở núi, tôi mới hay rằng, lẻ loi nhất có lẽ là những hạt mưa rơi trên biển. Rơi buồn đến dịu êm… Vì sao thế? Mưa rơi trên đường phố, bên ngoài một quán nhỏ hay qua ghế đá công viên chẳng đáng buồn hơn sao? Rất lạ là tôi thường không trả lời được câu hỏi từ chính mình.

Hình như người ta đã quen rồi với chuyện biển xanh-cát trắng-nắng vàng, với cơn gió mùa hè thổi lộng vào tim. Chẳng thế mà cứ nóng quá thì lại rủ nhau ra biển. Chẳng thế mà biển cứ xôn xao, cứ vàng mật và chếnh choáng như thể có hương trời vấn vít ngàn năm. Nhưng rồi, chính biển cũng không thể chối bỏ rằng, có những ngày biển mang chờ đợi… Một chiều, tôi ngắm mưa qua ô cửa nhà mình, ở núi mà tự dưng nhớ biển. Là bỗng nhớ thế thôi. Như thể thanh điệu của khơi xa tự nhiên vang dậy. Tiếng va đập của sóng, của gió vào cồn đá lô nhô. Tôi tưởng mình đang đứng trong khung trời ấy với niềm nhớ thật thà, như một hôm nào tôi đến.

Ngày đó, biển soi tận đáy mình. Màu biển nhạt lắm. Bờ cát như dài thêm. Sóng nhẹ lùi xa tít. Đó là những lần gặp gỡ mà tôi chứng kiến biển lặng lẽ và xanh xao. Mây sẫm rào rạt tìm đường trốn chạy. Sự thưa vắng của biển luôn làm dâng đầy trong tôi nỗi buồn xa lạ. Có phải vì vậy mà biển thường trắng trước mùa đông! Người đứng trước cảnh tượng đó, không mang hy vọng mà cũng chẳng muốn khát khao gì.

Lần đầu tiên tôi nghe “mưa tủi hờn…” là từ băng nhạc Trịnh qua giọng của danh ca Khánh Ly. Hồi đó, tôi còn bé lắm. Mãi đến khi đứng ở biển trong một chiều mưa nhỏ, tôi mới hiểu được chút tủi hờn của thinh không. Cũng từ đó, tôi thương biển như thương núi đồi những chiều nắng cỗi, như thương chính mình trong gương những khi mệt mỏi chuyện đời. Trong cuộc sống này, hỏi ai chưa từng “lênh đênh” trong câu chuyện của mình. Và biển kia, hỏi thủy thủ nào chưa một lần mệt nhoài trước con sóng dữ.

Tôi nhớ có một ca khúc nhạc Pháp lời Việt mang tên “Mưa trên biển vắng” mà ca sĩ Ngọc Lan từng thể hiện. Bài hát cũng buồn và đẹp như giọng ca. Dù có thể, những gì viết trong tình khúc ấy là một câu chuyện khác, một “lặng lẽ” khác, nhưng giai điệu và ca từ cho tôi thêm một hình dung về biển ngày im lạnh.

“Mưa trên biển vắng” như một bức họa tỏa ra thứ ánh sáng có thể không đủ để sưởi ấm cho người những lúc quạnh vắng nhưng cũng không đến nỗi tàn lạnh. Tôi luôn tin vào nghị lực của biển. Biển sẽ sống qua những chiều mong đợi bước chân người, qua nỗi nhớ bóng dáng con thuyền, qua cả đêm mệt nhoài cơn sóng, để nếu không thể kịp ngay sớm mai đây thì cũng là trong những mùa tới, lại xôn xao-nồng nàn-rực rỡ.

Dạo này, tôi hay lục lọi ngăn ký ức của mình. Thì chẳng phải đôi khi người ta cũng cần được sống trong hoài niệm đó sao! Những hình dung về biển trong một chiều mưa lạnh ở núi giống chú mèo con cứ rúc mình trong lòng tôi êm ái. Những chiều luẩn quẩn trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô, dưới vòm cổng những nhành hoa dày nụ, tôi không buồn khi nhớ về một chiều mưa trên biển. Có lẽ điều đáng buồn nhất chỉ đến khi nào ta không thể hoặc không còn muốn nhớ về những chuyện lòng đã khuất nẻo xa xăm.

Có thể bạn quan tâm

Mùa nấm mối

Mùa nấm mối

(GLO)- Đã 3 mùa mưa qua, khu vườn nhà tôi đều xuất hiện nấm mối. Những búp nấm nhú lên mặt lá ủ sau một thời gian dài ủ meo mầm, khi gặp cơn mưa đầu mùa rồi nắng lên vài hôm, có cơn mưa tiếp theo là những tai nấm mối thân trắng, núm đầu dù màu xám đội lên từng khóm.

Dã quỳ trong sương đêm

Dã quỳ trong sương đêm

(GLO)- Dã quỳ là biểu tượng của sức sống mãnh liệt, kiêu hãnh. Khi gợi nhắc sắc hoa màu nhớ, người ta thường nghĩ đến màu vàng rực rỡ trong nắng ban mai, trong buổi bình minh hé giấc hay rực ấm lúc chiều tà.

Thương hoài bếp lửa

Thương hoài bếp lửa

(GLO)- Ở quê, mẹ tôi vẫn dùng bếp củi. Mỗi lần về quê, tôi rất thích ngồi bên bếp lửa ấy, thi thoảng lại dụi đầu vào vai mẹ. Ngọn lửa tí tách reo vui gọi về trong tôi biết bao kỷ niệm ấu thơ.

Thân Thương loài hoa của núi - Dã quỳ

Thân thương loài hoa của núi

(GLO)- Khi những cơn mưa cuối mùa khép lại báo hiệu mùa khô Tây Nguyên đã đến, những dải hoa dã quỳ (còn có tên cúc quỳ, sơn quỳ, quỳ dại,…) bắt đầu vươn mình khoe sắc. Những đóa hoa dã quỳ nhỏ bé, tràn đầy năng lượng và sức sống, tạo nên những dải sóng đồi vàng rực, mê hoặc lòng người.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Nhớ mùa cà phê

(GLO)- Lâu lắm rồi, tôi mới có 1 ngày nghỉ rớt vào giữa tuần. Vui vẻ tận hưởng ngày nghỉ đột xuất cũng là một cách để hưởng thụ cuộc sống. Tôi lấy điện thoại ra gọi bạn. Sau một hồi chuông dài, tôi nghe tiếng bạn giữa vô số thanh âm ồn ào. Bạn nói đang bận hái cà phê.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Vườn quê giữa phố

(GLO)- Chẳng biết chủ vườn là ai nhưng tự nhiên lại thấy mến khi họ đã mang chút hương đồng gió nội vào chốn phố xá chật chội. Vườn có rau cải ngồng, diếp cá, rau lang, chuối xanh... Bao nhiêu món rau quê cứ thế bày biện.

Áo bà ba

Áo bà ba

(GLO)- Đang mua hàng thì bỗng nhiên tôi cảm thấy có người phía sau nhìn mình. Tôi quay đầu lại và bất giác mỉm cười chào chị.

Thạch sương sâm - Món quà ký ức

Thạch sương sâm - Món quà ký ức

(GLO)- Khu chợ Bà Định (TP. Pleiku, tỉnh Gia Lai) đông đúc kẻ bán người mua với đủ thực phẩm tươi rói vào sáng sớm. Vậy nhưng, hàng thạch sương sâm của bà Nguyễn Thị Hoa (trú tại 34/25 Hoàng Sa, TP. Pleiku) luôn có sức hút đặc biệt. Dù nắng hay mưa, hàng của bà luôn bán hết trước 8-9 giờ sáng.

Gửi lại trên đồi

Gửi lại trên đồi

(GLO)- Đôi khi, một chuyến đi xa chỉ chừng mấy mươi cây số cũng đủ khiến chúng ta bước ra khỏi cái vòng quẩn quanh thường nhật, thu lấy một ít năng lượng mới trước khi mình bị “mòn” đi bởi những trật tự cũ càng.

Chênh chao mùa về

Chênh chao mùa về

(GLO)- Những ngày này, mưa dường như đã ngừng rơi. Khoảng mênh mông bao la chờn vờn mây trắng bỗng trở thành phông nền cho bức tranh thiên nhiên vời vợi nắng. Gió cũng đã thao thiết trở mùa.

Chiếc áo ấm cũ

Chiếc áo ấm cũ

Mấy ngày nay trời trở lạnh. Mẹ lúi húi dọn tủ đồ, rồi lấy ra chiếc áo len đã cũ, phần ống tay đen nhẻm, lại còn bị bung chỉ một đoạn. Thay vì bỏ đi, mẹ vuốt ve rồi lấy kim chỉ ra khâu khâu vá vá.

Ảnh minh hoạ. Nguồn: Internet

Thương những tàn phai

(GLO)- Giao mùa, khi làn gió mang hơi lạnh ào qua, những chiếc lá khô bứt khỏi cành rơi lả tả. Một chiếc lá rơi, một cánh hoa tàn, một buổi chiều nhạt nắng tạo nên khung cảnh tịch liêu với vẻ đẹp rất riêng. Có người bảo đó là cái đẹp của sự tàn phai.

Ảnh minh hoạ. Nguồn: Internet

Đồ cũ

(GLO)- Có lẽ thuộc tuýp người hoài cổ nên tôi thường tiếc nuối những điều thuộc về xưa cũ. Đôi khi, không hẳn là những khắc khoải mơ hồ mà ám ảnh tôi bằng cả một vùng ký ức ắp đầy nhớ thương day dứt. Một ngày bất giác chạm vào, lòng lại chênh chao nhớ người, nhớ về một thời gian khó ngày xưa.

Bước chạy trong mây

Bước chạy trong mây

Một cuốc chạy bộ ngẫu hứng, từ bờ biển Mân Thái lên đỉnh Sơn Trà (TP.Đà Nẵng) cho tôi vỡ ra nhiều điều. Tôi tự nhủ mình đang có những bước chạy trong mây...

Minh họa: HUYỀN TRANG

Hoài niệm thư tay

(GLO)- Khi ngồi bên hiên nhà cùng cơn mưa cuối mùa, tôi lại nhớ về những người bạn thân từ thuở nhỏ. Đã mấy lần cầm điện thoại, định gọi hoặc nhắn tin trong nhóm, nhưng rồi lại thôi.