Mưa đêm

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi vẫn thích mưa đêm vì nó mát lành, êm dịu ru giấc tôi nhanh và êm hơn bất kỳ bản nhạc không lời nào. Giấc mơ đêm mát lành mùi nước mưa, tiếng mưa rì rầm trên mái tôn, tiếng lá tiếng gió cọ vào nhau đầy những nỗi niềm. Quấn chặt người trong chăn ấm để nghe tiếng mưa, để ngắm mưa qua quầng đèn sáng mờ mờ lấp lánh rồi dần dần chìm vào giấc ngủ yên lành tự bao giờ chẳng biết.
Những ngày còn đi học, tôi thích ngắm mưa ở quán cà phê quen thuộc mà tôi vẫn hay làm thêm. Buổi tối mưa khiến cho quán ít khách, chủ quán não lòng mở những bản nhạc buồn, nhân viên ít việc nên thay vì chạy đi chạy lại hết hơi để bưng bê thì tìm một góc để ngồi ngắm mưa rơi. Tự gọi cho mình một ly cà phê trong những tối vắng khách như thế để thấy mình bỗng nhiên được đổi vai từ người phục vụ thành khách là điều khá thú vị và mới mẻ. Duỗi thẳng chân ra để ngồi lười biếng trong chiếc ghế nệm sâu, nếm một ngụm cà phê đắng, mắt ngó ra ô cửa sổ nhỏ để ngắm mưa rây rây nhẹ nhàng mà cảm thấy đời như chẳng còn gì để lo toan nữa. Quán nhỏ bỗng như rộng thênh thang, mỗi người khách một góc lặng lẽ ngắm mưa để trút nỗi niềm, chả ai buồn cao giọng để phá tan đi tiếng mưa rả rích. Những cặp tình nhân lại càng chìm đắm vào nhau chỉ bằng một cái nắm tay, khói thuốc lặng lẽ vo thành từng vòng trôi lơ lửng trong điệu nhạc buồn được đệm bằng tiếng mưa.
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Cái thói quen uống cà phê đêm có lẽ hình thành ở những ngày mưa của thời sinh viên theo tôi bền bỉ đến không ngờ, để những ngày nắng gắt tôi lại mơ màng nhớ đến nhạc điệu của mưa. Lại mong được thấy mưa đêm qua ánh đèn đường mờ ảo, để mà khoác một chiếc áo mưa hay một cây dù đi xuyên qua màn mưa đến một góc quán quen lặng lẽ ngồi ngắm mưa. Mưa đêm làm phố hiu hắt hơn, gánh hàng rong ven đường chỉ có cô chủ ngồi buồn tênh ngó ra, nhưng vẫn nhất quyết mở quán như một thói quen bởi sợ khách ruột đêm mưa đói bụng. Mưa đêm làm tiếng chổi quét rác cũng lặng đi. Những phận người mưu sinh về đêm ảm đạm hơn hết thảy. Nhưng khi ngồi bên họ mới biết họ thản nhiên đón nhận mưa đêm như một phần của cuộc mưu sinh bấp bênh.
Mưa đêm rửa trôi đi cái oi bức, bực bội của một ngày làm việc, để mọi người lại thấy ngôi nhà của mình trở nên ấm áp biết bao, rồi thư thả trôi mình trong mưa mà tìm về những giấc mơ thơ dại. Những cơn mưa đêm mát lành được nhiều người thích hơn mưa sớm. Bởi sau những rả rích về đêm, ban mai sẽ được hưởng cái không khí mát lạnh của mưa, rồi sương sẽ bảng lảng mở đầu cho ngày mới tinh khôi.
LÊ THỊ KIM SƠN
 

Có thể bạn quan tâm

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

(GLO)- Với 62 tác phẩm đến từ 56 nghệ sĩ của Gia Lai và TP. Hồ Chí Minh, triển lãm “Giao hòa 2” tạo nên hành trình thị giác giàu cảm xúc. Mỗi tác phẩm là một lát cắt sáng tạo, cùng khắc họa thiên nhiên, con người, đời sống đô thị và văn hóa Việt Nam nói chung, vùng đất Gia Lai nói riêng.

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null