Mưa đêm

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi vẫn thích mưa đêm vì nó mát lành, êm dịu ru giấc tôi nhanh và êm hơn bất kỳ bản nhạc không lời nào. Giấc mơ đêm mát lành mùi nước mưa, tiếng mưa rì rầm trên mái tôn, tiếng lá tiếng gió cọ vào nhau đầy những nỗi niềm. Quấn chặt người trong chăn ấm để nghe tiếng mưa, để ngắm mưa qua quầng đèn sáng mờ mờ lấp lánh rồi dần dần chìm vào giấc ngủ yên lành tự bao giờ chẳng biết.
Những ngày còn đi học, tôi thích ngắm mưa ở quán cà phê quen thuộc mà tôi vẫn hay làm thêm. Buổi tối mưa khiến cho quán ít khách, chủ quán não lòng mở những bản nhạc buồn, nhân viên ít việc nên thay vì chạy đi chạy lại hết hơi để bưng bê thì tìm một góc để ngồi ngắm mưa rơi. Tự gọi cho mình một ly cà phê trong những tối vắng khách như thế để thấy mình bỗng nhiên được đổi vai từ người phục vụ thành khách là điều khá thú vị và mới mẻ. Duỗi thẳng chân ra để ngồi lười biếng trong chiếc ghế nệm sâu, nếm một ngụm cà phê đắng, mắt ngó ra ô cửa sổ nhỏ để ngắm mưa rây rây nhẹ nhàng mà cảm thấy đời như chẳng còn gì để lo toan nữa. Quán nhỏ bỗng như rộng thênh thang, mỗi người khách một góc lặng lẽ ngắm mưa để trút nỗi niềm, chả ai buồn cao giọng để phá tan đi tiếng mưa rả rích. Những cặp tình nhân lại càng chìm đắm vào nhau chỉ bằng một cái nắm tay, khói thuốc lặng lẽ vo thành từng vòng trôi lơ lửng trong điệu nhạc buồn được đệm bằng tiếng mưa.
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Cái thói quen uống cà phê đêm có lẽ hình thành ở những ngày mưa của thời sinh viên theo tôi bền bỉ đến không ngờ, để những ngày nắng gắt tôi lại mơ màng nhớ đến nhạc điệu của mưa. Lại mong được thấy mưa đêm qua ánh đèn đường mờ ảo, để mà khoác một chiếc áo mưa hay một cây dù đi xuyên qua màn mưa đến một góc quán quen lặng lẽ ngồi ngắm mưa. Mưa đêm làm phố hiu hắt hơn, gánh hàng rong ven đường chỉ có cô chủ ngồi buồn tênh ngó ra, nhưng vẫn nhất quyết mở quán như một thói quen bởi sợ khách ruột đêm mưa đói bụng. Mưa đêm làm tiếng chổi quét rác cũng lặng đi. Những phận người mưu sinh về đêm ảm đạm hơn hết thảy. Nhưng khi ngồi bên họ mới biết họ thản nhiên đón nhận mưa đêm như một phần của cuộc mưu sinh bấp bênh.
Mưa đêm rửa trôi đi cái oi bức, bực bội của một ngày làm việc, để mọi người lại thấy ngôi nhà của mình trở nên ấm áp biết bao, rồi thư thả trôi mình trong mưa mà tìm về những giấc mơ thơ dại. Những cơn mưa đêm mát lành được nhiều người thích hơn mưa sớm. Bởi sau những rả rích về đêm, ban mai sẽ được hưởng cái không khí mát lạnh của mưa, rồi sương sẽ bảng lảng mở đầu cho ngày mới tinh khôi.
LÊ THỊ KIM SƠN
 

Có thể bạn quan tâm

Gia Lai hưởng ứng Cuộc thi “Tự hào một dải biên cương” lần thứ IV

Gia Lai hưởng ứng Cuộc thi “Tự hào một dải biên cương” lần thứ IV

(GLO)- Ban Tuyên giáo và Dân vận Tỉnh ủy Gia Lai vừa có công văn về việc phối hợp tuyên truyền, triển khai Cuộc thi và Triển lãm ảnh nghệ thuật cấp quốc gia “Tự hào một dải biên cương” lần thứ IV - năm 2026 do Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương phối hợp với các cơ quan liên quan tổ chức.

Giữ dấu quê hương qua dự án âm nhạc

Giữ dấu quê hương qua dự án âm nhạc

(GLO)- Từ giấc mơ dang dở gần 10 năm, nhạc sĩ Lưu Minh Quang Ngọc trở lại với âm nhạc bằng tất cả trải nghiệm sống và tình yêu văn hóa. Dự án “Việt Nam mình đẹp lắm”, mở đầu bằng phần “Gió đại ngàn thổi qua miền đất Võ” là hành trình đi tìm và lưu giữ hồn cốt quê hương qua từng giai điệu.

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

(GLO)- Ngày 7-1-2026, Tổng Bí thư Tô Lâm đã ký ban hành Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam và khẳng định quan điểm phát triển văn hóa, con người là nền tảng, nguồn lực nội sinh quan trọng, động lực to lớn, trụ cột, hệ điều tiết cho sự phát triển nhanh và bền vững đất nước.

Gửi chút tình về với đại ngàn

Gửi chút tình với cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Họa sĩ Lý Khắc Nhu, một tên tuổi trong làng tranh thủy mặc ở TP. Hồ Chí Minh, vừa có chuyến thăm, làm việc với lãnh đạo Bảo tàng Pleiku (tỉnh Gia Lai) với tâm nguyện hiến tặng “gia tài” tượng gỗ Tây Nguyên mà ông cất công sưu tầm nhiều năm qua. 

null