Miền thương nhớ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Phố núi Pleiku cho tôi nhiều bất ngờ hơn tôi tưởng. Khám phá Pleiku ở những miền suy tưởng khác nhau và tôi nhận được sự yêu thương lan tỏa từ vùng đất cao nguyên tràn nắng gió này.

Chỉ cần độ mươi mét rời bước khỏi những khu dân cư sầm uất, tôi đã có thể hòa mình vào sắc xanh bạt ngàn của những vườn cà phê. Từng vạt lá um tùm màu mỡ xòe ra ủ lấy những chùm trái đang độ xuân thì mỡ màng bên trong như còn e thẹn. Rồi đây khi đủ tháng đủ ngày, chúng sẽ phơi bộ da trần cháy bỏng mắt bởi sắc đỏ ra dưới cái nắng và cái gió cao nguyên màu bazan trù phú.

Dù trên sườn cao chênh vênh hay giữa thung sâu, muốn xuống lòng phố phải đi qua ngoằn ngoèo những con đường be bé láng mượt, tôi đều thấy hai bên mình, dù một khoảnh be bé đất, nơi ấy cũng có sự hiện diện của những bụi cà phê xanh mướt. Có thể nói đất bazan sinh ra dành cho cà phê hay nói đúng hơn cà phê xem bazan là đất mẹ đúng nghĩa.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Hoặc giả tôi lại được ngắm nhìn một phố núi đúng nghĩa khi ngược con dốc đường Thống Nhất bỗng phải dừng lại vì đèn đỏ. Đứng giữa lưng chừng con dốc chờ đèn đỏ, ngoái đầu về phía sau sẽ thâu trọn vào mắt một phố núi thật là huyễn dụ. Con đường nhựa nhỏ đổ xuôi giữa những tòa nhà san sát cao tầng nhưng không hẳn quá cao đủ để ta ngắm phố. Phóng tầm mắt xa hơn là trập trùng sắc màu của những khu làng ở thung xa. Phố mải miết chảy trong làng-là những ngôi làng đã gắn bó với phố từ khi Pleiku mới hình thành và phát triển như hôm nay.

Những ngày ở Pleiku, tôi còn thấy được một điều thú vị khác. Đó là chất rừng trong lòng phố thị. Bởi Pleiku không còn những cánh rừng với những tàng cổ thụ hàng trăm năm với dây rừng đan chéo chằng chịt. Phố vẫn mang khí chất của rừng bởi bảng lảng sương mai giăng kín lối, những u huyền của chiều buông se sắt lạnh. Những nếp nhà sàn đón khách vẫn bập bùng lửa, ghè rượu cần thơm nồng. Và đâu đó còn có cả những bức tượng gỗ với hàng trăm gương mặt ướt sũng màu thời gian mang nét u trầm huyền bí của rừng sâu.

Tôi mang theo điệu chiêng và tiếng hát của chàng trai Jrai về phía Biển Hồ. Hàng thông vẫn đứng đó, đinh ninh giữa đồi lộng gió. Với tôi, những cây thông bên Biển Hồ đã mang trong mình sứ mệnh của cây di sản. Lớp vỏ xù xì kia là gương mặt của Phố núi. Từng tàng lá xanh rì rào ngày qua ngày kể mãi chuyện trăm năm của đất và người Gia Lai. Bên hàng thông xanh là nông trường chè. Biển Hồ Chè ngút ngàn xanh. Trong tầm mắt tôi, màu xanh của đồi chè dường như đã quyện vào màu xanh của núi. Đưa tay ngắt một ngọn cho vào miệng nhấm nháp, vị chan chát, để rồi sau đó đọng lại chút ngọt thanh nơi đầu lưỡi, thật khó mà quên.

Tôi ngồi ở quán Plây Cồng Chiêng trong cơn mưa bất chợt. Trên chiếc chiếu giữa căn nhà sàn bé nhỏ, ấm cúng là những ống cơm lam còn nóng hổi, gà nướng chấm muối lá é, dĩa lá mì xào, vài xiên thịt nướng. Những anh chị, những người bạn Gia Lai đón tiếp chúng tôi bằng bữa cơm ấm áp nghĩa tình. Ca khúc “Đôi mắt Pleiku” chợt ngân lên trong mưa. Tự nhiên không uống rượu cần mà tôi vẫn thấy lòng mình say lạ. Và với tôi, Pleiku đã là miền thương nhớ thật rồi!

Có thể bạn quan tâm

Đầu năm vãng cảnh chùa

Đầu năm vãng cảnh chùa

(GLO)- Hồi còn nhỏ, những ngày đầu năm, tôi thường theo bà nội vãng cảnh chùa. Từ mùng 4 đến rằm tháng Giêng, bà tôi với chiếc áo dài nâu, guốc mộc, đội nón lá dẫn tôi đi lễ chùa trong tiết trời se lạnh.

Tết về trong tâm tưởng

Tết về trong tâm tưởng

Ngoài kia, tuyết rơi đầy, từng lớp xốp mềm buốt lạnh. Đôi tay con vẫn mải miết với guồng quay của công việc, nhưng sao trong lòng con chống chếnh, bồn chồn. Con cố nén những giọt nước mắt chực rơi, vào đúng phút giao thừa linh thiêng, khi ở quê hương đang đón chào năm mới.
Tết nhớ

Tết nhớ

(GLO)- Biết nói thế nào cho đủ khi Tết trong tôi là cả một miền ký ức đượm thơm nỗi nhớ. Để mỗi khi nhớ Tết, tôi lại để xúc cảm đằm sâu trong hành trình của chuyến tàu trở về kỷ niệm.
Tết xưa của mẹ

Tết xưa của mẹ

Năm nay, bước qua tháng Chạp tiết trời mới se lạnh. Cái lạnh dễ chịu, có chút hanh khô khiến tôi nhớ da diết những cái Tết hơn chục năm về trước - thuở còn độc thân.
Men theo triền núi

Men theo triền núi

(GLO)- Tôi không nhớ hết những miền đất mình đã từng đặt chân. Cảm xúc với mỗi chuyến đi là thứ đôi khi ngẫu hứng như một cơn mưa bất chợt, vô nguyên cớ ào đến, rồi vụt tắt. Nhưng cũng có khi neo lại như một khoảng bền lâu, bất biến.

Giao thừa năm ấy

Giao thừa năm ấy

(GLO)- Hồi nhỏ, vào đêm 30 Tết, trước khi đi ngủ, tôi dặn mẹ: “Giao thừa nhớ kêu con dậy”. Mẹ bảo: “Con nít con nôi, ngủ sớm cho mau lớn, giao thừa giao thung cái gì”.
Nét xưa hồn Việt từ giỏ quà mây tre đan

Nét xưa hồn Việt từ giỏ quà mây tre đan

(GLO)- Dịp Tết Nguyên đán năm nay, xu hướng lựa chọn giỏ quà Tết từ mây tre đan được nhiều người dân phố núi Pleiku ưa chuộng bởi chất liệu mây tre rất gần gũi với đời sống, sinh hoạt của người dân Việt.
Tết bên ông

Tết bên ông

Năm ấy, tết đến sát rạt mà mình vẫn cứ lo lo. Nhà cửa thì ổn hết rồi, sắm sanh cũng tàm tạm. Duy chỉ còn một nỗi băn khoăn là ông cụ cùng xóm.
Nhớ nhịp chày Plei Rbai

Nhớ nhịp chày Plei Rbai

(GLO)- Nhịp chày giã gạo của phụ nữ Jrai ở vùng đất Plei Rbai (xã Ia Piar, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai) luôn khiến mọi người nhắc nhớ. Giữa nhịp sống hối hả, mỗi nếp nhà của người Jrai vẫn vang vọng tiếng chày giã gạo vào những đêm trăng sáng hay lúc mặt trời bắt đầu ló rạng.
Mùa xuân quê ngoại

Mùa xuân quê ngoại

Mùa xuân dễ khiến lòng người “cựa quậy, đâm chồi” những ký ức xưa cũ. Những ký ức tưởng như nằm sâu trong những lớp băng tuyết của thời gian, bỗng dưng thức dậy dưới những làn mưa phùn như đã nằm phục sẵn trên bầu trời đêm trước. Thế mới biết sức mạnh vô biên của thiên nhiên trời đất.
Tết về, nhớ mẹ ta xưa

Tết về, nhớ mẹ ta xưa

Tết Giáp Thìn đến, ngoài trời gió heo may nhẹ thổi, bầu trời đã không còn u ám. Mây trắng bồng bềnh, bồng bềnh như lòng tôi nhớ về mẹ, người mẹ hiền yêu dấu, người mẹ đã bỏ tôi ra đi hơn ba mươi năm.
Thời gian thầm gọi ta về

Thời gian thầm gọi ta về

(GLO)- Những ngày cuối tháng Chạp, ta như nghe được tiếng bước thời gian đổ dồn lên nhịp sống. Muốn bỏ lại sau lưng bao điều vụn vặt, những nhớ thương của một thời nông nổi mà sao khó quá.
Xuân về bên phố

Xuân về bên phố

(GLO)- Mùa xuân là mùa khởi đầu tứ tiết, mùa của sự sinh sôi nảy nở. Mùa mà từ khắp nơi, đâu đâu cũng bày tiệc tưng bừng, reo ca và gieo những hân hoan, hy vọng một năm mới hạnh phúc.
Mùa hoài niệm

Mùa hoài niệm

(GLO)- Những ngày cuối năm thường đem đến cho tôi sự nôn nao khó tả. Một chút gì như tiếc nuối. Một chút gì như mong chờ. Nhìn ra cây mai vàng trước sân, lại thấy Tết đang đến thật gần rồi.