Ma túy - Những câu chuyện khốc liệt - Kỳ 2: Trở lại "đại bản doanh" ma túy của Vàng A Khua

Theo dõi Báo Gia Lai trênGoogle News

“Sau trận nổ súng, Hang Kia trở nên đáng sợ và nguy hiểm cho bất kể người nào không phải là dân địa phương”.

Đã bảy năm sau vụ Vàng A Khua nã súng vào lực lượng công an khiến ba người thiệt mạng. “Sau trận nổ súng, Hang Kia trở nên đáng sợ và nguy hiểm cho bất kể người nào không phải là dân địa phương” - thiếu úy Hờ A Lềnh, trưởng công xã Hang Kia, huyện Mai Châu (tỉnh Hòa Bình), nói.

Nhà xưa giờ đã khác

A Lềnh dẫn chúng tôi đến nhà Vàng A Khua. Đó là khu nhà nằm cách UBND xã chừng 500 mét, dựa lưng vào một quả đồi trọc, bao bên ngoài là bức tường bêtông cao hơn 2 mét.

 

Khu nhà của Vàng A Khua gồm hai căn xây dựng kiên cố bằng bêtông, gỗ. Trong nhà có hầm trú ẩn.
Khu nhà của Vàng A Khua gồm hai căn xây dựng kiên cố bằng bêtông, gỗ. Trong nhà có hầm trú ẩn.

Cánh cổng bằng sắt nặng trịch sơn màu xanh tuy không đóng chặt, nhưng tạo cảm giác cô quạnh và lẻ loi giữa hoang vu. A Lềnh đẩy cửa bước vào.

Ngay cổng vào là chuồng lợn, một phụ nữ già và hai đứa trẻ nhỏ đang loay hoay ở đó. Lềnh chào, bà ừ hử.

Nhưng căn nhà gỗ, nơi ông Vàng A Khua đã trốn dưới hầm, rồi vọt lên mang súng bắn xối xả vào công an, 
đóng cửa kín.

A Lềnh bảo qua nhà sau, một ngôi nhà 
kiểu người Mông, có hiên phía trước rất rộng để xe máy, và toàn bộ hiên được lắp kính cường lực che chắn cho phía trước ngôi nhà.

“Nhà này giờ là cháu nội của Vàng 
A Khua ở, con dâu của Khua cũng ở đây” - A Lềnh nói 
rồi gọi lên bằng tiếng Mông.

Một thanh niên cao ráo bước ra bắt tay A Lềnh, đó là Vàng A Páo, cháu nội đích tôn của Vàng A Khua.

A Páo sống trong ngôi nhà thứ hai này cùng mẹ, vợ và ba con nhỏ. A Páo mời mọi người vào nhà theo lối cửa bên.

Nhà A Páo lót đá hoa, cột gỗ, lòng nhà rộng. Trong nhà có sofa bọc da, có giường bằng gỗ pơmu và rèm cửa khá đẹp.

Phía trên bàn uống nước là tấm hình một người đàn ông trong trang phục người Mông. A Páo nói: “Đây là bố mình. Vàng A Của. Bố mình là thầy giáo. Bố mình có nhiều giấy khen”.

A Páo chỉ vào hình rồi chỉ vào những bằng khen được treo trang trọng trên tường nhà. A Páo không giấu chút tự hào khi nói về cha. A Của bị chính cha mình - Vàng A Khua - bắn chết khi A Của được vận động ra khỏi nhà.

A Páo 22 tuổi, lấy vợ từ năm năm trước khi đang là học sinh phổ thông. A Páo cho biết mình đã có bằng cao đẳng sư phạm, giờ chờ xin việc, vì A Páo muốn nối nghiệp của cha mình.

Trong suốt câu chuyện, A Páo không nhắc đến ông Khua, ông nội.

Khi rời căn nhà có lắp kính ấy, đại úy Hoàng Ngọc Tú - cán bộ điều tra của huyện Mai Châu - định trở vào ngôi nhà gỗ phía ngoài, nơi từng là hiện trường của vụ chống người thi hành công vụ đẫm máu ấy, thì thiếu úy Hờ A Lềnh bảo: “Nhà người ta cắm lá xanh rồi, không 
vào được!”.

Lúc ấy chúng tôi mới để ý phía mái đầu hồi nhà đã giắt một nắm cành lá còn tươi nguyên.

Dấu hiệu của chủ nhà cho thấy họ không muốn đón tiếp người ngoài. Lềnh nói những nhà giắt lá xanh như vậy là trong nhà họ đang có việc quan trọng và việc giắt lá liên quan đến tín ngưỡng.

Đại úy Tú bước lại nơi từng khiến ba 
đồng đội của anh ngã xuống. Chỗ ấy cách chùm lá xanh chỉ ba bước chân.

Nghĩa là những chiến sĩ ngã xuống ở cự ly rất gần với Vàng A Khua. Dòng máu của họ đã chảy thấm trên miếng đất, nơi mà những cây mận vừa lên chồi xanh mướt, 
mà rất có thể chùm lá xanh kia được hái từ chính cây mận này!

 

Đại úy Hà Tiến Dũng với những giấy khen trong phòng thờ cha. Anh giờ là người thay cha trực tiếp chiến đấu với tội phạm ma túy.
Đại úy Hà Tiến Dũng với những giấy khen trong phòng thờ cha. Anh giờ là người thay cha trực tiếp chiến đấu với tội phạm ma túy.

Bố vẫn ở đâu đây

Bảy năm đã qua, cuộc sống gia đình của đại tá Hà Thái Yềm bây giờ đã khác. Khi hi sinh, ông Yềm đang là phó trưởng Công an huyện Mai Châu. Bây giờ con trai của đại tá Yềm - đại úy Hà Tiến Dũng - được bổ nhiệm vào đúng vị trí của cha mình trước đây.

Trong ngôi nhà khang trang ở thị trấn Mai Châu, bà Hà Thị Ẩn (vợ của liệt sĩ Hà Thái Yềm) cùng hai con trai đến ban thờ thắp nhang cho ông.

Bà nói rằng phòng thờ liệt 
sĩ Yềm vốn trước đây là phòng làm việc của ông. Tất cả mọi vật dụng, đồ dùng vẫn để nguyên như cũ không có gì thay đổi. Đây là nơi con cái, đồng đội thường ngồi mỗi khi họ nhớ về ông.

Bà Ẩn nói rằng bảy năm đi qua, nhưng mỗi dịp tết đến bà lại không thể nào quên được nỗi đau đến tột cùng mà gia đình bà phải gánh chịu.

“Con trai gọi điện thoại cho tôi nói rằng mẹ chuẩn bị chăn gối lên bệnh viện, bố bị thương” - bà nhớ lại.

Đêm đó ông ấy đi làm như mọi ngày. Cũng bí mật như tất cả mọi chuyến công tác khác, không kể gì về những dự định hay những việc sẽ làm, cũng không nói về những hiểm nguy đang rình rập.

Kể lại buổi chiều 5-2-2010, bà nhớ thấy xe cứu thương chạy về, trong bụng bà đã nghĩ có chuyện chẳng lành.

Thấy các anh cán bộ từ tỉnh xuống nữa, nhưng mọi người sợ bà sốc nên nói bà đừng vào bệnh viện, để bác sĩ làm việc. “Lúc ấy thằng Dũng đã biết rồi nhưng nó không nói cho tôi biết. Các chú ấy vẫn còn giấu”.

Mang ra chiếc áo còn thủng những vết đạn, chiếc đồng hồ mà ông Yềm đã đeo tay, chiếc kim đồng hồ dừng lại ở thời khắc ông hi sinh, bà Ẩn nói rằng: “Đây là những kỷ vật gắn với sự hi sinh của ông ấy.

Tôi vẫn giữ gìn để các con tôi, cháu tôi biết rằng những cái chết không chỉ đến bởi những cuộc chiến tranh chống ngoại xâm mà máu của chồng tôi và các đồng đội của ông ấy vẫn đổ khi chúng ta đang sống ở thời khắc hòa bình”.

Bảy năm sau khi cha mình hi sinh, bản thân mất đi một đồng đội, một thủ trưởng, đại úy Hà Tiến Dũng nói rằng mọi chuyện đối với anh chưa xa. Mọi chuyện bất ngờ đến nỗi anh không tin được đó là sự thật.

Hai cha con làm cùng một đơn vị. Khi đi làm là sếp và nhân viên, về nhà là cha và con. Năm năm sau khi cha hi sinh, Dũng được lựa chọn vào đúng vị trí mà cha anh đã đảm nhiệm, phó trưởng Công an huyện Mai Châu khi mới 33 tuổi.

“Đến giờ, chuyến công tác của bố đối với tôi vẫn còn như mới. Cứ ngỡ rằng mọi chuyện vẫn chưa xa, bữa ấy bố và các anh, các chú đi và bố thì không bao giờ về nhà nữa”.

Nhắc đến Hang Kia, nơi cha mình đã hi sinh, Dũng nói từ ngày đó tới giờ anh chưa một lần trở lại Hang Kia: “Đối với tôi, đó là nơi khốc liệt dù bây giờ mọi thứ ở đó đã tốt hơn rất nhiều rồi, tôi nghĩ mình sẽ đến ngôi nhà đó nhưng chưa phải bây giờ. Ký ức xót xa quá!” - Dũng nói.

Sát Hang Kia còn có hai “điểm nóng” giáp ranh là Pà Cò (Hòa Bình) và Lóng Luông (Sơn La). Ở đó có một con đường độc đạo khét tiếng với những vụ án vận chuyển ma túy.

Theo tuoitre

Có thể bạn quan tâm

Sống ở TP.HCM: Người hạnh phúc vẽ nên sắc hồng cho bệnh nhân ung thư

Sống ở TP.HCM: Người hạnh phúc vẽ nên sắc hồng cho bệnh nhân ung thư

Hiến tóc cho bệnh nhân ung thư là một trong những hoạt động ý nghĩa nằm trong khuôn khổ chương trình 'Ngày hội Nón hồng' do Mạng lưới Ung thư vú Việt Nam (BCNV) tổ chức. Những mái tóc được gửi đến các bệnh nhân chính là biểu tượng của sự sẻ chia, tiếp thêm sức mạnh để họ tiếp tục chiến đấu.

Khơi dậy ý chí, khát vọng thoát nghèo - Kỳ 1: Những “đốm lửa hồng” nêu gương trong việc khó

Khơi dậy ý chí, khát vọng thoát nghèo - Kỳ 1: Những “đốm lửa hồng” nêu gương trong việc khó

Những năm qua, nhiều chính sách phát triển kinh tế-xã hội, an sinh xã hội, ba chương trình MTQG về xây dựng nông thôn mới (NTM), giảm nghèo bền vững, những chính sách đặc thù hỗ trợ phát triển kinh tế-xã hội (KT-XH) vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi đã được triển khai sâu rộng.

Bảo tồn bản sắc làng Bahnar - Kỳ cuối: Cần phát huy giá trị văn hóa truyền thống

Bảo tồn bản sắc làng Bahnar - Kỳ cuối: Cần phát huy giá trị văn hóa truyền thống

(GLO)- Cách đây gần 18 năm, trong một số công trình điều tra văn hóa các làng đồng bào dân tộc thiểu số ở TP. Pleiku thì người ta xếp một số buôn làng trong khu vực, trong đó có làng Wâu và Ktu (xã Chư Á) là làng tương đối có giá trị, đưa vào diện bảo tồn và phát triển.

Tượng đài “Chiến sĩ bất khuất Vĩnh Trinh” ở huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam là một trong các tác phẩm của họa sĩ Nguyễn Phan. Ảnh: Tư liệu

Ký ức vỡ

Những gì không lặp lại sẽ dễ lãng quên. Người thân cũng thế, ký ức về một ai đó, sau thời gian dài không gặp sẽ bị im lìm, đóng băng. Một phần nào trong ký ức tôi tưởng chừng như thế, đã im ngủ hơn 14 năm qua tính từ ngày anh từ bỏ cõi trần gian phiền muộn này.

Khơi sáng những miền quê đáng sống - Bài 2: “Nữ hoàng” sắc hương giữa môi trường sinh thái

Khơi sáng những miền quê đáng sống - Bài 2: “Nữ hoàng” sắc hương giữa môi trường sinh thái

Nông gia Nguyễn Đáp sinh ra, lớn lên và tạo lập cơ nghiệp trên những thửa rau, hoa bậc thang của thành phố cao nguyên Đà Lạt, hiện đang chạm ngưỡng tuổi lục thập vẫn dốc tâm sức và tiền vốn để bổ sung “công năng” trên từng diện tích đất nông nghiệp của mình.

Khơi sáng những miền quê đáng sống - Bài 1: Hoa trời Âu “phát sáng” góc trời Ðà Lạt

Khơi sáng những miền quê đáng sống - Bài 1: Hoa trời Âu “phát sáng” góc trời Ðà Lạt

Trên nền tảng dẫn đầu cả nước về phát triển nông nghiệp công nghệ cao, vùng đất Nam Tây Nguyên Lâm Đồng đã và đang mở rộng những miền quê tập trung tạo ra những mặt hàng có giá trị khác biệt, trong đó nổi trội với sản phẩm du lịch cộng đồng gắn xây dựng NTM, phát triển làng nghề ở địa phương.

Đời chìm nước nổi…

Đời chìm nước nổi…

Thời điểm này, khu vực biên giới Tây Nam đang đỉnh lũ. Mùa nước nổi năm nay lượng nước sông Mê Kông đổ về Đồng bằng sông Cửu Long cao hơn trung bình nhiều năm trước. Mùa nước nổi là lúc người dân vùng biên thức thâu đêm giăng lưới, thả câu tận hưởng lộc trời.