Ma túy - Những câu chuyện khốc liệt - Kỳ 2: Trở lại "đại bản doanh" ma túy của Vàng A Khua

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

“Sau trận nổ súng, Hang Kia trở nên đáng sợ và nguy hiểm cho bất kể người nào không phải là dân địa phương”.

Đã bảy năm sau vụ Vàng A Khua nã súng vào lực lượng công an khiến ba người thiệt mạng. “Sau trận nổ súng, Hang Kia trở nên đáng sợ và nguy hiểm cho bất kể người nào không phải là dân địa phương” - thiếu úy Hờ A Lềnh, trưởng công xã Hang Kia, huyện Mai Châu (tỉnh Hòa Bình), nói.

Nhà xưa giờ đã khác

A Lềnh dẫn chúng tôi đến nhà Vàng A Khua. Đó là khu nhà nằm cách UBND xã chừng 500 mét, dựa lưng vào một quả đồi trọc, bao bên ngoài là bức tường bêtông cao hơn 2 mét.

 

Khu nhà của Vàng A Khua gồm hai căn xây dựng kiên cố bằng bêtông, gỗ. Trong nhà có hầm trú ẩn.
Khu nhà của Vàng A Khua gồm hai căn xây dựng kiên cố bằng bêtông, gỗ. Trong nhà có hầm trú ẩn.

Cánh cổng bằng sắt nặng trịch sơn màu xanh tuy không đóng chặt, nhưng tạo cảm giác cô quạnh và lẻ loi giữa hoang vu. A Lềnh đẩy cửa bước vào.

Ngay cổng vào là chuồng lợn, một phụ nữ già và hai đứa trẻ nhỏ đang loay hoay ở đó. Lềnh chào, bà ừ hử.

Nhưng căn nhà gỗ, nơi ông Vàng A Khua đã trốn dưới hầm, rồi vọt lên mang súng bắn xối xả vào công an, 
đóng cửa kín.

A Lềnh bảo qua nhà sau, một ngôi nhà 
kiểu người Mông, có hiên phía trước rất rộng để xe máy, và toàn bộ hiên được lắp kính cường lực che chắn cho phía trước ngôi nhà.

“Nhà này giờ là cháu nội của Vàng 
A Khua ở, con dâu của Khua cũng ở đây” - A Lềnh nói 
rồi gọi lên bằng tiếng Mông.

Một thanh niên cao ráo bước ra bắt tay A Lềnh, đó là Vàng A Páo, cháu nội đích tôn của Vàng A Khua.

A Páo sống trong ngôi nhà thứ hai này cùng mẹ, vợ và ba con nhỏ. A Páo mời mọi người vào nhà theo lối cửa bên.

Nhà A Páo lót đá hoa, cột gỗ, lòng nhà rộng. Trong nhà có sofa bọc da, có giường bằng gỗ pơmu và rèm cửa khá đẹp.

Phía trên bàn uống nước là tấm hình một người đàn ông trong trang phục người Mông. A Páo nói: “Đây là bố mình. Vàng A Của. Bố mình là thầy giáo. Bố mình có nhiều giấy khen”.

A Páo chỉ vào hình rồi chỉ vào những bằng khen được treo trang trọng trên tường nhà. A Páo không giấu chút tự hào khi nói về cha. A Của bị chính cha mình - Vàng A Khua - bắn chết khi A Của được vận động ra khỏi nhà.

A Páo 22 tuổi, lấy vợ từ năm năm trước khi đang là học sinh phổ thông. A Páo cho biết mình đã có bằng cao đẳng sư phạm, giờ chờ xin việc, vì A Páo muốn nối nghiệp của cha mình.

Trong suốt câu chuyện, A Páo không nhắc đến ông Khua, ông nội.

Khi rời căn nhà có lắp kính ấy, đại úy Hoàng Ngọc Tú - cán bộ điều tra của huyện Mai Châu - định trở vào ngôi nhà gỗ phía ngoài, nơi từng là hiện trường của vụ chống người thi hành công vụ đẫm máu ấy, thì thiếu úy Hờ A Lềnh bảo: “Nhà người ta cắm lá xanh rồi, không 
vào được!”.

Lúc ấy chúng tôi mới để ý phía mái đầu hồi nhà đã giắt một nắm cành lá còn tươi nguyên.

Dấu hiệu của chủ nhà cho thấy họ không muốn đón tiếp người ngoài. Lềnh nói những nhà giắt lá xanh như vậy là trong nhà họ đang có việc quan trọng và việc giắt lá liên quan đến tín ngưỡng.

Đại úy Tú bước lại nơi từng khiến ba 
đồng đội của anh ngã xuống. Chỗ ấy cách chùm lá xanh chỉ ba bước chân.

Nghĩa là những chiến sĩ ngã xuống ở cự ly rất gần với Vàng A Khua. Dòng máu của họ đã chảy thấm trên miếng đất, nơi mà những cây mận vừa lên chồi xanh mướt, 
mà rất có thể chùm lá xanh kia được hái từ chính cây mận này!

 

Đại úy Hà Tiến Dũng với những giấy khen trong phòng thờ cha. Anh giờ là người thay cha trực tiếp chiến đấu với tội phạm ma túy.
Đại úy Hà Tiến Dũng với những giấy khen trong phòng thờ cha. Anh giờ là người thay cha trực tiếp chiến đấu với tội phạm ma túy.

Bố vẫn ở đâu đây

Bảy năm đã qua, cuộc sống gia đình của đại tá Hà Thái Yềm bây giờ đã khác. Khi hi sinh, ông Yềm đang là phó trưởng Công an huyện Mai Châu. Bây giờ con trai của đại tá Yềm - đại úy Hà Tiến Dũng - được bổ nhiệm vào đúng vị trí của cha mình trước đây.

Trong ngôi nhà khang trang ở thị trấn Mai Châu, bà Hà Thị Ẩn (vợ của liệt sĩ Hà Thái Yềm) cùng hai con trai đến ban thờ thắp nhang cho ông.

Bà nói rằng phòng thờ liệt 
sĩ Yềm vốn trước đây là phòng làm việc của ông. Tất cả mọi vật dụng, đồ dùng vẫn để nguyên như cũ không có gì thay đổi. Đây là nơi con cái, đồng đội thường ngồi mỗi khi họ nhớ về ông.

Bà Ẩn nói rằng bảy năm đi qua, nhưng mỗi dịp tết đến bà lại không thể nào quên được nỗi đau đến tột cùng mà gia đình bà phải gánh chịu.

“Con trai gọi điện thoại cho tôi nói rằng mẹ chuẩn bị chăn gối lên bệnh viện, bố bị thương” - bà nhớ lại.

Đêm đó ông ấy đi làm như mọi ngày. Cũng bí mật như tất cả mọi chuyến công tác khác, không kể gì về những dự định hay những việc sẽ làm, cũng không nói về những hiểm nguy đang rình rập.

Kể lại buổi chiều 5-2-2010, bà nhớ thấy xe cứu thương chạy về, trong bụng bà đã nghĩ có chuyện chẳng lành.

Thấy các anh cán bộ từ tỉnh xuống nữa, nhưng mọi người sợ bà sốc nên nói bà đừng vào bệnh viện, để bác sĩ làm việc. “Lúc ấy thằng Dũng đã biết rồi nhưng nó không nói cho tôi biết. Các chú ấy vẫn còn giấu”.

Mang ra chiếc áo còn thủng những vết đạn, chiếc đồng hồ mà ông Yềm đã đeo tay, chiếc kim đồng hồ dừng lại ở thời khắc ông hi sinh, bà Ẩn nói rằng: “Đây là những kỷ vật gắn với sự hi sinh của ông ấy.

Tôi vẫn giữ gìn để các con tôi, cháu tôi biết rằng những cái chết không chỉ đến bởi những cuộc chiến tranh chống ngoại xâm mà máu của chồng tôi và các đồng đội của ông ấy vẫn đổ khi chúng ta đang sống ở thời khắc hòa bình”.

Bảy năm sau khi cha mình hi sinh, bản thân mất đi một đồng đội, một thủ trưởng, đại úy Hà Tiến Dũng nói rằng mọi chuyện đối với anh chưa xa. Mọi chuyện bất ngờ đến nỗi anh không tin được đó là sự thật.

Hai cha con làm cùng một đơn vị. Khi đi làm là sếp và nhân viên, về nhà là cha và con. Năm năm sau khi cha hi sinh, Dũng được lựa chọn vào đúng vị trí mà cha anh đã đảm nhiệm, phó trưởng Công an huyện Mai Châu khi mới 33 tuổi.

“Đến giờ, chuyến công tác của bố đối với tôi vẫn còn như mới. Cứ ngỡ rằng mọi chuyện vẫn chưa xa, bữa ấy bố và các anh, các chú đi và bố thì không bao giờ về nhà nữa”.

Nhắc đến Hang Kia, nơi cha mình đã hi sinh, Dũng nói từ ngày đó tới giờ anh chưa một lần trở lại Hang Kia: “Đối với tôi, đó là nơi khốc liệt dù bây giờ mọi thứ ở đó đã tốt hơn rất nhiều rồi, tôi nghĩ mình sẽ đến ngôi nhà đó nhưng chưa phải bây giờ. Ký ức xót xa quá!” - Dũng nói.

Sát Hang Kia còn có hai “điểm nóng” giáp ranh là Pà Cò (Hòa Bình) và Lóng Luông (Sơn La). Ở đó có một con đường độc đạo khét tiếng với những vụ án vận chuyển ma túy.

Theo tuoitre

Có thể bạn quan tâm

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bạc 1 (xã Chư Prông, tỉnh Gia Lai), ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên qua từng câu chuyện của bà Kpă Ó - nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân duy nhất ở khu vực phía Tây tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Nguyễn Vũ Mạnh Khang trở về trong sự chào đón nồng nhiệt. Ảnh: Hồ Điểm

Từ những câu hỏi về ánh sáng…

(GLO)- Giành huy chương bạc tại kỳ thi Olympic Vật lý châu Âu (EuPhO) 2026, Nguyễn Vũ Mạnh Khang, học sinh Trường THPT chuyên Lê Quý Ðôn (phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai) góp phần cùng đội tuyển Việt Nam ghi dấu ấn tại sân chơi học thuật quốc tế.

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

(GLO)- Tin vào những lời hứa hẹn về cuộc sống sung túc và cơ hội định cư ở nước thứ ba, nhiều người dân ở Gia Lai đã vượt biên sang Thái Lan. Những tháng ngày sống chui lủi, thiếu thốn, ly tán là cái giá đắt cho lựa chọn sai lầm, đồng thời là lời cảnh tỉnh về hệ lụy của di cư trái phép.

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Với vùng đất Quy Nhơn xưa (nay thuộc tỉnh Gia Lai), tìm hiểu những ngôi chợ cũ cũng là lần giở lại ký ức về quá trình hình thành và phát triển của một đô thị thương cảng, đặc biệt trên phương diện giao thương.

Khi độc mộc trôi vào ký ức

Khi thuyền độc mộc trôi vào ký ức

(GLO)- Những con thuyền độc mộc thanh mảnh như chiếc lá từng nhẹ lướt trên dòng Pô Cô đã biến mất. Cảm giác tĩnh lặng xuôi dòng bị thay thế bởi tiếng thuyền máy. Bóng người chưa kịp in xuống đáy nước đã nhòa tan theo bọt sóng trắng xóa hai bên mạn thuyền.

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

(GLO)- Giữa những cánh rừng và triền núi của phường Bồng Sơn và xã An Toàn, nơi chiến tranh từng đi qua và để lại vô số vết thương, cán bộ, chiến sĩ Lữ đoàn Công binh 7 (Quân đoàn 34) đang lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ rà phá bom mìn, trả lại sự an toàn cho đất đai và cuộc sống bình yên cho người dân.

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

(GLO)- Giữa biển trời Tổ quốc, cán bộ, chiến sĩ đảo Tiên Nữ và Núi Le C vẫn kiên cường bám biển, giữ đảo. Vượt qua nắng gió khắc nghiệt và thiếu thốn nơi đầu sóng, những người lính đảo đang lặng thầm vun đắp màu xanh sự sống, giữ vững chủ quyền thiêng liêng của biển đảo quê hương.

null