Ký ức mùa tưới

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Những ngày cuối năm, giữa bạt ngàn núi đồi, âm vang tiếng máy nổ xình xịch từ xa vọng về giữa tiết trời lành lạnh càng làm cho không khí thêm chộn rộn, khấp khởi. Một mùa tưới nữa lại về.
 Hoa cà phê. (Ảnh nguồn internet)
Hoa cà phê. (Ảnh nguồn internet)
Ngày còn bé, vào mùa tưới cà phê, mỗi tối tôi đều theo chân cha lên rẫy. Hồi ấy, tôi cứ háo hức xách đèn pin chạy trước để rọi đường. Nhưng dường như những mô đất đỏ bazan không mấy thiện cảm với bước chân sáo huỳnh hụych của một con bé nghịch ngợm như tôi. Hơn một lần, chúng cố tình giăng bẫy đánh uỵch tôi trượt xuống lòng hố ép xanh mà cha vừa tưới đẫm. Cả người tôi ướt nhẹp, lấm lem nào lá cà phê, nào rơm, nào đất đỏ… Những cơn gió đêm thừa cơ thổi thông thống lạnh lùng như không hề biết cảm thông. Vậy nhưng lúc ấy tôi vẫn cười vì sợ cha mắng rồi chạy lên chòi rẫy gần đó thay quần áo; miệng vẫn cố huýt sáo tiếng được tiếng mất vì hai hàm răng chỉ chực bầm bập va vào nhau trong cái lạnh tê tái. 
Thời điểm ấy, những búp hoa cà phê trắng mướt, nõn nà bắt đầu phơi mình giữa sương lạnh tựa hài nhi “chực sữa” từ đất mẹ để được thỏa sức vẫy vùng. Mạch nước nguồn ngọt lành, tinh khiết đã tiếp thêm nguồn sinh lực cho những nụ hoa còn e ấp thuận tình bung nở. Mùa trăng cuối của một năm, cả đất trời Tây Nguyên điểm xuyết bởi những điểm trắng, chấm trắng rồi cứ thế trắng xóa cả núi đồi. Không gian ngập tràn hương hoa ngọt lành hòa quyện với màu nắng vàng sóng sánh như mật ngọt khi mặt trời lên, xua tan vị rét buốt của hơi sương, thu hút lũ ong bướm tìm về tình tự giao duyên. Thời khắc ngắn ngủi ấy, cả đất trời, cỏ cây, chim muông như cùng giao hòa để đón mùa xuân về trên cao nguyên. 
Sương đêm phủ trắng trên từng phiến lá xanh… Tiếng máy nổ xình xịch đều đều, mùi dầu máy hòa lẫn trong gió vi vút trập trùng qua đồi qua núi, qua cả không gian lẫn thời gian… Từng chùm hoa trắng muốt, tinh khôi như lời ước hẹn của một mùa bội thu làm an lòng nhà nông… Dư vị ấy vẫn thoảng qua đâu đó trong từng ký ức, từng nhịp sống của hiện tại, để lại những xôn xao, rộn ràng xen lẫn những ngọt ngào thơ ấu trong tôi. 
Trúc Phùng

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null