Ký ức làng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Làng nằm lọt thỏm phía sau núi với lối vào bằng con đường nhỏ mọc đầy dã quỳ, mùa mưa mướt xanh, mùa khô lại như một dải lụa vàng uốn lượn. Nhìn những mái nhà nhỏ bé khiêm nhường nép mình sau núi, trông sang cây pơ lang cô lẻ bung từng cánh hoa thắm đỏ, đâu đó vài bông rớt rơi theo gió, tôi lại thấy làng mình đẹp đến nao lòng. Vậy nên, thật dễ hiểu khi trong trái tim tôi, những mảng ký ức về làng luôn thường trực, sống động, thiết tha. 
Mảng ký ức đầu tiên của tôi về làng ấy là việc hỏi không biết bao lần nhưng chẳng một ai nhớ chính xác nó được lập từ bao giờ. Chỉ biết rằng lúc “nhìn thấy mặt trời” trẻ đã theo lưng bà gùi trên vai mẹ vững chãi mà bước lên đỉnh núi. Theo tháng, theo năm, từ thuở còn tranh đấu cho đến khi độc lập và tới tận hôm nay, dân làng luôn gắn kết keo sơn, chia ngọt sẻ bùi. Biết bao thế hệ sinh ra, lớn lên từ làng, như những mảnh ghép tháng năm được xếp lại ngay ngắn, gọn gàng cứ vọng vang thanh âm trầm hùng vút lên giữa thâm trầm rừng núi. Thời kháng chiến khó khăn đủ điều nhưng được cái đất làng rộng hơn bây giờ. Rẫy của làng cũng còn nguyên bên kia núi, chỉ cần đi một lúc là tới. Hồi mới giải phóng, biết bao cơ cực, đói nghèo quẩn quanh đeo đuổi nên ai nấy đều nhắc nhau chăm lo gầy dựng cuộc sống.
Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet
Câu chuyện dời làng về nơi ở mới mà lâu lâu già làng nhắc lại, với tôi cũng là nét ký ức khó mờ phai. Rời bỏ mảnh đất cha ông bao đời, không phải ai cũng đồng lòng ủng hộ. Với bà con, làng cũ từ lâu đã gắn kết khăng khít với họ từ cầu thang đến nhà sàn, từ cách ăn đến cách ngủ, từ cách sinh hoạt đến ứng xử cộng đồng… đều quan hệ mật thiết với không gian của rừng. Cho nên, ở làng cũ là rừng già, lúa khô nương rẫy, là nếp nhà bao năm gắn bó; còn phía làng mới dưới này là hồ, là ruộng lúa nước, là chỗ ở đơn sơ vừa được dựng tạm. Tuy nhiên, trước những lời phân tích của già làng, bà con dần cũng nghe ra. Vốn quen sống với rừng, dựa vào rừng để xây dựng cộng đồng nên khi thay đổi nơi ở, tập tục sinh hoạt và sản xuất mọi thứ còn nhiều bỡ ngỡ. Bởi vậy, việc vận động bà con chuyển đổi từ cây lúa rẫy sang lúa nước là một thách thức lớn. Nhưng rồi, theo thời gian, mọi việc trở thành nếp quen. Bây giờ ở làng, mọi người quen thuộc hết thảy từng mái nhà, phân biệt được hết vị ngọt của mỗi bến nước, chứng kiến từng đứa trẻ lúc chào đời đến khi chúng kết thành đôi, thành lứa. Bây giờ, người già khi nhắc đến ngày tháng cũ, mắt họ vẫn sáng, giọng nói vẫn còn sang sảng vang vọng nơi ngọn đồi gió thổi hun hút, thầm thì chuyện ngàn năm. Những đôi mắt in bóng xuống dòng nước với đêm rượu cần vút say tiếng hát. Dưới trăng mơ, làng nghiêng trôi, những tháng năm vời vợi.
Năm tháng tưởng như trước mắt như giăng mắc đâu đây. Chẳng hiểu tự lúc nào, tôi đã trộn lẫn dòng chảy ký ức về làng thành dòng chảy ký ức của cá nhân mình. Một làn gió thổi miên man, mang theo hương lúa mới ngạt ngào quấn quyện trong từng ngôi nhà, vương vấn mọi nẻo đường. Đã bao thế hệ trôi qua, đã bao mùa lúa, bà con đã làm cho “lúa mẹ trổ bông”; làm nên những khoảnh ruộng vàng rộm cùng hạt thóc chắc mẩy dưới triền thung. Ngồi nghỉ chân nơi có dòng nước trong mát, tôi bắt gặp những đôi mắt sương khói, những đôi mắt hoài niệm. Tôi đi tìm hình dáng của làng qua những ngọn cây rồi đi tìm dấu chân của bao người qua dãy núi mờ xa. Phía ấy, là chân núi, là làng, là ký ức.
NGUYỄN THỊ DIỄM

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null