Ký sự lái xe đường dài - Bài 2: Đời tài xế và những nỗi niềm

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Không phải lái xe nào ôm vô lăng cũng là ông chủ. Đời lái xe thuê không mấy ai biết đến giao kèo hay thỏa thuận lao động. Câu chuyện chia tay có thể xảy ra bất cứ lúc nào khi chủ xe và người lao động không tìm được tiếng nói chung…

"Bỏ của chạy lấy người"

Cuối năm 2008, được anh bạn giới thiệu, tôi chạy xe tuyến Đắk Nông - Nghệ An. Hành trình ra Bắc tôi không hỏi han gì về việc lái xe chạy cùng có giấy phép lái xe (GPLX) hay không, bởi thấy bà chủ xe cho cả con trai đang học Đại học Đà Nẵng và cô con gái nhỏ đi cùng.

Tại bến xe Vinh (Nghệ An), chủ xe đón thêm một thanh niên khá bảnh bao. Chị giới thiệu anh ta là lái xe tải đi vào Nam chơi. Xe ra khỏi bến, bà chủ xe bảo tôi nhường tay lái cho thanh niên đi theo chạy. Cậu con trai chủ xe ngồi gần nói nhỏ với tôi: “Lái xe nghiện hút đó chú ơi”. Đúng như vậy, xe dừng ăn cơm, tôi thấy anh thanh niên mở hầm xe chui vào. Khi bữa cơm gần xong, anh ta chui ra mồ hôi ướt đẫm, mặt mày đỏ như gà chọi và nồng nặc mùi… thuốc.

Lái xe xếp hàng vào hầm xe trước khi khởi hành.
Lái xe xếp hàng vào hầm xe trước khi khởi hành.

Anh ta đốt thuốc lá liên tục và chạy như điên, lạng lách như làm xiếc. Mỗi khi xe dừng lại thì anh ta lại chui vào hầm xe chích hút và chỉ để tôi lái ở những điểm có cảnh sát giao thông trực. Tôi biết thêm một điều “bí mật” rằng anh ta là “bồ” của bà chủ xe và chỉ là lơ xe lâu ngày biết lái.

Về đến chân đèo Mang Yang (Gia Lai), vừa lo mạng sống của mình vừa nghĩ đến tính mạng của bao nhiêu hành khách vô tội khi chuẩn bị vào cung đường nguy hiểm lên đèo xuống dốc trong đêm tối, tôi nói: “Tối nay cho anh chạy về, vợ anh sắp sinh. Các chú nghỉ, sáng mai đi trả khách giùm. Anh về lo cho vợ đẻ”.

Xe về bến Đắk Lắk, tôi xin tiền tài và xin lại GPLX. Chủ xe và anh “bồ” chỉ trả nửa tiền và kiên quyết giữ GPLX của tôi lại với lý do để đăng ký xếp tài bởi nếu không có, người ta không cấp lệnh xuất bến. Tôi tìm đủ mọi cách không được, đành nói thẳng: “Trả GPLX để anh về lo cho vợ, chứ anh không chạy nữa đâu, không cần trả tiền cũng được...”. Bàn bạc, suy tính hồi lâu, họ trả cho tôi đủ tiền và trả luôn bằng lái. Lúc ra về, tôi nói nhỏ với chủ xe: “Chị muốn lâu dài thì phải thay lái xe, nếu không chúng sẽ bán cả chị, cả xe có ngày…”.

Vài tháng sau, tình cờ chở con trai bà chủ xe trên ra Đà Nẵng học, qua câu chuyện tôi mới biết: Chiếc xe ngày ấy bây giờ chỉ còn cái xác nằm trong bãi phế liệu. Chiếc xe đã đấu đầu với xe tải ngược chiều và bốc cháy. Tài xế người thì chết, người thì đi tù vì tàng trữ, sử dụng ma túy. “Mẹ cháu cũng bị thương nặng, vẫn còn di chứng” – cậu con trai ngậm ngùi.

Lái xe “nịnh” chủ

Khi tôi chạy xe khách giường nằm cho một nhà xe tuyến Buôn Ma Thuột - TP. Hồ Chí Minh, cao điểm chiều đi, chiều về mỗi đêm hai đầu có tới 4 - 5 chiếc xe xuất bến. Tôi được phân chạy chiếc xe do lái xe T. là tài chính.

Trong lần quay đầu từ TP. Hồ Chí Minh về Buôn Ma Thuột, bơm buồng vệ sinh tự hủy của chiếc xe bị hỏng, mùi xú uế từ nhà vệ sinh cuối xe hành hạ cả hành khách và lái xe suốt một đêm. Xe về đến bến bỏ khách sớm vào sáng hôm sau, T. bảo tôi ở lại cùng T. tháo bơm đi sửa để chiều kịp đón khách, tối đi tiếp.

Lái xe vệ sinh xe chuẩn bị cho chuyến đi mới.
Lái xe vệ sinh xe chuẩn bị cho chuyến đi mới.

Tôi bảo T. về báo với chủ xe kêu thợ chuyên nghiệp tới tháo và đưa đi sửa; còn lái xe phải về ngủ nghỉ cho khỏe thì tối mới lái tiếp được. Xong, tôi về nhà nghỉ ngơi. 16 giờ chiều tôi lên bãi đánh xe đi đón khách thì thấy T. người đầy dầu mỡ vừa tháo được cái bơm ôm ra ngoài. Vợ chồng chủ xe xuất hiện. T méc: “Anh chị xử thằng Vương thế nào chứ cùng đi với nhau, xe hư mà nó bỏ về ngủ, còn mình em phải làm từ sáng sớm đến giờ đây...”. Tôi trình bày với chủ xe: “Xe mình quay đầu liên tục, đêm nay đi, đêm mai về, lái xe phải có thời gian ngủ, nghỉ để lái cho an toàn, chứ như T. chui rúc từ sáng đến giờ, tối nay tới ca nó buồn ngủ gây tai nạn thì ai chịu trách nhiệm?”.

Tôi chạy xe vào Cư M’gar đón khách. 22 giờ đêm, T. chạy tài đầu, tôi bảo T. nằm ngủ cho khỏe để tôi đêm nay “gồng” chạy hơn cho T. một chút. T. không trả lời mà bước lên ghế tài, thể hiện ta đây rất khỏe. Khoảng 1 giờ sáng, qua thị xã Đồng Xoài (tỉnh Bình Phước) một đoạn thì bỗng “rầm”, kính chiếu hậu bên tài bị một chiếc xe ngược chiều quẹt vỡ tan tành. Khách trên xe la hét hoảng loạn khi nghe tiếng va chạm khá lớn. Chiếc xe ngược chiều chạy luôn không dừng lại. T. lùi, quay đầu xe rượt theo nhưng lốp sau bên phụ lọt xuống ruộng khiến chiếc xe bị sa lầy nằm im một chỗ.

T. năn nỉ tôi xuống giúp. Tôi trả đũa: “Cậu khỏe xuống khiêng xe lên rồi chạy tiếp đi”. Miệng nói vậy nhưng tôi vẫn xuống dùng con đội, đội nổi lốp lên kê, lót đưa xe lên đường. Chuyến xe đi về an lành. T. xin lỗi và mong tôi bỏ qua cho cách hành xử của mình. Tôi bảo: “Phận lái thuê thì lo chuẩn bị sức khỏe, lái xe cho an toàn. Gương chiếu hậu vỡ về chủ xe có tha cho mình không, hay rồi cũng bị trừ lương dần. Đây là may mới chỉ vỡ cái gương chiếu hậu...”.

(Còn nữa)

Bài 3: Những bác tài có tấm lòng nhân hậu

Theo Trương Nhất Vương (Báo Đắk Lắk)

Có thể bạn quan tâm

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

null