Hương mùa hạ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Lúc nhỏ, chỉ cần chạy chơi với đám bạn bên hiên nhà, hưởng cái mát lành của gió và nghĩ xem ngoài vườn quả gì đã chín, thế là qua một ngày. Những năm tháng ấy, đất mênh mông như thách thức sự cần mẫn của con người. Người lập làng lập xóm đến đâu, cây cối quây quần quanh đó. Lắm khi nhờ có hương hoa, vị quả mà người ta mới nhớ ra mùa màng, năm tháng.
Vào những đêm mùa hạ, nghe cơn gió thổi mạnh và ấm. Gió giật quả xoài rụng lốp bốp. Trời tối chẳng mò được nhưng ngửi thấy mùi nhựa thơm nồng nàn. Cái cây mà cả đời chả bao giờ được chủ nhân của khu vườn tưới cho một gáo nước, bón cho một xẻng phân thì lại luôn cho quả ngọt. Ngọt đến từng chiếc lá đã đành, còn ngọt đến cả mùi nhựa ứa đầu cành.
Lứa chúng tôi lớn thêm, hình như mưa nhiều hơn trong lam lũ. Hạt gạo luôn là thứ mà mẹ tôi nghĩ đến nhiều nhất trong cuộc đời. Hạt gạo mang về từ cánh đồng mưa như trút và nắng như đổ lửa cứ thơm vào cả giấc mơ. Chúng tôi đương tuổi ăn, tuổi ngủ, gió đồng thì mát rượi, vườn quả vẫn sai trĩu cành nhưng hầu hết đều được mang ra chợ bán. Quả lấm bùn trên cỏ, mùi bao, mùi dầu máy xe, mùi người, mùi của cái đói… Chúng tôi quên mùi quả mùa hè.
Một sớm, sau những cơn mưa trắng trời, vườn quả chỉ còn lại những tán lá xanh mướt như chưa từng có mùa hoa thơm và quả ngọt. Những đàn kiến đi hút thứ mật ngọt rơi vãi sau cuộc thu hoạch rầm rộ của những người buôn chuyến nông sản đang trở về tổ trong sự mỏi mệt. Bỗng dưng mấy đứa em tôi nhao nhao rồi trèo lên cây làm cả đàn kiến cũng tao tác. Thì ra, tụi nhỏ phát hiện chùm quả còn lại sau lần thu hái kỹ càng. Đúng là chùm quả chẳng đâu xa, ngay ở nơi tưởng chừng ai cũng thấy nhưng lại “qua mặt” được người lớn. Với lũ trẻ, chúng vui như thể tìm ra điều gì bất ngờ, thú vị lắm cho riêng mình. Chuyện đã qua mà nhiều năm sau tôi vẫn có lần tự hỏi: Có phải ai lớn lên cũng sẽ tìm được điều bất ngờ mà cuộc sống dành cho mình. Thứ mật ngọt, hương thơm như một món quà cho ai còn ngây thơ, chưa nhuốm những lo âu của cuộc đời. Và từ giây phút ấy, tôi biết mình đã già đi tự bao giờ.
Minh họa: HUYỀN TRANG
Minh họa: HUYỀN TRANG
Hôm rồi, tôi về quê, bâng khuâng bước trong khu vườn của bà dưới nắng hạ, nghe tiếng ve kêu râm ran trên cành. Lại vẫn màu xanh mướt mát của lá nhưng vắng bóng những chùm quả. Ở tuổi trung niên, người ta thường thích ngắm những cội cây, những cành khẳng khiu từng uốn mình qua giông bão. Tôi ngồi dưới tán xanh lặng lẽ như muốn tìm được lại một chút hơi ấm của bà. Từ trong sâu thẳm của mát trong, yên ả, tôi tin ở miền cực lạc bà đang mỉm cười nhìn xuống khu vườn.  
Bất chợt một tiếng chim. Tiếng chim tìm hương trái nhãn còn sót lại. Chút hương thừa đã bị chú chim tinh khôn chớp lấy. Nhưng niềm vui của tuổi thơ ngày nào và hương mùa hạ vẫn nồng nàn trong ký ức, trong từng hơi thở và cả những cay sè nơi khóe mắt.
BÙI VIỆT PHƯƠNG

Có thể bạn quan tâm

Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

(GLO)- Tấm áo trấn thủ đã trở thành biểu tượng gắn liền với người chiến sĩ Điện Biên trong suốt 56 ngày, đêm "đánh lấn từng thước đất". Ngắm nhìn tấm áo ấy được trưng bày trong bảo tàng, tác giả Nguyễn Ngọc Phú bồi hồi, tưởng như được sống lại phút giây chiến đấu hào hùng của cha anh.
Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

(GLO)- "Tự khúc" của tác giả Hà Hoài Phương là những chiêm nghiệm rất thực về cuộc đời. Sau cơn mưa trời lại sáng, không có điều gì tồn tại mãi, dù đó có là những niềm vui, hạnh phúc hay khổ đau...
Xếp sách nghệ thuật

Xếp sách nghệ thuật

(GLO)- Như một kiến trúc sư với nguyên vật liệu là sách, các nhân viên Thư viện tỉnh Gia Lai đã dày công sáng tạo và mô phỏng thành công nhiều công trình văn hóa-lịch sử đẹp mắt nhằm nâng cao hiệu quả tuyên truyền về văn hóa đọc.
Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

(GLO)- Đất trời Tây Nguyên trong bung biêng thanh âm cồng chiêng, men cay rượu cần nồng nàn, vấn vít, nhịp xoang quyến luyến, tay nắm tay chẳng rời... được nhà thơ Ngô Thanh Vân một lần nữa nhắc đến trong bài thơ "Vào hội".

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

(GLO)- Tôi bước vào nghề báo thì gặp anh Nguyễn Hoàng Thu. Bấy giờ, anh cũng mới vào Báo Thanh Niên, thường trú ở Tây Nguyên. Lúc này, anh còn độc thân, sống ở Buôn Ma Thuột. Anh hơn tôi đến chục tuổi, thường đội chiếc mũ beret màu đen trông rất lãng tử, nhưng tính tình khá trẻ trung và cá tính.

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

(GLO)- Biết bao nhiêu người đã ngã xuống, đổi máu xương cho đất nước, quê hương thanh bình. Thương xót và biết ơn, những dòng thơ của nhà thơ Phạm Đức Long cũng trở nên da diết: "Xin người hóa núi hóa sông/Ngàn năm mây trắng phiêu bồng bóng quê!"...

Ông Siu Phơ (bìa phải) thực hiện nghi lễ cúng với sự hỗ trợ của ông Rah Lan Hieo. Ảnh: Vũ Chi

Phú Thiện: Khai mạc lễ hội cầu mưa Yang Pơtao Apui

(GLO)- Sáng 30-4, tại Khu Di tích lịch sử-văn hóa cấp quốc gia Plei Ơi (xã Ayun Hạ, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai), UBND huyện Phú Thiện khai mạc lễ hội cầu mưa Yang Pơ tao Apui và Hội thi văn hóa thể thao các dân tộc thiểu số lần thứ XV năm 2024.
Thơ Lữ Hồng: Cho người ở lại

Thơ Lữ Hồng: Cho người ở lại

(GLO)- Chúng ta đều yêu Pleiku nhưng không phải ai cũng chọn ở lại và gắn bó. Một lúc nào đó, vào chặng cuối cuộc đời, người Pleiku tha hương mới dâng đầy nỗi nhớ. Bài thơ của Lữ Hồng ngỡ là lời của một người ra đi gửi cho người ở lại, mà cũng có thể là lời của người ở lại gửi cho chính mình...