Gương mặt thơ: Đoàn Văn Mật

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Nhà thơ Đoàn Văn Mật quê Nam Định, hiện đang sinh sống ở Hà Nội, là Trưởng ban thơ Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Có cảm tưởng anh sinh ra để làm thơ.
Đọc chùm thơ anh gửi, tôi ngồi thừ ra, ám ảnh, rất ám ảnh, dẫu thơ anh nhẹ nhàng như tính cách của anh ngoài đời. “Ở rất xa mùa xuân/những bông cúc ngời lên như nắng/như khăn áo một người chộn rộn/vừa bước đi vừa ngẫm ngợi gì” thì cúc ở đây nó không còn là cúc, nó là người. Lại nữa: “cây thu mình ngắn lại/sợ mùa đông cồng kềnh”. Có ở xứ Bắc, trải qua những mùa đông nhiều khi giờ chỉ còn kỷ niệm, ngắm người áo bông áo khoác, mới thấy cái sự cồng kềnh bởi mùa đông nó như thế nào, nhưng gán cái sợ cồng kềnh ấy cho cây thì tài quá.
Là một giọng thơ chững chạc cất lên trong dàn thơ Việt hiện nay, thơ anh khiến ta khi đọc luôn phải suy nghĩ, luôn phải liên tưởng và nhiều lắm những xốn xang. Sự xốn xang của những con chữ dư ba đầy khắc khoải nhưng cũng đầy trách nhiệm. Mới xuất bản 3 tập thơ trong khi anh làm rất nhiều thơ, chứng tỏ sự cẩn trọng của anh khi làm tập.
Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.
Hoàng cúc
Minh họa: H.T
Minh họa: H.T
Ở rất xa mùa xuân
những bông cúc ngời lên như nắng
như khăn áo một người chộn rộn
vừa bước đi vừa ngẫm ngợi gì.
Trên cánh đồng, hoa mùa lập thể
bông cúc vàng dầu ở rất xa
ta vẫn thấy chúng gần gụi nhất
như áo em phía ngày cũ trôi về.
Trôi về cả khoảng trời náo nức
đang bừng lên trên sắc hoa vàng
khi ta nhớ mùa đông nào xa lắc
khuôn mặt em buông xuống dịu dàng.
Khi rất gần mùa xuân
những bông cúc lại ngời lên xa vắng.
Cuối đông
Minh họa: H.T
Minh họa: H.T
Đường xa thương nắng cũ
gió qua chiều tóc xanh
cây thu mình ngắn lại
sợ mùa đông cồng kềnh.
Những đào he hé nụ
đã khoác màu cô dâu
sợ hoa xoan lầm ngõ
mây về tím chân cầu.
Người đi như tuổi trẻ
im lặng cũng theo đi
chợt bóng câu cửa sổ
nhắn với tôi điều gì.
Tôi ngồi ở trong phòng
nghe ngoài xa gió gọi
mưa dắt nhau vào xuân
gửi tình cho lá mới.
Những đám mây cuối trời
Minh họa: H.T
Minh họa: H.T
Đã dạt về cuối trời
vẫn đổ bóng sang vòm trời khác
những đám mây kia ơi
bay nhẹ thế làm ta kinh ngạc.
Bay như chưa biết mình từ nước
chưa từng hóa cơn mưa
chưa từng có phút giây cuồng nộ
vô ưu bay, chẳng để ai ngờ…
Những đám mây kia ơi
chân trời ấy làm sao chứa được.
Đã có lúc ghì mình sát đất
rồi bay theo mộng mị kiếp người
nhòa tất thảy vào đời sống khác
lại làm mây di tán lưng trời.
Bay nhẹ thế, làm sao ta hiểu nổi
mi từng mang gương mặt con người. 

Có thể bạn quan tâm

Gương mặt thơ Dương Kỳ Anh

Gương mặt thơ: Dương Kỳ Anh

(GLO)- Ông là một cái tên từ lâu đã không còn xa lạ với bạn đọc trên cả nước, dù là thơ, văn hay báo. Nhiều năm làm Tổng Biên tập Báo Tiền Phong với tên thật là Dương Xuân Nam, là người “đẻ” ra cuộc thi hoa hậu đầu tiên ở nước ta là “Hoa hậu Báo Tiền Phong” và được duy trì tới giờ.
Gặp nhà thơ Hữu Loan ở Pleiku

Gặp nhà thơ Hữu Loan ở Pleiku

(GLO)- Cuối năm 1988, tôi đang làm việc tại Sở Giáo dục và Đào tạo Gia Lai-Kon Tum thì được các bạn bên Hội Văn học-Nghệ thuật tỉnh cho biết: Nhà thơ Hữu Loan đến phố núi Pleiku và muốn gặp anh chị em văn nghệ sĩ.

Chờ tín hiệu vui

Chờ tín hiệu vui

Thông tin từ nhà đấu giá Sotheby’s cho biết, tác phẩm tranh sơn dầu “Les Chanteuses de Campagne” (tạm dịch: Người hát dân ca) của họa sĩ Nguyễn Phan Chánh, sẽ được đưa lên phiên đấu giá tại Paris vào ngày 14-6.
Biến giấy vụn thành… tranh

Biến giấy vụn thành… tranh

(GLO)- Chỉ với hộp hồ dán, xấp giấy báo vụn, cuốn lịch cũ cùng tâm hồn nghệ sĩ, ông Diệp Năng Thông (SN 1936, số 31 Lê Lợi, phường Tây Sơn, TP. Pleiku) đã tạo ra hàng trăm bức tranh sống động về quê hương, đất nước.
Lữ Hồng: Từ ô cửa đến những chân trời

Lữ Hồng: Từ ô cửa đến những chân trời

(GLO)- Đầu tháng 6 này, Lữ Hồng ra mắt tập thơ mới nhất mang tên “Ô cửa vẫn sáng đèn” (Nhà xuất bản Hội Nhà văn). 50 bài trong tập là man mác nỗi lòng của người ngoài 30 tuổi, đã đủ cho những rắn rỏi nhìn nhận, soi rọi vào mình và thế giới xung quanh.
Thơ Nguyễn Đình Phê: Bên hàng thông trăm tuổi

Thơ Nguyễn Đình Phê: Bên hàng thông trăm tuổi

(GLO)- Hàng thông trăm tuổi là một điểm đến hấp dẫn không chỉ của người dân Gia Lai mà cả du khách gần xa. Niềm tự hào khi quê hương sở hữu một cảnh đẹp hữu tình đã khiến tác giả Nguyễn Đình Phê cảm tác nên bài thơ "Bên hàng thông trăm tuổi" với những câu từ giàu hình ảnh.