Gió trong gió

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Sương đưa bàn tay ra ngoài ô cửa sổ, cố với lấy một cái gì đó vô hình. Bỗng dưng cô có ý nghĩ muốn nắm chặt những hư ảo của không gian trong bầu trời sáng một màu nguyệt bạch kia. Gió lùa. Thân thể người đàn bà gần ba mươi vẫn kịp thấu nhận cái rét đầu mùa. Cô nhớ gió hơn bao giờ hết. Cô nhớ cả kiểu vờn đuổi nhau của gió trên từng cuống lá, từng cành cây. Thậm chí, gió khi thành bão, đáng sợ như hung thần, cô vẫn nhớ. Lại có bận, cô tưởng tượng gió không ở trên trời, gió không lén lút núp trong mây. Gió nằm dưới chân cô, mỗi lần theo chồng ra thăm viếng người đã khuất. Đất thì thầm lời nguyện ca, và những kẻ đang nằm trong đất lặng yên gõ nhịp từng hơi thở. Gió không thể làm xương thịt họ buốt rét thêm nữa. Gió thành bạn đồng hành, du ngoạn với họ khắp nơi khắp chốn. Gió đẩy, gió đưa, gió làm tín hiệu báo cho người thân biết: họ về.
 

 Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang

Sương nghĩ ngợi nhiều quá về gió. Chiều không gian trong trí não của cô đôi khi nhập nhoạng, mờ ảo. Chúng chập lại, giãn ra theo ý cô. Khung cửa sổ đêm mười lăm lồng lộng gió và trăng. Tóc Sương vừa dài được một nửa của thuở mười bảy. Tóc bị gió đùa chơi. Những sợi tóc mỏng manh, gầy guộc. Gió vô ý, chỉ cần vươn vai một xíu, là cả sống lưng cô đều ngấm gió, đau nhức, choáng váng. Sương nhận lấy gió, rồi tỏa hơi lạnh ra bàn tay, gan bàn chân, trên từng cơ mặt. Gần ba mươi, chưa đủ thời gian để cô buột miệng thốt lên: Đôi khi gió không lạnh lắm. Bao giờ cô cũng cảm thấy thân thể mình buốt rét. Bốn mùa. Vì gió.

Sương ghét gió, ghét mưa, ghét cái lạnh mỗi lần đông về. Sang xuân, xứ sở này ru giấc ngủ bằng mưa. Còn xứ khác, nơi chồng cô sinh ra, cái lạnh bám riết đến khô nứt vào thịt da. Sương nguyền rủa những đợt rét qua từng kẽ răng. Bỗng dưng, cô thèm ngồi bên cạnh chiếc lò sưởi. Ngắm, lắng nghe tiếng lửa nổ tí tách. Nhìn củi khô cháy thành than. Hai thứ màu sắc của lửa và củi nhập nhòe, nhưng đủ để làm ấm cả căn nhà, hồng hào những khuôn mặt người.

Hai mươi tư giờ. Chiếc đồng hồ để bàn bé tí, tích tắc, chầm chậm ru giấc cho chồng cô ngủ yên. Ba cái kim: giờ, phút, giây xoay mòng mòng trong mắt Sương. Thời gian không còn trật tự chạy theo vòng quay của từng múi giờ nữa. Sương đảo lộn nó bằng cách dùng ý nghĩ để điều khiển. Như một kiểu thôi miên. Tất cả đều phải theo ý muốn của cô. Sương chợt nghĩ: Biết đâu, một ngày nào đó, cô điều khiển được cả gió. Biết đâu, cô có thể làm cho gió hiển hiện ra thành một hình dạng? Và, biết đâu, đôi tay cô, sẽ được gió dìu dắt đi một điệu ballad nhẹ nhàng trong đêm tĩnh mịch? Có lẽ, lúc ấy cô sẽ nhận ra được: Gió đáng yêu hơn nhiều? Sương mỉm cười với thứ tưởng tượng vừa mới thoáng qua trí não mình.

Đêm, cuối tháng mười một. Nghe đài báo: “Gió mùa Đông Bắc về”, như câu hát thấm lòng người xa quê. Sương nghĩ đến mẹ anh. Người đàn bà lam lũ đang tuổi hồi xuân, sống trong một căn nhà trống, nhiều gió. Sương cũng nghĩ đến bố anh, người đàn ông chưa đi trọn sáu mươi năm, gió từ dưới lòng đất thổi thốc qua xương, gió từ trên ngọn cây phiêu du với linh hồn. Đời gió thì vĩnh viễn. Đời người chỉ là cõi tạm. Sống gửi-thác về.

 

*

*     *


- Ngủ đi em. Gió thế này… (chồng cô bao giờ cũng dịu dàng, vậy mà Sương vẫn thấy lạnh. Có lẽ cái lạnh thường cố hữu, bướng bỉnh. Ít nhất là với riêng cô).

- Anh có nghe được những âm thanh khác ở trong tiếng gió không?

Nhân nhíu mày. Đáp vội:

- Thì gió, thì cánh cửa va vào nhau, thì tiếng lá cây…

- Không, ngoài gió ra?

Nhân ngáp dài, nhìn sang cánh quạt đang quay vù vù, đưa tay chỉ. Sương ngoảnh mặt về phía khác hờn dỗi. Trong trí não cô, bầu trời đêm còn có những thứ khác không rõ hình dáng, âm thanh cụ thể. Sương thì thầm, đủ để chồng nghe:

- Tháng tư, đưa bố ra đồng, gió khóc.

Nhân khẽ liếc qua khung cửa, ánh sáng vời vợi. Trăng mười lăm. Bố đi với gió. Anh choàng tay ôm vợ từ phía sau, thầm cảm ơn nàng.

- Ừ, thì trong gió có bố…

Sương vẫn thấy lạnh. Cô từng mơ, mỗi lần đêm hết, bừng tỉnh giấc vào buổi sáng chỉ thấy một trời gió ấm, không làm cô buốt rét xương thịt. Gió của Sương hơi khác người một chút.

*

*     *

32 tuổi. Nhân đi nước ngoài. Mỗi lần nhận những lá thư mùa đông, Sương chỉ toàn nghe anh kể về tuyết. Cô nheo mắt, nhận ra trong tim mình có một khoảng để dành riêng cho gió.

34 tuổi. Nhân vẫn kể về tuyết, chưa một lần nhắc đến gió. Sương co người, tự mình ôm lấy thân thể mỏng manh, yếu đuối. Gió không đủ sức quật ngã những khao khát mãnh liệt trong tâm hồn cô. Nhưng, gió đã giết chết tình yêu. Cô mường tượng đến thứ linh cảm nào đó thi thoảng cứ phập phồng trong suy nghĩ. Thư tay thưa dần. Anh chuyển sang gửi mail. Chữ ít đi. Và, một ngày, nó không còn là thư nữa. Những cái mail chuyển thành mấy dòng ngắn ngủi, vội vã, nguệch ngoạc như tin nhắn. Sương mất hết cảm giác. Gió cũng chẳng muốn làm cô lạnh hơn nữa.

Sương 32 tuổi. Nhân gửi về một lẵng hoa hồng trắng. Ngày mới yêu, Sương cứ thắc mắc, mỗi lần nhận hoa hồng đỏ của anh: “Nếu không yêu, người ta sẽ tặng hoa màu gì?”, Nhân, lúc ấy chỉ cười trừ qua quýt. Nhưng, đến lần sinh nhật sau, Sương lại hỏi tiếp. Nhân buột miệng: “Hoa hồng trắng”.

Nhân không về nữa. Bên đó, chẳng có gió. Tuyết thường rơi nhiều như trong thư Nhân kể. Sương nghĩ đến những căn nhà kiên cố, ấm cúng. Người ta chỉ việc ngồi cạnh nhau mỗi mùa đông, ngắm lửa reo tí tách trong lò sưởi. Sương quay nhìn cái bếp ga lạnh lẽo. Bật khóc. Người đàn bà qua tuổi ba mươi, không chồng, con.

Trong gió còn có nước mắt.

Vân Giang

Có thể bạn quan tâm

Trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” tỉnh Gia Lai năm 2026

Trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” tỉnh Gia Lai năm 2026

(GLO)- Chiều 14-8, tại Trung tâm Hội nghị Pleiku Palace (phường Pleiku), Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch, Sở GD&ĐT, Hội Nông dân và Hội LHPN tỉnh Gia Lai phối hợp tổ chức Lễ tổng kết và trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” năm 2026.

Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên 2026: Dấu ấn nghệ sĩ Gia Lai

Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên lần thứ 30: Dấu ấn nghệ sĩ Gia Lai

(GLO)- Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên lần thứ 30 - năm 2026 diễn ra từ ngày 6 đến 15-8 đã để lại nhiều ấn tượng. Trong sắc màu chung ấy, các nghệ sĩ Gia Lai thể hiện được dấu ấn qua những tác phẩm giàu sức sáng tạo, đạt kết quả nổi bật.

Võ cổ truyền Bình Định vươn ra thế giới

Võ cổ truyền Bình Định vươn ra thế giới

(GLO)- Liên hoan Quốc tế Võ cổ truyền Việt Nam lần thứ IX - Gia Lai 2026 góp phần quảng bá hình ảnh đất nước, con người và bản sắc văn hóa Việt Nam, khẳng định võ cổ truyền không chỉ là di sản mà còn là nguồn lực phục vụ phát triển du lịch, ngoại giao văn hóa.

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

(GLO)- Nhà thơ Lệ Thu nguyên là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định, nguyên đại biểu Quốc hội khóa IX. Sau nhiều năm được biết đến với tư cách 1 “nữ nhà báo chiến trường” và tác giả của 13 tập thơ, bà vừa ra mắt tiểu thuyết đầu tay "Đi qua miền nhớ" (Nhà xuất bản Văn học).

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

(GLO)- Trong đời sống văn học, tiểu thuyết luôn được xem là thử thách lớn của người cầm bút. Không chỉ đòi hỏi vốn sống, sức bền sáng tạo và khả năng kiến tạo một thế giới nghệ thuật rộng lớn, thể loại này còn là thước đo độ chín của một nhà văn.

Các vận động viên check-in cùng Ban tổ chức trên đỉnh núi Chư Mố. Ảnh: Vũ Chi

Vinh danh 95 sứ giả mặt trời Chư Mố

(GLO)- Sáng 5-7, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) đã bế mạc Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời” và vinh danh sứ giả mặt trời Chư Mố.

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

null