Gieo hạt

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Mùa xuân là mùa vạn vật sinh sôi, nảy nở. Vì vậy, đây cũng là mùa gieo hạt. Ai đó đã nói rất đúng rằng: “Nếu tất cả chúng ta cùng gieo hạt đầu xuân thì mỗi năm mỗi đứa trẻ sẽ có thêm một khu vườn nhỏ, mỗi gia đình sẽ có thêm kỷ niệm vui”.
Con gái líu ríu bước theo ba ra mảnh vườn bên hiên nhà. Nghe ba bảo, ra Giêng, tiết trời thuận lợi để gieo hạt. Các hạt mầm gieo xuống được sưởi nắng ấm mà thỏa sức đội đất vươn lên. Được thể, con gái ríu rít: “Ba cho con gieo hạt với nghe ba! Năm nay, mình sẽ gieo những loại hạt giống gì hả ba? Có đậu cô ve hay bầu, bí, dưa leo không ạ?”. Giọng lảnh lót đó khiến ba chỉ biết ngắm nhìn con và mỉm cười hạnh phúc. “Mình vẫn sẽ trồng các loại hạt giống cũ. Và có thêm cả những loại hạt giống mới nữa!”. “Thích quá ba ơi! Ba lại cho con cùng gieo hạt với ba được chứ ạ?”. “Tất nhiên rồi con gái à!”. Hai ba con vui vẻ nói cười. Mảnh vườn nhỏ bé vì thế mà trở nên rộn ràng, tươi mới. Lại nhớ, từ khi gia đình có nhà mới, đã là mùa xuân thứ 3 con gái được cùng ba làm vườn, cùng ba gieo hạt, cùng ba chăm sóc mảnh vườn và thu hoạch thành quả. Thế mà cô bé vẫn cứ háo hức như lần đầu.
 Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.
Mảnh vườn bên hiên nhà chỉ khoảng hai chục mét vuông. Nhớ mùa xuân đầu tiên có nhà mới, cả nhà mình không về quê. Ông bà nội ngoài Bắc gửi vào nhiều quà Tết, trong đó có chiếc túi vải nhỏ đựng đủ loại hạt giống bà để dành từ mùa trước. Nào dưa leo, đậu đũa, bầu, mướp,… Giọng bà vui vẻ qua điện thoại: “Năm mới, bà nội lì xì cả nhà mấy loại hạt giống. Nội đã phơi phóng, cất giữ cẩn thận suốt mùa đông vừa qua. Giờ chỉ việc gieo là hạt sẽ nảy mầm thôi”.
Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng. Nhìn những thớ đất mịn, tơi xốp một tay ba cuốc xới, lên luống, con gái biết rằng rồi đây những hạt mầm được gieo xuống sẽ có đủ chất dinh dưỡng, đủ tự tin để sống một cuộc đời mới. Con gái hít thở thật sâu mùi nồng nồng, ngai ngái của đất đai mỡ màu. Mùi của nắng gió ngày xuân; của mồ hôi, công sức và niềm vui lao động rồi vô cùng háo hức. “Bắt đầu gieo hạt thôi!”. Nghe con gái reo lên, người cha chợt nhận ra, mỗi khoảnh khắc gieo hạt luôn là một thời khắc diệu kỳ.
Mảnh vườn nhỏ, ba làm thành nhiều luống, nhiều phần để có thể trồng nhiều loại rau khác nhau... Ba còn dành một luống đất nhỏ gieo một vài loại hoa mẹ và con yêu thích. Riêng bờ rào giáp mặt đường, ba gieo nguyên một hàng đậu cô ve. Ở một góc vườn, giáp với khoảng sân rộng có giàn sẵn, ba gieo bụi mướp hương. Để ủ ấm, giữ ẩm cho hạt và hạt giống không bị trôi, ba còn cẩn thận rải lên trên mặt đất một lớp vỏ trấu. Chiếc roa tưới đã lần lượt rắc đều nước lên những luống đất đã có hạt gieo xuống. Tất cả đã xong. “Giờ thì chúng ta chỉ việc chờ đợi những hạt mầm sẽ xuất hiện, ba nhỉ?”. Ba mỉm cười nhìn con gái, khẽ gật đầu.
Những ngày sau đó, cô con gái cứ hồi hộp chờ đợi. Khi ánh mặt trời chưa kịp gõ cửa mảnh vườn, khi những hạt sương li ti còn ngủ vùi trên mấy vỏ trấu, khi vạn vật còn im ắng trong giấc đêm dài, con đã lò mò thức dậy. Lòng con khấp khởi. Dường như con đã nghe tiếng cựa mình khe khẽ của những hạt giống đang bén rễ vào đất. Và con lại mường tượng ra trước mắt mình mảnh vườn xanh mướt.
 XANH NGUYÊN

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null