Cối đá ngày mưa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Mưa đầu mùa. Những cơn gió quăng quật cây cối trước nhà. Chợt nhớ, ngày còn nhỏ, hễ thấy mưa là đám con nít chúng tôi chạy lăng quăng reo hò, dường như không có cách nào để ngăn chúng lao ra ngoài tắm. Chả cần lên tiếng la mắng chi cho mất công, mẹ lúi húi mở cối xay bên hè. Thấy vậy, lũ nhỏ liền lấp xấp chạy ào tới, mỗi đứa một việc, đứa xách nước, đứa kiếm giẻ cho mẹ lau rửa cối. 
Chiếc cối đá xanh được mẹ vần ra, các anh chị phụ mẹ cọ rửa sạch sẽ. Cối nặng trịch, phải tháo từng phần ra mới lau rửa kỹ lưỡng được. Xong xuôi, chị Hai lật đật chạy vào bếp tìm chậu gạo mẹ đã ngâm sẵn để bưng ra, còn anh Ba chạy ra giếng lấy một cái chén cho mẹ làm gáo múc bột. Mẹ cứ thế thong thả xay bột, tiếng ù ù của cối đều đặn vang lên trong tiếng mưa rào rào. Thứ bột sữa gạo trắng tinh ứa ra, chảy xuống cái chậu nhỏ được kê bên dưới. Trông thì nhẹ nhàng vậy, chứ tụi nhỏ chúng tôi phải 2 đứa hè nhau mới xay nổi. Nhìn mẹ làm, đứa nào cũng mê mẩn như đang xem xi nê vậy, mặc ngoài kia cơn mưa đã bắt đầu trĩu hạt mời gọi tụi nhỏ ra tắm mưa. Bếp lửa hồng đã nhóm sẵn chờ làm các món bánh xèo, bánh bèo, bánh cuốn... Nếu làm bánh cuốn thì lũ nhỏ liền đi giã mắm nêm hoặc xì dầu, nếu mẹ bắc xửng để hấp bánh bèo thì lo đi rang đậu phộng, làm nước mắm đợi sẵn. Còn nếu thấy mẹ bắc chảo lên bếp thì chắc chắn làm món bánh xèo rồi, vậy là chúng tôi liền đội mưa chạy đi kiếm rau sống ăn kèm.
Minh họa: HUYỀN TRANG
Minh họa: HUYỀN TRANG
Mẹ thường bảo, các món bánh này phải ăn lúc trời mưa mới ngon. Thế nên đám con nít lóc chóc luôn chờ đợi mưa về để vừa có thể ngắm mưa, vừa được quây tròn trong căn bếp nhỏ chờ bánh ra là ăn ngay cho nóng. Cái cảm giác được nếm miếng bánh còn nóng rẫy, vương chút khói mỏng và lừng thơm mùi gạo giữa cái lành lạnh của cơn mưa đầu mùa luôn khiến chúng tôi vô cùng phấn chấn. Những nhà hàng xóm cũng sang nhờ xay bột về làm bánh. Vậy nên khoảng sân có chiếc cối luôn đong đầy niềm vui mặc cho mưa chẳng ngừng rơi.
Rồi chị Hai dần thay mẹ “quản lý” cái cối đá. Tiếng ù ù xay gạo đều đặn vẫn vang lên mỗi khi mùa mưa tới. Thêm nhiều mùa mưa nữa, đám trẻ dần lớn lên. Ngày chị Hai theo chồng, chiếc cối đá nằm im lìm trong góc nhà, chả biết buồn hay vui nữa mà im tiếng từ dạo đó.
Nơi bờ thềm, chiếc cối đá nằm lặng lẽ và dần rơi vào quên lãng. Gạo rồi cũng chả ai xay vì lỉnh kỉnh, bánh thì lâu dần cũng ít người làm vì mất công. Bây giờ chỉ cần ra quán là có sẵn hết. Chỉ có mưa về mang theo những cơn giông đầu mùa ngơ ngác đến hỏi han chiếc cối đá nằm lăn lóc ở góc sân kia: Đâu rồi những đứa trẻ của ngày hôm qua bên mẹt bánh thơm ngon của mẹ?
 KIM SƠN

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null