Có con tự kỷ: ​Di cư theo con

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Có người từ giã công việc, nơi cư ngụ thân thuộc để lên thành phố ở trọ ròng rã cùng con. Có người phải bán nhà, chuyển đến gần trường con học... Tất cả vì mục đích: giúp con tự kỷ tiến bộ.

Chị V. bật khóc khi kể về con mình ẢNH: NHƯ LỊCH
Chị V. bật khóc khi kể về con mình ẢNH: NHƯ LỊCH
5 giờ sáng, chị V., 38 tuổi, dẫn con trai 5 tuổi bắt xe đò từ nhà mình ở TX.Bình Long, tỉnh Bình Phước đến TP.HCM. 8 giờ, sau khi đưa con vào học tại một trường chuyên biệt, chị V. đi lang thang khắp nơi. 15 giờ 30, chị đón con và bắt chuyến xe đò về lại Bình Phước.
Suốt hai tuần, mỗi ngày vượt hơn 200 cây số sớm đi - tối về, mẹ con chị V. “đuối toàn tập”. Chị quyết định khăn gói cùng con lên TP.HCM ở trọ, tìm việc làm mới, bắt đầu mọi thứ gần như từ con số không.
Tưởng đã cùng đường
- K. ơi, lại đây má hun (hôn) cái nè.
- Cho má ngồi với cô này chút nha K...
Chiều muộn, trong sân Trường giáo dục chuyên biệt Khai Trí (Q.Bình Thạnh, TP.HCM), chốc chốc chị V. âu yếm gọi với theo bé K., con trai của chị đang chơi một mình.
Chia sẻ về hai tuần đưa đón con đi học bằng xe đò, chị V. nghĩ như vậy sẽ tiết kiệm tiền ăn ở. Chị rớm nước mắt nhớ lại: “Tiền xe đò hai chiều với hai ghế của mẹ con từ TX.Bình Long đến TP.HCM là 320.000 đồng/ngày. Những hôm canh được xe, hai mẹ con trốn ngồi một ghế. Đưa con tới trường xong, em đi bộ kiếm việc làm nhưng không có. Thậm chí, em xin rửa chén, giặt giũ để kiếm miếng ăn qua ngày, người ta cũng không dám nhận. Nhiều bữa em chỉ uống chai nước hay ly cà phê cầm cự, vì một bữa ăn giá bèo cũng mất 30.000 đồng”.

Mẹ con chị V.
Mẹ con chị V.
Thấy chi phí tốn kém, mẹ con đều kiệt sức, bé K. hôm nào cũng vào học trễ - ra sớm (so với giờ quy định) do đường sá xa xôi, chị V. đành đổi kế hoạch, tìm phòng trọ gần nơi con học.
Nhờ sự kết nối của bác sĩ Huỳnh Tấn Mẫm (Chủ tịch Hội đồng quản trị Trường giáo dục chuyên biệt Khai Trí), mẹ con chị được thuê phòng với giá ưu đãi (3,5 triệu đồng/tháng). Ban ngày chị làm nhân viên bán xe nâng hàng của một công ty tại Q.Thủ Đức (TP.HCM), cuối mỗi buổi chiều chị tranh thủ về đón con. Hai mẹ con cùng chơi trong sân trường cho đến khi bác bảo vệ thông báo đóng cổng.
Một buổi tối tháng 11, tôi theo mẹ con chị V. về phòng trọ. Căn phòng nhỏ nhưng thoáng. Trên tường, chị V. treo những bức tranh có các chữ cái và chim, thú để dạy cho con. Kể về tình trạng bé K., chị V. cho hay con mình thuộc dạng “tự kỷ ngôn ngữ”. Mấy năm trước, chị gửi con học với nhóm dạy kèm trẻ chậm nói ở Bình Phước, nhưng không hiệu quả. Lo con chưa nói được trong khi năm tới bé 6 tuổi và sẽ vào lớp 1, chị V. đưa con lên TP.HCM can thiệp tại trường giáo dục chuyên biệt, với mức phí gần 7 triệu đồng/tháng (bán trú).
Người mẹ giãi bày: “Hiện nay, bé đã nói được 1 - 2 từ. Hy vọng bé có cải thiện tốt, để em bớt chi phí quá nặng như bây giờ”.

Xóm trọ tự kỷ
Cái tên dân dã “Xóm trọ tự kỷ” ra đời khi nhiều phụ huynh có con em tự kỷ từ tỉnh, thành khác đến trọ trong hẻm 214 Điện Biên Phủ (P.17, Q. Bình Thạnh), gần Trường giáo dục chuyên biệt Khai Trí.
Đại diện trường chuyên biệt này cho hay: Trước đây, tại “xóm trọ tự kỷ” có khoảng 20 gia đình có con tự kỷ thuê phòng. Từ đầu năm đến nay, do ảnh hưởng dịch Covid-19, chỉ còn ba, bốn gia đình. Trong số những người còn trụ lại, bà Hai (70 tuổi, quê Cà Mau) và cháu trai 16 tuổi đã ở gần 8 năm, lâu nhất trong “xóm trọ tự kỷ”.

Bà Lài từ tỉnh Bình Thuận vào ở trọ, chăm sóc cháu D. nhiều năm nay
Bà Lài từ tỉnh Bình Thuận vào ở trọ, chăm sóc cháu D. nhiều năm nay

 
Bà Dương Thị Lài (65 tuổi, H.Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận) cũng bỏ nhà cửa ở quê vào đây thuê phòng dài hạn để chăm sóc cháu ngoại là bé D. Từ nhỏ, bé D. có những biểu hiện như hay đi nhón chân, đâm đầu chạy dù ai kêu cũng không đứng lại, tỏ ra xa cách với cả người thân. Mỗi khi “khùng lên”, bé tự bấu, cắn bầm hai tay...
Bà bật khóc: “Tui có ba đứa con, nhưng chỉ mới có một cháu này thôi. Ngoài quê, bé D. là ca đầu tiên người ta phát hiện có những triệu chứng kỳ lạ đó. Mấy kẻ ác miệng nói tui ăn ở sao mà cháu bị vậy. Tui tự an ủi mình không làm điều gì ác và xấu, nhưng buồn cho cháu mình không được như các trẻ bình thường”.
Gia đình bà Lài đã đưa bé D. đi nhiều nơi để can thiệp, trước khi “dừng chân” tại xóm trọ này suốt 5 năm nay. Mẹ bé D. là giáo viên, đã xin nghỉ dạy không lương 1,5 năm (hai đợt) để vào đây lo cho con. Còn lại, bà Lài vô thay và “ở miết đến giờ”.
Vừa nấu ăn, bà Lài than vật giá trong này cái gì cũng mắc. Trung bình mỗi tháng, tổng chi phí hết chừng 20 triệu đồng, chưa kể gạo, cá gửi từ quê vô. Bà liệt kê: Phòng trọ, điện nước hơn 4,5 triệu đồng, tiền trường 6,5 triệu đồng, dạy kèm 3 triệu đồng/tháng, rồi ăn uống, thuốc men cho bé D... Ảnh hưởng dịch Covid-19, thu nhập của ba bé D. (làm công nhân tại TP.HCM) bị sụt giảm, khiến tiền hỗ trợ nuôi bé D. eo hẹp hơn.
Sau 5 năm được can thiệp liên tục, bé D. (hiện 7 tuổi) đã có tiến bộ. Bà Lài lạc quan: “Bé đã nói được, học tạm được. Gia đình định năm sau cho bé về quê học lớp 1, nhờ giáo viên quan tâm thêm vì nó dạng đặc biệt”.
Sống lâu trong “xóm trọ tự kỷ”, bà Lài quen mặt những phụ huynh cùng cảnh ngộ. Bà nhớ nhiều kỷ niệm với người mẹ trẻ cùng đứa con trai tên Phúc đến từ tỉnh Đồng Tháp. Hồi mới đến, bé Phúc hay lên cơn động kinh, đập phá đồ đạc, tiêu tiểu trong quần. Đã vậy, ba của Phúc bỏ việc, bỏ vợ con qua Campuchia đánh bạc rồi biệt tăm. Mẹ bé Phúc cầu cứu cha mẹ mình lên chăm sóc cháu, còn chị sang Hàn Quốc làm thuê gửi tiền về. Sau này, vì sự cố riêng, cha mẹ chị không thể kề cạnh lo cho Phúc. Họ nhờ một cô giáo trong trường lãnh Phúc về nhà nuôi, đưa đón bé đi học.
“Năm ngoái, tui còn thấy bé Phúc. Năm nay, tui không gặp nó nữa, không biết giờ nó sao rồi”, bà Lài bùi ngùi. (còn tiếp)
Cần làm giấy xác nhận tự kỷ cho trẻ
Chủ tịch Mạng lưới tự kỷ Việt Nam Phạm Thị Kim Tâm cho rằng cha mẹ cần làm Giấy xác nhận khuyết tật (tự kỷ) cho trẻ, để trẻ được hưởng chính sách hỗ trợ cũng như việc học của trẻ thuận lợi hơn. Nếu trẻ có hành vi không phù hợp, ngoài việc góp ý con mình, cha mẹ cần giải thích để người khác thông cảm hơn.
Dời nhà theo... trường
Chị M. (bác sĩ) phát hiện con mình bị tự kỷ lúc bé 20 tháng tuổi. Chị gửi bé học tại trường mầm non gần nhà ở Q.12 (TP.HCM), rồi mướn giáo viên giáo dục đặc biệt đến nhà dạy kèm. Sau đó, chị cho con học tại một trường chuyên biệt dành cho trẻ tự kỷ ở Q.Bình Thạnh. Hằng ngày, cha mẹ chị M. bắt taxi chạy hàng chục cây số đưa đón bé đi học. Thấy đi lại bất tiện và tốn kém, vợ chồng chị M. quyết định bán ngôi nhà thân thuộc ở Q.12, mua căn nhà nhỏ gần trường con học để tiện đưa đón, chăm sóc. “Tất cả vì con thôi!”, chị M. chia sẻ.
Theo Như Lịch (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

null