Chờ mưa...

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Đã thượng tuần tháng 5 nhưng ở chỗ tôi, nơi vùng ven thành phố, chỉ mới đón một vài cơn mưa vừa phải, chưa đủ thấm đất trong cơn khát. Đất khát, giếng khát, người khát. Thời gian này, Gia Lai lại phải chịu những đợt nóng lạ lẫm. Chẳng phân tích nguyên nhân làm gì, chỉ biết, trước mắt loại thời tiết cực đoan này không hề mang lại sự dễ chịu cho cuộc sống khi mọi thứ ở đây vốn quen rồi sự vận hành bình thường của đất trời bấy lâu nay.
Cách đây vài ba hôm, nhiệt độ cảm nhận thực lên tới 41 độ C lúc 13 giờ. Ra ngồi mái hiên hòng chờ vài cơn gió, hàng thông vẫn lặng im chẳng lay động, mồ hôi rịn ra ướt áo. Thường thì mỗi khi ngồi hiên nhà ngắm vườn lúc mặt trời ngả bóng là phải khoác thêm cái áo khoác dày mỏng tùy mùa, vậy mà bây giờ cứ ngỡ đang đứng trên ban công một cao ốc ở Sài Gòn tháng 3. Vào nhà là với tay bật quạt, đi ngủ cũng để thế với tốc độ cao nhất bất chấp tiền điện có tăng vài chục phần trăm.
Chợt nhớ đến Pleiku cách đây khoảng 25 năm trở về trước. Thời tiết của vùng đất này khi ấy khiến khách vãng lai phải trầm trồ vì cái chất lạnh mát. Nhà thơ Vũ Hữu Định không hề nói quá khi bảo rằng: “Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông”. Giữa oi bức này, quý lắm những buổi chiều đông quanh năm của Pleiku cũ. Hiếm khi mới động đến quạt, nếu sắm máy điều hòa không khí thì sẽ khiến thiên hạ cười cho. Trở lại thời gian xa cũ ấy, đố ai tìm ra một tiệm buôn nào có kinh doanh mấy công cụ làm mát đó!
 Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.
Một người hàng xóm có 1 ha vườn cách chỗ tôi ở không xa để trồng trọt, chăn nuôi đúng kiểu VAC sáng nay đến nhà, mang cho mấy bó rau sạch và rẻ như mọi khi. Nán lại một chút, ông than: Năm nay chắc hạn nặng mất, mấy cây ăn quả 2, 3 năm tuổi chịu hết nổi đã khô ngọn. Rau củ phải tưới hàng ngày giờ cũng chẳng biết ra sao khi giếng đào, giếng khoan đều không đủ nước, còn đâu cho mấy cây lớn. Tôi an ủi rằng, năm nay nhuận 2 tháng 4, mưa đến trễ, ráng vài ngày nữa thôi. Cái ráng chờ mưa cộng thêm cái nóng bất thường càng làm cho người làm nông quay quắt, héo úa.
Cơn mưa đầu mùa lệ thường khá to, giông gió đùng đùng, có bẵng đi thì chỉ 1 tuần, 10 ngày sẽ có mưa lại. Năm nay, chỗ tôi không được vậy. Cơn mưa đầu tháng 4 với lượng mưa không lớn, được mấy chủ vườn cà phê reo vui là “mưa vàng” đã sớm làm tất cả thất vọng. Cả tháng sau chỉ thấy tiết trời ngày càng nóng, thỉnh thoảng đen kịt một khoảng trời rồi oi bức rắc xuống vài giọt như trêu ngươi. Kiểu thời tiết này rất bất lợi. Sau cơn mưa đầu, nước ngầm tầng cạn tầng sâu mau chóng rút đi nhiều, chẳng thế cây cối khát nước còn hơn lúc chưa mưa... Người làm vườn thêm nặng mối lo. Kéo tôi ra vườn, ông hàng xóm mở máy bơm từ một giếng đào sâu hơn 40 m, hàm ếch hẳn hoi, rồi tưới vội mấy luống rau. Vội vì một tí nữa là thiếu nước, phải qua đêm mới tưới lại được. Ông phân bua: “Rau tôi bán dạo này trông xấu hẳn đi vì thế”. Thế mới biết đâu chỉ “cá sống vì nước” mà cả vùng canh tác quanh nhà tôi cũng đang khốn khổ vì hạn.
Trời cũng có vẻ như ấm ức điều gì đó, muốn mưa lắm mà không được. Vài ngày lại có 1 cơn, không đằng Đông cũng đằng Tây, cũng lằng nhằng chớp, đì đùng sấm, vậy mà mưa vẫn chưa rơi được. Nghe bảo có mấy chỗ đã có mưa nhiều nhưng chỗ tôi vẫn cứ ngóng. Theo dự báo thì hết tuần này sẽ có mưa diện rộng, mấy cái ứng dụng thời tiết cũng nhấp nháy biểu tượng mưa trong vài ngày tới. Tôi không có nỗi lo như lão nông hàng xóm, nhưng cũng đang trông lắm, ít nhất để dịu đi cơn nóng bức lạ lẫm này.
NGUYỄN SƠN

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null