Cánh cửa mùa hạ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Nhìn những chiếc lá rụng trái mùa trên phố cuối xuân, tôi lại ngỡ cây đang mở cánh cửa vào mùa hạ. Một cánh cửa vô hình chưa kịp khép lại đã vội vã mở ra lá xanh trên những tán cây già.
Nhiều khi tôi cứ ám ảnh, có phải chúng ta đang sống quá vội vã không mà cây cối, đất trời bị dồn ép trong một cảm quan của thời gian tâm lý. Người canh cánh việc ngày mai suốt đêm tự hỏi: “Trời đã sáng chưa?”, người thao thức thì chẳng mấy chốc đã nghe tiếng gà gáy sáng. Còn chúng ta vẫn lặng lẽ đi giữa xao xác mùa màng.
Tôi về phố, coi tiếng còi xe là chiếc đồng hồ thời gian thực tế nhất. Nói nghe có vẻ khó tin nhưng thật ra với từng ấy chiếc xe trong thành phố này, sáng ra đi làm và chiều tan tầm về là 2 “giọng” khác nhau. Tiếng còi vội vã và chán nản, tiếng còi giục giã và gắt gỏng tạo ra một thứ siêu ngôn ngữ, dòng người chấp chới giữa 2 âm điệu đó. Tưởng như cả đến những khóm cây được trồng ở dải phân cách hay giữa bùng binh ngã tư cũng bị chột đi bởi tiếng còi.
Nhưng rồi, mưa mùa hạ đã lập lại một trật tự công bằng. Tất cả trở về cái vạch xuất phát lướt thướt trong mưa. Tiếng sấm đêm vang trên tất thảy các mái nhà dù được xây kiên cố hay đã cũ kỹ, ánh chớp mở ra cửa trời u minh huyễn hoặc. Mùa hạ đã tạo ra những chiều kích của vũ trụ này.
Nhưng bây giờ, mùa xuân vẫn còn. Mùa xuân cứ vơi dần, chầm chậm để không ai níu giữ nổi nhưng cũng đâu thể tiếc. Có người bảo giọt cà phê mùa xuân rớt xuống chậm lắm bởi có muôn vàn thứ níu giữ. Tôi chỉ biết rằng, hình như đó cũng là quy luật như những giọt nước mưa gặp nhau trên dây phơi ngoài sân vắng. Sớm hội ngộ sẽ phải sớm rơi như người gặp nhau nặng tình phải chia lìa.
Tranh minh họa: K.N.B
Tranh minh họa: K.N.B
Tôi nhớ ngày xưa, ở nhà bà tôi có cánh cổng tre vương đầy dây tơ hồng. Những cái tay non tơ hồn nhiên đến mức cho đến bây giờ tôi không thấy một sự tạo hình nào tự nhiên như thế. Bởi thế, mỗi sáng thức dậy, lại thấy chị tôi khe khẽ mở cổng. Chị sợ rằng những tiếng “kọt kẹt” ấy sẽ lay động dây tơ non nớt mềm yếu kia đến tận chân trời làm vỡ ra tiếng sấm tháng ba. Tiếng sấm cũng như một tiếng kẹt cửa, đưa ta vào mùa mới bằng cách kỳ diệu như thế.
“Hôm nay mở cổng vẫn còn mùa xuân em ạ”-chị tôi khe khẽ. “Sao chị biết?”-tôi hỏi nhỏ. “Em hãy nhìn cánh chuồn kim trên mặt nước kia, những đôi cánh mỏng đến mức chỉ sợ rằng nó sẽ tan vào mưa, ngay từ trận mưa đầu tiên”-chị tôi trả lời mà như thầm nhủ với mình.
Và, cánh cửa vô hình ấy đã đón mấy anh chị em tôi vào cuộc phiêu lưu của đời người để rồi sau này trở lại, không bao giờ về được tuổi thơ của mình. Hôm nay, nhìn lũ trẻ đang háo hức tắm mưa, cơn mưa đầu mùa, bàn chân đạp trên những chiếc lá rụng vụng về cuối xuân trên phố thấy như đâu đó có tiếng đứa bạn nào vừa mới gọi tên mình.
BÙI VIỆT PHƯƠNG

Có thể bạn quan tâm

"Ngày nắng vẹn nguyên"

"Ngày nắng vẹn nguyên"

(GLO)- Với cuốn sách thứ 6 mang tên “Ngày nắng vẹn nguyên” vừa được xuất bản, tác giả Lê Thị Kim Sơn một lần nữa gửi gắm một góc cạnh khác của chính mình tới cho độc giả. 

Danh mục kênh chương trình phát thanh, truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu

Danh mục kênh chương trình phát thanh, truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu

(GLO)- Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ban hành Thông tư 17/2025/TT-BVHTTDL quy định về danh mục kênh chương trình phát thanh, kênh chương trình truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu của quốc gia và của địa phương.

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

(GLO)- “Suối nguồn Pleiku” là tập kỷ yếu do Ban liên lạc cựu học sinh liên trường trung học Pleiku trước năm 1975 thực hiện, tập hợp những bài viết xúc động về bạn cũ trường xưa. Qua từng trang viết, những ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa cũng được nhắc nhớ, trong lắng sâu xúc cảm.

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI) đưa văn chương và người đọc vào thời khắc chuyển mình chưa từng có. Nó có thể được xem là công cụ hỗ trợ người viết, cũng gợi mở vô số thách thức cùng các áp lực mới cần đối mặt.

Nhà thơ Đào Đức Tuấn (thứ 2 từ phải sang) khẳng định người nghệ sĩ cần hun đúc tinh thần lao động sáng tạo phù hợp với thời kỳ mới. Ảnh: Lam Nguyên

“Trái ngọt” từ một trại sáng tác

(GLO)- Sau 1 tuần tổ chức đi thực tế và dành thời gian cho trại viên tự do sáng tạo, Trại sáng tác Văn học nghệ thuật (VHNT) năm 2025 tại cao nguyên Gia Lai bế mạc ngày 3-11. Từ đây, nhiều cảm xúc đẹp đẽ được chắt lọc và gửi trao qua từng tác phẩm.

null