Cái nong

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Trong các dụng cụ nghề nông được đan lát từ tre, cái nong gắn bó rất mật thiết với cuộc sống của người dân quê. So với “họ hàng” nia, mẹt, giần, sàng..., cái nong “vất vả” suốt bốn mùa, cả ngày lẫn đêm.
Thời xưa, ít nhà có sân gạch mà toàn là sân đất. Đã làm nông là phải có cái nong dùng cho việc phơi phóng. Vào mùa gặt, nong hứng lúa lúc tuốt, rê, sàng, sảy, rồi hong phơi cho khô. Vụ lúa qua, hoa màu đến thì bắp, khoai, đậu, vừng... đều phơi tất tần tật trên nong. Đến một làng nào đó, chỉ cần nhìn trên những chiếc nong là biết vùng quê đó trù phú hay nghèo khó. Khi mùa màng đi qua, sương gió, nắng nôi và mồ hôi đọng lại nâu thẫm trên nong.
Đan nong công phu lắm! Bắt đầu từ việc chọn tre: chặt những cây tre đủ tuổi, thẳng, có các lóng tương đối đồng đều, lấy đoạn giữa chứ không lấy hết cả cây vì phần gần gốc rất cứng, lại giòn, khó đan; phần ngọn lại mềm, không bền. Người ta chẻ nan lúc tre còn tươi, dùng cật, bỏ ruột. Nhưng chưa đan liền mà gác trên giàn bếp một thời gian để nan ám khói cho chín, đem xuống chuốt có màu cánh gián nhẵn bóng. Đan nong từ giữa rồi tiến dần ra 4 mặt. Khi đường kính khoảng từ 1,4 đến 1,8 m thì lận vành. Vành nong là miếng cật tre dày, lấy dây mây cũng đã được hong lâu ngày trên giàn bếp đem ngâm nước rồi nức vành, dẻo dai và chắc chắn.
 Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.
Cùng là nông cụ được làm từ tre nhưng giần, sàng công việc thong thả hơn, xong việc với lúa gạo thường được chủ nhà treo trên vách nghỉ ngơi. Nia, mẹt có lúc được bày biện đồ thờ cúng một cách trang trọng. Còn nong, hết vụ mùa, không hong phơi thì cũng được dùng vào nhiều việc khác.
Nhiều nhà đông con thường lấy nong để dọn cơm. Không khí gia đình sum vầy quanh cái vòng tròn bằng tre thân thiện. Cái nong cũng là nơi các bà mẹ bận việc nhà đặt em bé tập lật, tập trườn. Vành nong trở thành một thử thách nếu bé muốn vượt qua. Những đêm mùa hè nóng nực, nhà nhà ngửa nong ra sân hóng gió. Người già săm soi từng cái nan thấy cuộc đời trải qua bao gian khó. Đám trẻ hướng lên bầu trời ngắm trăng hay đếm sao với bao mơ ước. Mùa đông, vách nhà ai bằng phên liếp bị gió bấc thổi vào tê buốt, họ dùng những cái nong che chắn cho ấm áp.
Ngày nay, nong hầu như không còn được sử dụng nhiều. Vì ở nông thôn, sân phơi bằng gạch, xi măng đã thay thế nó. Nhưng thật kỳ lạ, mỗi lần nhìn vầng trăng tròn, tôi lại thấy cái nong hiện ra trước mắt, thấy những vụ mùa đi qua mỗi nan tre, đan quyện chặt chẽ với hơi thở cuộc sống của một vùng quê.
PHAN VĂN THIÊN

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null