Bàn tang trong bệnh viện dã chiến

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Giữa những ngày dịch Covid-19 tại TP.HCM căng thẳng nhất, chị Nguyễn Thị Thùy Dung (nhân viên y tế Bệnh viện đa khoa H.Vũ Thư, Thái Bình) đang theo đoàn tăng cường Bệnh viện dã chiến số 6 (P.An Khánh, TP.Thủ Đức) thì nhận tin bố mất.
Trong đêm, chị chỉ kịp thốt lên tiếng gọi “Bố ơi” lần cuối qua điện thoại và hôm sau, cũng một mình chị lại ngồi dưới bàn tang khóc bố.
Kết nối những cuộc điện thoại cuối cùng
Tính đến ngày 2.9, đoàn y bác sĩ tỉnh Thái Bình tăng cường TP.HCM chống dịch đã tròn 50 ngày. Nguyễn Thị Thùy Dung chia tay gia đình nhận nhiệm vụ giữa lúc bố chị vừa bị tai nạn giao thông phải nằm liệt. Vì nhiệm vụ được giao, chị vẫn lên đường và hẹn ngày kiểm soát được dịch sẽ về chăm sóc bố báo hiếu. Những ngày ở TP.HCM chị vẫn gọi về cho bố thường xuyên, biết bố vẫn khỏe nên chị cũng yên tâm công tác.

Dù chuyện gì xảy ra, y bác sĩ Bệnh viện dã chiến số 6 luôn hết lòng vì bệnh nhân. Ảnh: Lam Ngọc
Dù chuyện gì xảy ra, y bác sĩ Bệnh viện dã chiến số 6 luôn hết lòng vì bệnh nhân. Ảnh: Lam Ngọc
10 ngày đầu, chị phụ trách theo dõi bệnh nhân Covid-19 có triệu chứng nhẹ tại Bệnh viện (BV) Phạm Ngọc Thạch (Q.5, TP.HCM). Sau đó, chị theo đoàn tăng cường cho BV dã chiến (DC) số 6. Ở đây, mọi người thay nhau chăm sóc hàng trăm bệnh nhân mỗi ngày. Trong số ấy có người đã trở nặng, mất hết ý thức nên việc chăm sóc phụ thuộc vào nhân viên y tế.
Trước khi có dịch, các chị hỗ trợ bệnh nhân là chính. Tuy nhiên, dịch Covid-19, hầu hết bệnh nhân nhập viện một mình, không có người thân đi theo chăm sóc. Những bệnh nhân có thể tự sinh hoạt cá nhân không nói nhưng những bệnh nhân lớn tuổi thì cần được giúp đỡ cả việc đại, tiểu tiện. Dù áp lực nhưng thương người bệnh, chị Dung vẫn ân cần.
“Đôi khi nhìn người già sinh hoạt khó nhọc, mình khóc vì chạnh lòng nhớ bố. Trong lúc chăm sóc, có nhiều người nhờ mình gọi điện cho con cái, nhờ chuyển lời dặn dò khi thấy sức khỏe đã yếu. Hầu hết những lời nhờ vả ấy mình đều thực hiện hết”, chị Dung kể.
Ở BVDC số 6 có bệnh nhân Kim Cúc (45 tuổi) luôn lạc quan, vui vẻ. Những lúc khỏe, làm được gì chị tự làm để giảm áp lực cho y bác sĩ. Hôm đó, khi vừa thấy chị Dung, chị Cúc đã nói nhỏ nhờ chị Dung mua giúp mấy gói băng vệ sinh. Vậy mà hôm sau chị Dung bàng hoàng nghe tin chị Cúc mất.
Nhiều ngày làm việc tại BVDC thời dịch, dù đã cố quen với sự mất mát nhưng chị Dung vẫn không thể đứng vững trước những bệnh nhân hấp hối.
Nhớ lại một ca mắc Covid-19 là cụ già đã ngoài 80 tuổi, chị Dung mắt đỏ hoe. “Khi nhập viện cụ đã rất yếu và bị thất lạc thông tin người nhà. Điều trị ở BV mấy ngày thì bệnh trở nặng. Trong lúc hấp hối, cụ níu tay tôi thều thào xin gọi điện video cho người nhà để nhìn mặt các con lần cuối. Tôi ghé tai sát vào cụ để hỏi số điện thoại nhưng có lẽ do tuổi già và bệnh nặng nên mãi cụ không nhớ được số điện thoại của ai. Chúng tôi cầm tay cụ thay con cháu trong phút lâm chung nhưng nhìn cụ tôi biết có một sự nuối tiếc không thể xoa dịu được”, chị Dung xúc động kể.
Bệnh dịch cướp mất bệnh nhân ngay trước mắt chị Dung khiến nhiều ngày chị cứ sống trong những cảm xúc mênh mang.

Bàn thờ bố chị Dung được lập ngay trong Bệnh viện dã chiến số 6
Bàn thờ bố chị Dung được lập ngay trong Bệnh viện dã chiến số 6
Vĩnh biệt bố... qua điện thoại
Bố chị Dung bị xơ gan, sau đó bị tai nạn không đi lại được. Vốn định sau chuyến công tác, chị sẽ dành nhiều thời gian chăm sóc bố bù lại những ngày xa cách. Vậy mà đêm 1.9 người thân gọi điện báo bố chị đã yếu lắm. Nhận điện thoại, lại nhớ đến những bệnh nhân hấp hối mình chăm sóc thời gian qua, chân tay chị bủn rủn. Một tiếng sau, em trai chị Dung gọi điện video để chị gặp mặt bố lần cuối. Cuộc kết nối ngắn ngủi chẳng khác gì những cuộc điện thoại chị từng kết nối giúp bệnh nhân trước đây, có điều lần này là bố của chị.
Nhìn mặt người bố chị yêu thương qua điện thoại lại nghĩ đến hoàn cảnh công tác xa xôi, thương bố phút cuối không thể gặp mặt, chị bật khóc gọi “Bố ơi” qua điện thoại. Trên màn hình lúc này bố chị nở một nụ cười. Có lẽ ông muốn động viên con gái yên tâm ở lại chống dịch. Bởi khi chị chọn nghề y, ông cũng biết sẽ có những lúc cần phải hy sinh, và đây là lúc bệnh nhân đang cần chị.
Vẫy tay chào bố lần cuối trong tiếng nấc nghẹn, chị Dung ngồi một góc nhớ mãi về những kỷ niệm với bố.
Dù rất buồn nhưng chị cũng biết tình hình dịch bệnh căng thẳng, không muốn việc riêng của mình ảnh hưởng tới đoàn công tác nên chị không báo cáo với tổ chức việc bố mất. Chị định sẽ chỉ khóc hết đêm rồi ngày mai lại vào việc.
Trước nỗi đau của đồng nghiệp chung phòng, cũng là người có cha mẹ già, chị Đặng Thị Hảo (35 tuổi, điều dưỡng Khoa Nội BV đa khoa H.Vũ Thư, Thái Bình) chia sẻ với trưởng đoàn để mong có sự động viên kịp thời. Khi biết tin này, trưởng đoàn công tác từ Thái Bình phối hợp với Ban Giám đốc BVDC số 6 quyết định lập một bàn thờ để chị Dung để tang bố.

Lực lượng kiểm soát quân sự Bệnh viện dã chiến số 6 viếng bố chị Dung
Lực lượng kiểm soát quân sự Bệnh viện dã chiến số 6 viếng bố chị Dung
Chị Nguyễn Thị Hiền, phụ trách công tác hậu cần BVDC số 6, nhờ người tìm khắp nơi mua được mấy chậu cúc vàng, một đĩa trái cây và in khung tấm hình người bố mới mất của chị Dung. Bàn thờ được bày biện đơn giản nhưng trang trọng ngay trong phòng để chị Dung để tang bố và cũng là chỗ để đồng nghiệp từ cả ba miền tới thắp hương, chia sẻ nỗi đau cùng chị.
Dù những ngày này bệnh nhân nhiều nhưng hầu hết nhân viên y tế vẫn thay nhau vào thắp hương cho người đã khuất và trao lời động viên với đồng nghiệp. Ban giám đốc cũng thăm viếng ân cần. Cả các anh dân quân, kiểm soát quân sự… ngày thường có khi chưa một lần chào nhau cũng tới thắp hương. Ban chỉ huy quân sự phụ trách an ninh cho BVDC số 6 đã làm lễ mặc niệm cho bố chị Dung trang trọng. Đó cũng thay lời động viên nhiều ý nghĩa.
Quỳ gối trước bàn thờ bố, lúc này chị Dung đã bình tâm lại. Trong “thời chiến” mà anh chị em vẫn quan tâm đến nỗi đau của chị khiến chị cảm thấy ấm áp. Chị nói: “So với nỗi đau có người thân mất vì Covid-19 mình cảm thấy may mắn hơn. Ít nhất, bố mình mất cũng còn có người thân ở cạnh. Còn những nạn nhân Covid-19 họ ra đi một mình. Chắc sẽ… cô đơn lắm”.
Theo Lam Ngọc (TNO)

Có thể bạn quan tâm

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

null