50 năm - những kí ức cho ngày thống nhất đất nước - Bài 1: Chiến thắng Đức Lập trong ký ức của một cựu binh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

30/4 năm nay đánh dấu mốc chặng đường 50 năm Ngày Giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, Bắc Nam sum họp một nhà. Để có được niềm hạnh phúc cho ngày thống nhất ấy, không biết bao nhiêu công sức, máu xương của các thế hệ cha anh đã hy sinh vì Tổ quốc.

Nửa thế kỷ trôi qua với bao dấu ấn của lịch sử, những thành tựu phát triển của đất nước hôm nay luôn ghi công những người con đã hy sinh vì nền độc lập tự do cho Tổ quốc. Và may mắn thay hôm nay, chúng tôi còn được gặp, ghi lại những kí ức hào hùng của những người đã một thời vào sinh ra tử, họ không sợ hy sinh, gian khó, chỉ một lòng yêu nước với quyết tâm cao nhất cho ngày đất nước được hoàn toàn giải phóng…

Mỗi dịp tháng Ba về, ký ức của trận đánh Đức Lập vào rạng sáng 9/3/1975, trận đánh mở màn cho Chiến dịch Tây Nguyên, mở đầu cho Chiến dịch Hồ Chí Minh để đưa đất nước đến ngày thống nhất lại ùa về trong tâm trí của những cựu chiến binh từng vinh dự tham gia trận đánh. Với họ, niềm vui giải phóng, hạnh phúc hoà bình, vẫn mãi in sâu trong tâm trí mỗi người…

Tuổi trẻ gắn liền với những trận đánh

Đã tròn 50 năm trôi qua, kể từ ngày Đức Lập được giải phóng nhưng trong ký ức của cựu chiến binh Trần Hữu Thể (SN 1938, trú tại thôn Xuân Lộc 1, xã Đắk Sắk, huyện Đắk Mil, tỉnh Đắk Nông) vẫn còn bồi hồi, xúc động khi nhớ về sự kiện oai hùng này. Với ông, chiến thắng Đức Lập là cuộc chiến ác liệt, trận mở màn then chốt của Chiến dịch Tây Nguyên, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước nên không thể nào quên.

Cựu chiến binh Trần Hữu Thể kể lại những tháng ngày gian khổ cùng đồng đội làm nên Chiến thắng Đức Lập năm xưa.
Cựu chiến binh Trần Hữu Thể kể lại những tháng ngày gian khổ cùng đồng đội làm nên Chiến thắng Đức Lập năm xưa.

Ông kể, cuối năm 1961, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, cũng như bao chàng trai khác, ông hăng hái lên đường nhập ngũ với một khí thế háo hức, quyết tâm giải phóng hoàn toàn miền Nam. Nhập quân ngũ chưa được bao lâu thì tháng 2/1962, ông tình nguyện lên đường vào Nam chiến đấu. Trong suốt chặng đường Nam tiến, ông cùng đồng đội vừa hành quân vừa tham gia chiến đấu trên nhiều mặt trận khác nhau thuộc khu vực miền Trung - Tây Nguyên. Sau nhiều năm, đơn vị ông có mặt tại Đức Lập vào cuối năm 1974.

Khi đóng quân tại Đức Lập, nơi đây còn là vùng núi hoang vu, hiểm trở, dân cư thưa thớt, chủ yếu là các cứ điểm của địch. “Để đảm bảo yếu tố bí mật, đơn vị phải đóng quân trong rừng sâu. Trên đường hành quân, nhiều đồng chí, đồng đội bị sốt rét hành hạ, thiếu thốn đủ đường, thậm chí cơm không có ăn. Khi đến nơi đây, ai ai cũng lạ đường, không biết đi đâu. Cũng may, trong chiến tranh người quen thành lạ, đất lạ thành quê hương, người dân địa phương không sợ hiểm nguy sẵn sàng dẫn đường, hỗ trợ, che chở cho bộ đội yên tâm đánh giặc. Khó khăn là thế nhưng khi ấy, chúng tôi ai ai cũng dâng trào nhiệt huyết, sục sôi khí thế đánh giặc”, ông Thể nhớ lại.

Rồi ông kể, để đến được Đức Lập, ông cũng như đồng đội phải trải qua hàng trăm trận đánh lớn nhỏ khác nhau. “Trên đường hành quân, chúng tôi chỉ biết lệnh di chuyển, gặp địch là đánh chứ không biết đi đâu, ở đâu, đánh trận nào, ra sao, thậm chí thời gian cũng nhìn lên trời để áng chừng. Do đó, khi thắng lợi, chúng tôi mới vỡ lẽ, nơi mình vừa tham gia giải phóng là mảnh đất Đức Lập”, ông Thể kể.

Trong tiềm thức của ông Thể và nhiều cựu chiến binh khác, Đức Lập được xác định là mục tiêu nằm trong hướng tiến công mở đầu của Chiến dịch Tây Nguyên vì đây là địa bàn có vị trí chiến lược quan trọng cả về quân sự, kinh tế, chính trị. Tại đây, địch đã cho xây cứ điểm mạnh là căn cứ quân sự Đồi 722, còn gọi là “Trại lực lượng đặc biệt Đức Lập”, cách trung tâm quận Đức Lập khoảng 10km về hướng Đông. Đồi 722 ở độ cao 722m so với mặt biển với diện tích khoảng 1km², nay thuộc địa bàn thôn Thổ Hoàng 4, xã Đắk Sắk, huyện Đắk Mil.

Tại cứ điểm này, địch xây dựng các công sự kiên cố, vững chắc, chướng ngại vật dày đặc và được trang bị quân trang, vũ khí hiện đại. Suốt những năm từ 1968 đến 1975, xác định Đồi 722 chính là sào huyệt trọng yếu của địch ở Tây Nguyên. Vì vậy, bộ đội chủ lực của ta phối hợp với quân dân địa phương tổ chức nhiều trận đánh vào cứ điểm này. Sau đó, thừa thắng xông lên, quân ta tiếp tục tiến đánh các cứ điểm khác của địch như căn cứ chỉ huy hành quân của Sư đoàn 23 ngụy, căn cứ Núi Lửa và quận lỵ Đức Lập. Chỉ trong một thời gian ngắn từ rạng sáng 9/3 đến trưa 10/3/1975, ta đã giải phóng được Đức Lập và các vùng xung quanh.

“Chiến tranh ác liệt, đâu đâu cũng tiếng súng, cũng bom đạn bủa vây. Chúng tôi ngày ấy, mỗi người chỉ nặng vài chục ký lô nhưng khi ra trận thì bất kể, đánh ngày, đánh đêm, súng vác trên vai vẫn kiên cường, không ai kêu mệt, không ai chùn chân. Mệt cũng phải đứng lên chạy tiếp với quyết tâm phải đánh được giặc Mỹ, phải giải phóng quê hương để nhân dân hết lầm than”, ông Thể cho biết.

Ông Thể vẫn còn nhớ như in khi hay tin Đức Lập giải phóng, lúc đó, các ông người Bắc, người Trung, người Nam vỡ òa cảm xúc. Bao năm nếm mật nằm gai, vào sinh ra tử, nhìn đồng đội người bị thương, người hy sinh phải nằm lại chiến trường, các ông đều kìm nén, ngẩng cao đầu để tiếp tục cuộc kháng chiến. Vậy mà, khi nghe Đức Lập giải phóng, các ông lại òa khóc, nước mắt mừng vui chực trào.

“Chúng tôi biết, tin vui Đức Lập đã mở ra cho chúng tôi niềm tin về ngày giải phóng đất nước. Bởi chúng tôi biết, trận này là trận mở màn, then chốt để tiến lên giải phóng đất nước. Dù thời điểm đó, chúng tôi không biết mặt trận mình sẽ chiến đấu tên gì hay kế hoạch chiến đấu ra sao, nhưng qua sự quyết đoán, động viên, mệnh lệnh và quyết tâm của cấp trên, chúng tôi phần nào hiểu được tầm quan trọng của chiến thắng này”, ông Thể tâm sự.

Vợ nhớ chồng, vượt nghìn cây số đi tìm

Trò chuyện với chúng tôi về quãng thời gian tham gia cuộc chiến, ánh mắt ông Thể không giấu nổi cảm xúc vui mừng xen lẫn một chút ngại ngùng. Ông kể cho chúng tôi nghe câu chuyện vui giữa cuộc chiến ác liệt đã gieo cho ông cũng như đồng đội khác niềm tin, ước mơ. Đó là câu chuyện về tình yêu, về hòa bình, về hy vọng và gieo niềm hạnh phúc le lói sáng lên giữa rừng thiêng nước độc, giữa mưa bom bão đạn.

Ông Thể lấy vợ cùng quê ở Hà Tĩnh từ nhiều năm trước khi lên đường nhập ngũ. Ngày ông Nam tiến, chiến tranh loạn lạc, vợ chồng xa cách, không tin tức. Sau nhiều năm, chỉ vì nhớ ông mà vợ ông “liều” vào Nam để tìm tin tức về chồng. “Chuyến đi tìm chồng của bà ấy còn có 5 người vợ khác của đồng đội. Việc vợ vượt hàng nghìn cây số đi tìm chồng, thăm chồng trong chiến tranh loạn lạc được xem là một điều lạ, chưa từng có. Sau này hòa bình lập lại, tôi hay đùa, may mà bà ấy liều nên may mắn có được đứa con, chứ chiến tranh ác liệt, bỏ mạng lúc nào cũng không biết. Tôi coi đây là duyên lớn, cái số”, ông Thể cười nói.

Rồi ông kể, khi bà ấy tìm được ông, vợ chồng gặp nhau giữa chiến trường mừng tủi không kể xiết. Sau một thời gian, vợ ông Thể mang thai và phải về quê nhà. Trước lúc về, vợ chồng ông Thể bàn bạc, dù con trai hay con gái cũng đều đặt tên con là Nam. Sau đó, ông Thể tiếp tục chinh chiến, bặt vô âm tín, vợ ông một mình tần tảo nuôi con khôn lớn, chờ chồng trở về. “Nam là đứa con duy nhất của vợ chồng tôi. Việc đặt con tên Nam cũng chính là ước mong của chúng tôi khi vào Nam chiến đấu giải phóng miền Nam đã thành”, ông Thể hạnh phúc nói.

50 năm trôi qua, ông Thể đang ở độ tuổi xưa nay hiếm, dù mắt có mờ, chân đi không vững, tóc đã bạc trắng, nhưng mỗi dịp tháng Ba về, ông Thể đều lên Đồi 722 để thắp nén tâm hương tưởng nhớ đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Ông cũng thấy mình may mắn, vì sau khi hòa bình lập lại, vợ chồng ông đã chọn mảnh đất này để dừng chân, xây dựng cuộc sống mới.

“Với tôi, Đức Lập là mảnh đất để lại biết bao nhiêu kỷ niệm của một đời binh lửa. Với thanh niên lứa chúng tôi, được chiến đấu, được góp thanh xuân cho Tổ quốc là điều vinh dự. Đời người chỉ sống một lần và tôi đã sống không hoài phí, không tiếc nuối tuổi thanh xuân khi hiến sức trẻ cho đất nước”, ông Thể tự hào nói.

Giữ kỷ vật để nhớ về đồng đội!

Anh Trần Hữu Nam, con trai duy nhất của ông bà Thể cho biết những kỷ vật thiêng liêng gắn liền với một thời trai trẻ của bố. Đó chỉ là những chiếc thìa, chiếc bi đông, cà mèn đựng thức ăn… nhưng với ông Thể, nó tài sản vô giá, trên đời này không có gì có thể đánh đổi. “Mỗi lần con cháu định lấy cà mèn, bi đông ra xem đều bị ông bắt gặp và phải cất ngay. Ông giấu kỹ lắm, con cái không được cầm xem đâu, nhưng có đồng đội đến là lại lấy ra khoe ngay. Ai xin gì trong nhà quý mấy ông cũng cho, nhưng những kỷ vật này thì không ai xin được”, anh Nam kể.

Bởi với ông Thể, những kỷ vật này chính là những người bạn, chứng nhân theo ông trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ. Những hiện vật này không đơn thuần là để phục vụ nhu cầu cá nhân trong chiến đấu mà nó trở nên có hồn, là người bạn tâm giao để ông gửi gắm vào đó nỗi nhớ thương đồng đội. Kỷ vật này còn là nơi để ông mỗi lần nhìn vào đều tự hào về thanh xuân, nhắc nhở ông phải sống sao cho xứng đáng với tiếng gọi “Bộ đội Cụ Hồ”, để những mất mát, hy sinh của bản thân và đồng đội không hoài phí. “Thanh xuân của tôi đã góp phần làm nên Đức Lập và mùa xuân đất nước hòa bình hôm nay. Tôi phải giữ gìn và nhắc nhở con cháu hôm nay phải biết trân trọng điều đó”, ông Thể khẳng định.

Cách đây 50 năm, trận đánh Đức Lập diễn ra từ rạng sáng 9/3/1975 đã chính thức mở màn cho Chiến dịch Tây Nguyên thắng lợi, mở đường cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975 của quân và dân ta, tạo nên bước ngoặt làm thay đổi cục diện chiến tranh. Chiến thắng Đức Lập cùng với thắng lợi của Chiến dịch Tây Nguyên đã tiêu diệt và làm tan rã lực lượng lớn quân địch, tạo bước ngoặt quyết định, phát triển cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975 đi đến thắng lợi hoàn toàn.

Theo Văn Thành (CANDO)

Có thể bạn quan tâm

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

null