Tục đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi ngày Tết dần mai một?

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Tục đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi ngày Tết của người Việt ngoài xuất phát từ những niềm tin tâm linh thì còn bắt nguồn từ nhu cầu đời sống thực tế. Ngày nay, khi kinh tế xã hội ngày càng phát triển, phong tục này dần trở nên mai một, nhiều người trẻ không còn biết tới phong tục cổ truyền này.

Vào dịp Tết Nguyên đán tại Việt Nam, sau đêm giao thừa hoặc những ngày đầu năm mới, khi đi lễ chùa, đi chợ..., nhiều người vẫn có thói quen mua một gói muối nhỏ mang về nhà vừa để dùng, vừa để cầu may mắn.

Theo quan niệm của người xưa, vị mặn của muối tượng sẽ tượng trưng cho sự đậm đà thắm thiết của tình cảm, gắn bó thủy chung của các mối quan hệ, sự hòa thuận trong gia đình, dòng họ.

Hơn hết, với người xưa, muối là một thứ gia vị vô cùng quý giá. Muối từng là một mặt hàng đặc biệt, bị đánh thuế riêng. Trong văn hóa phương Đông, muối nằm trong 7 thứ thiết yếu của cuộc sống: củi, gạo, dầu, tương, muối, giấm, trà.

Cùng với đó, thời xưa hệ thống giao thông kết nối giữa vùng núi, vùng sâu vùng xa còn khó khăn, thì muối là vật phẩm rất quan trọng bởi muối chỉ có ở vùng biển.

Do đó, vào những ngày đầu tiên của năm mới, người ta thường mua muối để tích trữ dùng dần. Việc mua muối đầu năm còn tượng trưng cho sự no đủ, cầu mong về một năm mới làm ăn thuận lợi. Lâu ngày, điều này trở thành một phong tục độc đáo của người Việt Nam.

Tục “Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi” là một phong tục lâu đời của người Việt. Ảnh: Minh An

Tục “Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi” là một phong tục lâu đời của người Việt. Ảnh: Minh An

Cùng với đó, thói quen “cuối năm mua vôi” được người Việt xưa gìn giữ xuất phát từ nhu cầu thực tế mua vôi nhằm quét lại những bức tường nhà đã ẩm mốc, sửa nhà, ăn trầu và dùng để rải 4 góc nhà đuổi tà ma.

Người Việt xưa thường dùng vôi để quét lại tường nhà cho sạch sẽ, đón Tết. Màu trắng của vôi giúp mỗi căn nhà được khoác lên một tấm áo mới, trắng tinh tươm, góp phần cho gia chủ đón một năm mới nhiều niềm vui. Vôi giúp quét đi những điều không tốt đẹp, sửa chữa những sai lầm của năm cũ.

Bên cạnh đó, cũng có một cách giải thích khác cho rằng cuối năm phải mua vôi để tiếp vôi cho “Ông bình vôi”. Bình vôi là một loại gia dụng để đựng vôi trong tục ăn trầu. Bình vôi thường làm bằng gốm, nhưng cũng có thể làm bằng kim loại.

Bình vôi trong xã hội Việt Nam xưa có chức năng như một vị thần cai quản mọi việc thường nhật trong gia đình nên được gọi là “Ông bình vôi” hay “Ông vôi", tương tự như “Ông táo” trong bếp. Vì vậy mà bình vôi được lưu trữ cẩn thận.

Nếu lỡ bị hư hại, sứt mẻ thì cũng không đem vứt đi mà đem treo ở gốc đa hoặc đưa ra nghĩa địa đặt lên mộ tiền nhân. Bởi là vật linh thiêng, nên người Việt xưa rất chú ý đến việc cho “Ông bình vôi” được ăn no đủ.

Tuy nhiên, ở thời điểm hiện tại, khi kinh tế xã hội ngày càng phát triển, không còn nhiều người, gia đình gìn giữ và biết đến phong tục này.

Nguyễn Hương Giang (27 tuổi, quận Đống Đa, TP Hà Nội) cho biết: “Từ nhiều năm nay, mình không còn thấy gia đình mua vôi vào mỗi dịp cuối năm nữa. Bởi thực tế, nhà mình đã được quét sơn nên việc mua vôi về quét vào dịp cuối năm không còn cần thiết.

Trong khi đó, việc mua muối vào mỗi dịp đầu năm cũng không được gia đình mình duy trì thường xuyên nữa. Chỉ thi thoảng gia đình có đi lễ chùa, mẹ hoặc mình thường mua với mong ước đem lại may mắn, chứ cũng không để sử dụng trong sinh hoạt hằng ngày”.

Khi xã hội ngày càng phát triển, phong tục này đang dần mai một. Ảnh: Minh An

Khi xã hội ngày càng phát triển, phong tục này đang dần mai một. Ảnh: Minh An

Liên quan đến vấn đề này, TS. Bàn Tuấn Năng, Viện Văn hóa Phát triển - Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh nêu quan điểm: “Văn hóa là sản phẩm của con người, mà con người thì luôn thay đổi, do đó, văn hóa cũng buộc phải biến đổi. Chúng ta không thể nhìn văn hóa như một trật tự khép kín, cố thủ.

Theo thời gian, con người thay đổi thì văn hóa cũng phải vận động. Câu chuyện bảo tồn văn hóa là vấn đề mà tất cả những nước phát triển, đang phát triển đang quan tâm vì lo ngại sự mai một trước toàn cầu hóa.

Tuy nhiên, theo tôi, chúng ta phải tìm cái cốt lõi của vấn đề để xem cái gì giữ được, cái gì cần phải giữ chứ không phải tất cả. Cũng như phong tục “Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi” bắt đầu từ câu chuyện văn hóa làng xã.

Nhưng văn hóa làng xã của Việt Nam hiện tại không còn như xưa. Rõ ràng, bên cạnh việc bảo tồn, gìn giữ văn hóa thì chúng ta cũng cần có sự chắt lọc loại bỏ, chứ không phải là hoài cổ một cách thái quá”.

Có thể bạn quan tâm

Ra mắt cuốn sách “Rạng rỡ Việt Nam - Dấu ấn thành tựu nhiệm kỳ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng”

Ra mắt cuốn sách “Rạng rỡ Việt Nam - Dấu ấn thành tựu nhiệm kỳ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng”

(GLO)- Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương tổ chức Lễ giới thiệu cuốn sách “Rạng rỡ Việt Nam - Dấu ấn thành tựu nhiệm kỳ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng”.

Trên từng giọt rượu quê nhà

Trên từng giọt rượu quê nhà

(GLO)- Dưới lũy tre làng, khi mặt trời đã thôi gay gắt, ánh nắng muộn lùi dần khỏi những mái nhà thấp, gió từ cánh đồng thổi về mang theo mùi lúa non tháng Chạp, mùi phù sa ủ lâu trong đất, ngọt lành như hơi thở của làng quê.

Thượng chòi vui hội ngày xuân.

Thượng chòi vui hội ngày xuân

(GLO)- Không chỉ có trăm hoa khoe sắc, hương bánh mứt nồng nàn, mùa xuân xứ Nẫu còn có tiếng hô hát bài chòi ngân vang, tiếng phách gõ nhịp rộn rã, hòa cùng tiếng cười giòn tan của trẻ nhỏ và niềm háo hức của những người mộ điệu.

Sức sống mới từ các đội cồng chiêng nữ

Sức sống mới từ các đội cồng chiêng nữ

(GLO)- Từ làng Leng, Kgiang (xã Tơ Tung), thôn Suối Đá (xã Vĩnh Sơn)…, nhiều phụ nữ Bahnar ở Gia Lai đang lặng lẽ nhưng quyết liệt bước ra khỏi những khuôn mẫu cũ để làm sống dậy di sản văn hóa cồng chiêng.

Tết tàn

Tết tàn

Người về cố hương muộn trong một buổi sáng mưa phùn. Thứ mưa không thành giọt mà chỉ lửng lơ trong không khí, đủ để làm áo ướt lúc nào không hay. Đúng hôm tết vừa hết.

Ngàn năm bóng ngựa

Ngàn năm bóng ngựa

(GLO)- Ai về đường ấy hôm nay/Ngựa hồng ai cưỡi, dù tay ai cầm?… Khi ruổi rong ở xứ Nẫu Bình Định - Phú Yên, thỉnh thoảng lại nghe lóc cóc tiếng vó ngựa kéo xe đưa khách, chở hàng và như một kiểu tự động “au tô” phát, miệng tôi lại lẩm nhẩm mấy câu ca dao này.

Nghệ sĩ Mỹ Lý Huỳnh với “cuộc đời thứ hai”

Nghệ sĩ Mỹ Lý Huỳnh với “cuộc đời thứ hai”

(GLO)- Đến với thư pháp khi đã gần 50 tuổi, hơn 20 năm qua, nghệ sĩ thư pháp Mỹ Lý Huỳnh (SN 1954, ở TP. Hồ Chí Minh) là một người bạn, người thầy đặc biệt của Câu lạc bộ Thư pháp Pleiku (tỉnh Gia Lai). Bền bỉ đi cùng bộ môn nghệ thuật này, với nghệ thuật thư pháp, bà có “cuộc đời thứ hai”.

Hàng ngàn người dân và du khách nô nức tham gia lễ hội Chợ Gò tại Tuy Phước vào sáng mùng Một Tết Bính Ngọ 2026 để mua lộc đầu năm và tham gia các trò chơi dân gian truyền thống.

Mùng 1 Tết: Rủ nhau trẩy hội xuân Chợ Gò

(GLO)- Trong làn sương xuân của sáng mùng một Tết, người dân rủ nhau tìm về một phiên chợ chỉ họp đúng vào buổi đầu năm. Ở đó, chuyện mua bán không nặng lời lãi mà là gửi gắm ước nguyện và chút lộc xuân cho một năm mới đủ đầy.

Cụm linh vật năm Bính Ngọ 2026 tại Quảng trường Nguyễn Tất Thành trở thành điểm nhấn nghệ thuật thu hút người dân và du khách du xuân. Ảnh: Đoan Ngọc

Năm Ngọ nói về ngựa: Từ tranh Bát tuấn đồ đến Mã đáo thành công

(GLO)- Trong hệ thống can chi Á Đông, Ngọ không chỉ là mốc thời gian mà còn là biểu tượng văn hóa gắn với con ngựa. Từ tranh Bát tuấn đồ đến các thành ngữ Bát tuấn hùng phong, Mã đáo thành công, hình tượng này cho thấy cách người xưa gửi gắm quan niệm về con người, tập thể và thời thế qua vó ngựa.

"Càng địa phương, càng thế giới"

"Càng địa phương, càng thế giới"

(GLO)- Đó là quan điểm được PGS, TS. Bùi Hoài Sơn - Ủy viên chuyên trách Ủy ban Văn hóa, Giáo dục của Quốc hội chia sẻ cách đây ít lâu khi nói về giá trị của bản sắc trong bối cảnh toàn cầu hóa.

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

Tiến sĩ Lê Quang Lâm cùng câu chuyện tù và Jrai

(GLO)- Hiểu về văn hóa Tây Nguyên bắt đầu từ những hiện vật dân tộc học, đó cũng là một trong những cách tiếp cận của TS. Lê Quang Lâm (phường Diên Hồng, tỉnh Gia Lai) khi nghiên cứu về văn hóa của người Jrai. Trong hàng nghìn hiện vật mà ông dày công sưu tầm, có bộ sưu tập tù và Jrai độc đáo.

null