Sự diệu kỳ của lòng nhân ái: 'Quân tốt' giữa đời thường

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Khởi đầu là những mất mát, nhưng chính nơi tận cùng nỗi đau lại bùng lên nghị lực phi thường và vẻ đẹp diệu kỳ của lòng nhân ái. Cô giáo khuyết tật Trần Ngọc Điệp là minh chứng sống động cho điều đó.

Vực dậy mà đi

Năm lên 3 tuổi, một trận sốt ác nghiệt bất ngờ ập đến, cướp đi đôi chân lành lặn của cô bé Trần Ngọc Điệp (sinh năm 1984, ở H.Củ Chi, TP.HCM). Biến cố ấy không chỉ hằn lên cơ thể non nớt, mà còn khắc sâu vào tâm hồn thơ trẻ những nỗi đau chẳng thể xóa nhòa. "Tôi chưa từng biết cảm giác chạy nhảy trên chính đôi chân mình, tất cả chỉ qua những câu chuyện mẹ kể", cô Điệp trải lòng.

Cô Trần Ngọc Điệp - ngọn nến dẫn đường cho học trò khiếm thị
Cô Trần Ngọc Điệp - ngọn nến dẫn đường cho học trò khiếm thị

Thuở bé, nhìn bạn bè tung tăng đùa vui, Điệp ngồi trông theo đầy ao ước, mong một lần chạm đến niềm vui giản dị ấy. Chỉ vì khuyết tật, những điều tưởng chừng bình dị nhất của một đứa trẻ cũng hóa thành giấc mơ xa vời, lặng lẽ trôi qua kẽ tay.

Mỗi tiết thể dục là mỗi lần Điệp đối diện vết xước sâu kín, khi bạn bè háo hức đo chiều cao, tốc độ chạy, còn cô bé đong đếm nỗi mặc cảm trong thinh lặng. Nhưng trong khoảng lặng ấy, một cánh cửa bất ngờ mở ra. Thầy Trần Văn Phương, với trái tim yêu thương và sự thấu cảm sâu sắc, đã đem cờ vua đến với Điệp - không chỉ là môn học thay thế, mà còn trao cho cô học trò nhỏ một "đôi cánh" khác. Trên bàn cờ, Điệp tìm thấy tự do, nơi đôi chân không còn là giới hạn, nơi tâm hồn được cất cánh.

"Đời người - con tốt qua sông/ Tiến chéo, tiến thẳng, chứ không được lùi". Thấm nhuần triết lý đó, Điệp quyết vực dậy mà đi, đi bằng tất cả những gì còn lại: bằng ý chí, bằng nước mắt, bằng những ngày cha - một thương binh 3/4 - đạp xe đưa con đến trường, vệt mồ hôi loang lổ in hằn tình thương không lời. Từ những điều tưởng chừng bất khả, cô học trò đặc biệt ấy không chỉ theo kịp các bạn, mà còn liên tục được vinh danh vì thành tích học tập nổi bật.

Người kỹ sư tâm hồn luôn tận tụy với nghề, dìu dắt những học sinh đặc biệt
Người kỹ sư tâm hồn luôn tận tụy với nghề, dìu dắt những học sinh đặc biệt

Bệnh tật cướp mất đôi chân, nhưng mang lại cho cô Điệp sự thấu cảm sâu sắc với những đứa trẻ đồng cảnh. Lòng trắc ẩn thôi thúc Điệp nuôi dưỡng khát vọng trở thành cô giáo, tiếp nối ngọn lửa tri thức như cách thầy Phương và các cô từng thắp lên.

Con đường ấy đầy chông gai. Vì khuyết tật, Điệp gặp rào cản lớn về đầu vào của ngành sư phạm. "Tôi không đếm được mình đã khóc bao nhiêu trận trên con đường gập ghềnh tìm kiếm tương lai", cô hồi tưởng, mắt đượm buồn nhưng đầy kiên định. Chính khát khao cháy bỏng và ý chí bất khuất của Điệp đã lay động nhà trường, giúp cô tiếp tục con đường học vấn. Sau những tháng năm bền bỉ, cô chạm tay vào giấc mơ: tấm bằng cử nhân - thành quả không chỉ của trí tuệ, mà còn là trái ngọt của tinh thần thép.

Ngọn nến dẫn đường

Năm 2008, cô Điệp bắt đầu sứ mệnh "gieo chữ" tại Trường Phổ thông đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu (TP.HCM). Mỗi ngày, cô rời nhà khi trời còn mờ sáng, bắt chuyến xe buýt đầu tiên vượt gần 45 km đến trường. Chặng đường dài hun hút, đầy thử thách, nhưng cô chưa một lần thoái chí. "Chỉ cần được đứng lớp, còn được nắm tay dẫn đường cho các con là đã thấy đời mình đủ đầy rồi", cô mỉm cười.

Không chỉ gieo chữ, cô Điệp còn dẫn dắt những học sinh đặc biệt chơi cờ
Không chỉ gieo chữ, cô Điệp còn dẫn dắt những học sinh đặc biệt chơi cờ

Cô Hòa, một đồng nghiệp cũ, vẫn nhớ như in hình ảnh người giáo viên khuyết tật khập khiễng bước qua sân trường, dẫn học sinh vào lớp, còn các em nắm tay làm điểm tựa cho cô. "Cô Điệp ngày ấy mày mò học thêm ngôn ngữ ký hiệu để tiếp cận với lớp đa tật. Việc đi lại vô cùng khó khăn, nhưng cô luôn xung phong tham gia các hoạt động đoàn thể, chưa bao giờ chối từ nhiệm vụ nào", cô Hòa kể đầy thán phục.

Mỗi ngày lên lớp, "người kỹ sư tâm hồn" này không chỉ giảng dạy, mà còn khơi dậy niềm tin, thắp lên hy vọng trong những đôi mắt không thấy ánh sáng. Anh Phạm Thế Hiển (ngụ Long An) cho biết: "Biết gia đình tôi khó khăn, cô Điệp xin giấy bìa kính tặng lại cho con tôi để về nhà tập viết. Cô luôn động viên cháu và gia đình đừng bao giờ bỏ cuộc".

Có lần, biết học trò đam mê âm nhạc, cô âm thầm tìm cách kết nối, mở lối cho em học đàn. "Nhờ cô, giờ con tôi đã biết chơi đàn. Thấy con đam mê, tôi vui lắm", anh Hiển bộc bạch. Những điều giản dị ấy, từng chút một, đã gom góp thành nguồn sáng dẫn đường cho bao thế hệ học trò khiếm thị.

Thế nhưng, số phận không ngừng thử thách người phụ nữ kiên cường này. Một lần trên đường đến trường, cô Điệp gặp tai nạn giao thông kinh hoàng, để lại vết thương nghiêm trọng ở tay. Từ một người không lành chân, cô lại thêm tổn thương cánh tay.

Thời gian sau đó là chuỗi ngày đau đớn, với những cuộc phẫu thuật dằng dặc. Sức khỏe suy kiệt, con đường đến trường ngày càng khó khăn hơn, cô buộc lòng chuyển công tác, rời xa mái trường và những học trò đã gắn bó như máu thịt trong niềm tiếc nuối khôn nguôi. "Khi cô Điệp chuyển công tác, trường thiếu đi một nhân tố nhiệt thành, giàu kinh nghiệm trong việc dạy cờ vua cho học sinh khiếm thị - điều mà không phải ai cũng làm được", cô Hòa nghẹn ngào.

Miệt mài tận hiến

Tháng 10.2019, cô Điệp về Trường Nuôi dạy trẻ khuyết tật H.Củ Chi, bước vào một hành trình mới. Tại đây, cô phụ trách lớp khuyết tật trí tuệ và một học sinh khiếm thị từ Đồng Tháp lên TP.HCM theo đuổi con chữ.

Cô Điệp là VĐV cờ vua người khuyết tật của đội tuyển TP.HCM, tham gia giải vô địch quốc gia 2024
Cô Điệp là VĐV cờ vua người khuyết tật của đội tuyển TP.HCM, tham gia giải vô địch quốc gia 2024

Một lần đến thăm học trò, trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, cô bắt gặp đôi tay bé nhỏ đang lần mò se bong bóng gia công phụ mẹ. Nhìn cảnh ấy, cô không cầm được nước mắt. "Tôi thấy hình ảnh mình ngày xưa trong em ấy, vừa khát học, vừa lặng lẽ chịu đựng, như mầm non kiên cường vươn lên giữa giông bão", cô tâm sự.

Thế là, trên chiếc xe 3 bánh, cô Điệp vượt chặng đường gần 50 km tìm mua học cụ, chỉ mong đôi tay non nớt ấy có thể cầm được cây bút, viết nên những nét chữ đầu đời. Nhờ sự tận tâm ấy, em giờ đã biết đọc, biết viết, và dám mơ những giấc mơ lớn hơn. Một lần nữa, lòng nhân ái lại âm thầm thay đổi số phận một con người. Và tôi nhận ra bóng dáng của cô Điệp trong câu hát: "Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa…".

Qua từng tiếng gọi hồn nhiên: "Cô ơi, cái bánh này ngon lắm, con ăn còn một nửa để dành cho cô", "Cô ơi, hoa này trên bàn thờ đẹp quá, con đem tặng cô", cô Điệp nhận ra sứ mệnh của đời mình. "Dạy trẻ khuyết tật không chỉ là nghề, mà là lẽ sống, là sứ mệnh tôi mang trong tim", cô khẳng định, giọng cương quyết. Trong đôi mắt cô, tôi thấy lấp lánh hy vọng. Trong trái tim cô, tôi cảm nhận được tình yêu nghề cháy bỏng, bất diệt.

Suốt 17 năm cống hiến thầm lặng cho giáo dục đặc biệt, cô Điệp không chỉ là người đưa đò tận tụy, mà còn là ngọn nến dẫn đường, lặng thầm thắp sáng cuộc đời những đứa trẻ chịu nhiều thiệt thòi. Ngoài công việc tại trường, cô còn tình nguyện dạy cờ vua miễn phí và tổ chức các giải đấu tại Nhà Thiếu nhi H.Củ Chi, mở ra sân chơi ý nghĩa cho trẻ em địa phương, nhất là những em có hoàn cảnh khó khăn.

Trò chuyện với cô, tôi liên tưởng đến quân tốt trên bàn cờ, nhỏ bé nhất nhưng ẩn chứa sức mạnh phi thường. Cô Trần Ngọc Điệp, một "quân tốt" bình dị giữa đời thường, đã và đang viết nên câu chuyện diệu kỳ về ý chí, lòng nhân ái và lý tưởng sống vì đàn em thân yêu.

Đến nay, cô Trần Ngọc Điệp đã góp 41 huy chương cho đội tuyển cờ vua TP.HCM: 7 HCV, 17 HCB, 17 HCĐ. Với những đóng góp bền bỉ cho giáo dục và cộng đồng, cô được vinh danh Giáo viên dạy giỏi cấp cơ sở (2025, 2016); có thành tích tiêu biểu trong "Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh" (2024); gương "Những cống hiến thầm lặng mà cao cả" do UBND TP.HCM trao (2024), có thành tích trong sự nghiệp cứu trợ trẻ em tàn tật Việt Nam (2023), gương Tỏa sáng nghị lực Việt (2022)…

Theo Đặng Hoàng An (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Thưởng ngoạn thác Ba

Thưởng ngoạn thác Ba

(GLO)- Trung tuần tháng Năm, chúng tôi đến xã Đak Đoa (tỉnh Gia Lai) khi những cơn mưa đầu mùa vừa ghé qua. Sáng hôm ấy, trời lất phất mưa, từng làn gió mát len nhẹ qua những tán cây khiến không gian thêm phần khoáng đạt.

Hội Sinh viên Trường Đại học Quy Nhơn ra mắt Câu lạc bộ Green Club QNU.

Hội Sinh viên Trường Đại học Quy Nhơn ra mắt Câu lạc bộ Green Club QNU

(GLO)- Tối 26-5, Hội Sinh viên Trường Đại học Quy Nhơn phối hợp với Khoa Khoa học tự nhiên tổ chức lễ ra mắt Câu lạc bộ Green Club QNU. Đây là hoạt động nằm trong khuôn khổ Dự án 7 “Xây dựng hệ thống quản lý chất thải bền vững tại Trường Đại học Quy Nhơn”, hưởng ứng Ngày Môi trường thế giới 5-6.

Về với thiên nhiên

Về với thiên nhiên

(GLO)- Trong những ngày hè, nhiều người chọn tìm về thiên nhiên để tận hưởng không gian xanh và cảm giác thư thái. Tại cao nguyên Gia Lai, từ các dịch vụ cắm trại lưu động đến những điểm hạ trại được đầu tư bài bản ven hồ đang trở thành điểm hẹn trải nghiệm, vui chơi của người dân và du khách.

Muồng hoa đào nở rộ, hút khách đến làng Ơp check-in.

Muồng hoa đào nở rộ, hút khách đến làng Ơp check-in

(GLO)- Những ngày tháng 5 này, muồng hoa đào mang sắc hồng nhạt như hoa anh đào nở rộ, phủ đầy cành, tô điểm rực rỡ ngay sân nhà rông làng Ơp (phường Pleiku). Khung cảnh thơ mộng đã thu hút nhiều người dân và du khách tìm đến tham quan, chụp ảnh.

Cồn Chim hồi sinh sau bão

Cồn Chim hồi sinh sau bão

(GLO)- Đầu tháng 5-2026, trên các tán rừng ngập mặn ở đầm Thị Nại, từng đàn cò trắng, cồng cộc, le le, vịt nước… tung cánh bay lượn, tạo nên khung cảnh sinh động hiếm thấy sau khi chịu ảnh hưởng nặng nề bởi cơn bão số 13 vào cuối năm 2025.

Khởi sắc du lịch cộng đồng

Khởi sắc du lịch cộng đồng

(GLO)- Từ vùng biển xanh đến đại ngàn, du lịch cộng đồng đang từng bước phát triển, góp phần cải thiện đời sống người dân, tham gia gìn giữ bản sắc văn hóa.

Chạm vào di sản thiên nhiên thế giới Kon Hà Nừng

Chạm vào di sản thiên nhiên thế giới Kon Hà Nừng

(GLO)- Sau gần 10 giờ băng rừng, vượt dốc và lần theo những lối mòn ẩm ướt dưới tán cây rậm rạp, chúng tôi chạm tới đỉnh Kon Ka Kinh ở độ cao 1.748 m so với mực nước biển. Gió thổi lồng lộng, mây trôi ngay trước mặt, phía dưới là một màu rừng xanh thẳm kéo dài bất tận.

Du lịch Gia Lai kỳ vọng bứt phá mạnh mẽ

Du lịch Gia Lai kỳ vọng bứt phá mạnh mẽ

(GLO)- Việc đăng cai tổ chức Năm Du lịch Quốc gia - Gia Lai 2026 được xem là “cơ hội vàng” để Gia Lai khẳng định vị thế trên bản đồ du lịch Việt Nam, đồng thời tạo cú hích cho liên kết vùng giữa Tây Nguyên và Duyên hải miền Trung.

Thêm lực hút cho du lịch Gia Lai

Thêm lực hút cho du lịch Gia Lai

(GLO)- Từ những đêm võ đài cuồng nhiệt đến những bước chân chạy trên đồi núi, bãi biển, Gia Lai hứa hẹn tiếp tục tạo nên sức lôi cuốn nhiều đối tượng du khách trong Năm Du lịch quốc gia 2026.

Thác Phú Cường nhìn từ trên cao.

Thưởng ngoạn vẻ đẹp thác Phú Cường

(GLO)- Giữa đại ngàn xanh thẳm của xã Chư Sê (tỉnh Gia Lai), thác Phú Cường cao khoảng 45 m, nổi bật với dòng nước trắng xóa đổ từ vách đá bazan, tạo nên khung cảnh hùng vĩ giữa núi rừng Tây Nguyên. Nơi đây là điểm đến lý tưởng cho những ai yêu thiên nhiên và trải nghiệm du lịch sinh thái.

“Nàng thơ” reo ca giữa núi rừng Đak Rong

“Nàng thơ” reo ca giữa núi rừng Đak Rong

(GLO)- Nhân gian có vô vàn cảnh đẹp. Có nơi lưu giữ tầng tầng trầm tích văn hóa - di sản lâu đời. Có nơi được thiên nhiên ban tặng danh thắng kỳ vĩ, thác ghềnh hoang sơ quyến rũ bước chân lữ khách. Và cũng có những vùng đất hội tụ trọn vẹn cả hai điều ấy. Đông Trường Sơn là một miền như thế.