Sách hay mùa Vu lan

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Một bông hồng đỏ cài áo cho những ai còn cha mẹ. Một bông hồng trắng cài áo cho những ai không còn cha mẹ ở bên. Còn những cuốn sách sẽ dành cho tất cả mọi người.

Cho những ai còn cha mẹ, để biết trân trọng và không phí phạm giây phút nào bên người thân. Cho những ai đã mất cha mẹ, để ôn lại những kỷ niệm cũ, để nhắc nhở mình hãy yêu thương người bề dưới. Và cho tất cả những ai cần vỗ về trái tim sau những ngày mệt mỏi.
Hãy chăm sóc mẹ

Một cuốn sách cảm động và đầy nhân văn. Một cuốn sách lột tả đầy đủ hình ảnh chân thực của bất cứ người mẹ châu Á nào. Và cũng là một cuốn sách chạm đến tận cùng trái tim của người đọc.
 

Tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ của nhà văn Hàn Quốc Shin Kyung Sook.
Tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ của nhà văn Hàn Quốc Shin Kyung Sook.



Hãy chăm sóc mẹ mở đầu bằng khung cảnh xáo trộn của một gia đình. Mẹ bị lạc khi chuẩn bị bước lên tàu điện ngầm cùng bố ở ga Seoul với chuyến hành trình đến thăm nhà con cả.

Một ngày, một tuần, rồi gần một tháng chầm chậm trôi qua. Người chồng và những đứa con vô cùng băn khoăn tại sao mẹ không biết hỏi đường về nhà cậu con cả cho đến khi phát hiện ra hai sự thật rằng mẹ không biết chữ và mẹ mắc bệnh ung thư vú khiến đầu óc không được minh mẫn.

Từ đây, những hy vọng tìm lại mẹ càng trở nên mong manh hơn. Cũng từ đây lần lượt mọi người trong gia đình bắt đầu suy nghĩ về mẹ nhiều hơn, những khoảnh khắc xúc động cứ thế như thước phim quay chậm tái hiện rõ mồm một trong đầu mỗi người.


Hạnh phúc trong 5 lá thư của mẹ

Chloe, 15 tuổi, bỗng phải học cách sống một mình trước cái hết đột ngột của mẹ, do bà vừa bị phát hiện có một khối u trong não, bệnh phát triển nhanh và đã không qua khỏi khi phẫu thuật. Thật ra thì cũng không hẳn là một mình, bởi cô bé còn có chị gái Joséphine 19 tuổi và anh trai Gaspard 17 Tuổi.
 

Cuốn sách Hạnh phúc trong 5 lá thư của mẹ.
Cuốn sách Hạnh phúc trong 5 lá thư của mẹ.


Joséphine là sinh viên Y khoa và đồng thời là người bảo mẫu cho những đứa em, theo di chúc của mẹ. Gaspard ham thích trò chơi điện tử và nhạc opera. Bố mẹ họ đã ly dị từ lâu và người cha hiện sống với một người vợ khác ở một hòn đảo nhỏ nằm tận biển Thái Bình Dương.

Chloe sống trong một khung cảnh mà hình như cô cảm thấy ai cũng bận rộn, hai anh chị lớn hình như không bị cái chết của mẹ làm xáo trộn đời sống. Đôi lúc, Chloe nghĩ rằng em bị bỏ rơi, và lúc ấy, những kỷ niệm về mẹ lại trỗi dậy cùng với sự tủi thân thường thấy nơi trẻ đang lớn.

Không có những giọt nước mắt, không nặng nề và bi thương như ta thường thấy ở các tác phẩm điện ảnh hay văn học khác, cuốn sách của Pascale Perrier như một cuốn hồi ký với những cảm xúc lạc quan và chân thật của mẹ và con. Đó là những lời dặn dò, khuyên nhủ, những câu chuyện về sự lạc quan được viết bằng một giọng văn đầy bình tĩnh của một người mẹ - bị - ung - thư - sắp - không - qua - khỏi.


Ba ơi mình đi đâu?

Ba ơi, mình đi đâu? bắt đầu với sự ám ảnh: "Cuộc đời mỗi người có 1 lần tận thế. Cuộc đời tôi có đến 2 lần tận thế".

Một câu chuyện buồn nhưng không đẫm nước mắt, không ủy mị, bi thương. Bởi đó là cách lựa chọn của Jean-Louis Fournier trong suốt cuộc đời làm cha của mình.

Uất hận, than trách cuộc đời, nổi điên lên hay buồn bã… cũng không thể làm khác đi sự hiện diện của hai cậu bé luôn uống thuốc an thần mỗi ngày để yên lặng. Những đứa trẻ mắt nhìn không rõ, tai điếc, chân khoèo, lưng gù, xương yếu. Một đứa chỉ biết nhắc đi nhắc lại một câu hỏi: "Ba ơi, mình đi đâu?". Một đứa suốt ngày nghĩ mình là một động cơ nên cứ kêu “brừm, brừm”… Sống trong thế giới ấy, người cha cần phải làm thế nào?
 

Tác phẩm Ba ơi, mình đi đâu? của Jean-Louis Fournier.
Tác phẩm Ba ơi, mình đi đâu? của Jean-Louis Fournier.


Ông, Jean-Louis Fournier, không giấu giếm những phút quẫn trí mình đã từng nốc rượu rồi phóng xe như điên để mong một tai nạn sẽ ập đến, từng có ý định vứt những đứa con ra ngoài cửa sổ. Ông chưa bao giờ nhận mình là một thiên thần để chịu đựng từng ấy nỗi niềm tan nát.

Song người cha ấy không gục ngã. Hay nói đúng hơn hai đứa trẻ tật nguyền thúc giục ông cần phải vượt qua. Đó là cách người cha nhìn vào những thử thách khắc nghiệt bằng một cặp mắt khác. Đó là sự hài hước trong những điều cay đắng.

Ông thấy các con mình không phải đi học, không phải nghe giảng, không phải làm bài kiểm tra, không phải chịu phạt. Ông nhìn thấy mình nhờ con được phóng những chiếc xe lớn, tránh được việc nộp phạt, có tiền từ trợ cấp tật nguyền của con, không phải lo lắng về định hướng nghề nghiệp tương lai…

Ba ơi, mình đi đâu? giúp độc giả chiêm nghiệm nhiều điều về cuộc sống. Về tình thương, lý trí và cảm xúc dưới góc độ của người cha. Về sự chiến thắng nghịch cảnh cuộc sống và luôn hài hước dẫu đời có đắng cay.

Bà ngoại thời @

Thêm một tác phẩm văn học Pháp nhẹ nhàng, nhưng không thiếu những chi tiết hài hước và đáng yêu. Sam - cậu bé mê đồ công nghệ và bà ngoại - người yêu thích chủ nghĩa sống độc thân, bỗng chốc phải gắn liền cuộc sống với nhau bởi bố mẹ Sam muốn cắt đứt cơn nghiện các thể loại màn hình của cậu, nên đã chọn giải pháp đưa con trai mình về sống với bà.

Bà ngoại thời @ là một tác phẩm thú vị, hài hước.
Bà ngoại thời @ là một tác phẩm thú vị, hài hước.



Cứ tưởng sự cưỡng ép của hai thế hệ sẽ gây ra vô số phiền toái, ấy vậy mà đây lại là cơ hội cho cả hai thay đổi những thói quen của mình và nhìn thế giới dưới một góc độ khác. Nhất là khi, bà ngoại bỗng chốc biến thành một con người không ai hình dung nổi, và Sam thì cũng trở thành một cậu bé đúng lứa tuổi của mình.

Một câu chuyện với khoảng cách hai thế hệ đầy dí dỏm và đáng yêu, Bà ngoại thời @ nhắc độc giả hãy luôn yêu thương và gần gũi với ông bà, vì những "chấn động" thú vị chắc chắn đang đợi ta ở phía trước.

Thanh Hương (zing)

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null