Phồn vinh Vĩnh Lợi

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Có những làng chài các thế hệ nối tiếp nhau gắn đời mình với dập dềnh sóng, mặn mòi biển và cả những cơ cực, hiểm nguy khi vươn khơi giữa mênh mông sóng nước. Biển không phụ lòng người, sự cần cù, chịu khó được đền đáp bằng những khoang thuyền đầy tôm cá. Làng biển Vĩnh Lợi (xã Mỹ Thành, huyện Phù Mỹ) là một nơi như thế.

Trên con đường bê tông dẫn vào thôn Vĩnh Lợi 1, Vĩnh Lợi 2, Vĩnh Lợi 3, những ngôi nhà cao tầng mới tinh tươm mọc lên nơi vùng biển từng một thời nghèo khó, chúng cứ vươn mình trong gió và cát như một nét chấm phá trong bức tranh thiên nhiên hòa quyện giữa biển xanh, mây trời.

Một góc sự trù phú của làng chài ven biển Vĩnh Lợi hôm nay.

Một góc sự trù phú của làng chài ven biển Vĩnh Lợi hôm nay.

“Phố” trong làng

Đưa chúng tôi đi qua những con đường làng, hai bên ken dày những ngôi nhà khang trang, lão ngư Trần Văn Phó - Trưởng thôn Vĩnh Lợi 2, kể về làng chài của mình với giọng đầy hãnh diện. Mà không hãnh diện sao được, khi ở nơi miệt biển này số lượng nhà cao tầng như thế đâu dễ đếm hết được. Đó là minh chứng cho sự cần cù, chịu thương, chịu khó, vượt qua những hiểm nguy của biển cả, vươn ra biển lớn để khai thác kinh tế biển, làm giàu cho gia đình và cho quê hương của người dân nơi đây.  

Dù Vĩnh Lợi phải tách ra làm 3 thôn, nhưng làm cư dân của làng biển từ thuở nhỏ nên ông Phó thuộc nằm lòng. Ông nhẩm tính gộp cả 3 thôn Vĩnh Lợi có hơn 1.000 hộ dân, nhưng sở hữu trên 230 tàu đánh bắt công suất lớn hành nghề ngang dọc Biển Đông. Đội tàu chưa hẳn lớn nhất huyện Phù Mỹ, nhưng đã vươn tầm ra khỏi vùng đất này. Trước đây, dân Vĩnh Lợi chỉ đánh bắt gần bờ, với tàu nhỏ thì nay đều đóng tàu lớn vươn khơi xa. “Từ ngư trường miền Trung ra tận đảo Côn Sơn, Bạch Long Vĩ, rồi Hoàng Sa, Trường Sa đều có tàu của dân Vĩnh Lợi. Mấy năm nay, dân đánh bắt ở ngư trường miền Trung trúng nhiều luồng cá lớn, có đêm được năm bảy trăm triệu đồng. Làm xong một “con trăng” có khi kiếm bạc tỉ” - ông Phó kể.

Nghề biển đi lên, thu nhập của dân Vĩnh Lợi bình quân 40 triệu đồng/người/năm, trong khi tính chung cả xã Mỹ Thành “ăn theo” làng biển này cũng mới ngấp nghé 29 triệu đồng/người/năm. Sự trù phú của Vĩnh Lợi kéo theo công ăn việc làm cho người dân, phụ nữ làng biển giờ lập thành từng nhóm “tối mặt” với nghề làm lưới, buôn bán.

26 năm rời Mỹ Châu vào Vĩnh Lợi 1 định cư, Trưởng thôn Vĩnh Lợi 1 Lê Văn Khá cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trên quê hương thứ hai của mình. “Đời sống kinh tế của người dân phát triển ghê lắm. Điểm khác biệt của người dân Vĩnh Lợi là sự cố gắng làm lụng, chắt chiu, chịu khó mày mò học nghề nên cứ ngày càng vươn xa. Cái cơ bản là ngư dân giờ chỉ đi tàu lớn, ra khơi quanh năm, toàn áp dụng công nghệ đánh bắt hiện đại” - ông Khá đúc kết. 

Ông Khá bảo ở thôn này những tỉ phú trẻ nhiều lắm! Tôi “cà khịa” ngư dân có kê khai tài sản đâu, ông lý giải rất đơn giản nhưng rành mạch: “Kinh tế phát triển thì đời sống của người dân cũng khá hơn. Trúng mùa cá, dành dụm chừng vài năm là đủ sắm thêm tàu mới. Nhà cửa khang trang, có những hộ xây nhà chỉ riêng “vỏ” không thôi đã vài tỉ đồng rồi; ô tô, xế nổ toàn đồ xịn. Tính chi nhiều, trung bình mỗi nhà có 1 tàu công suất lớn, vậy họ là tỉ phú rồi còn gì!”. Nói rồi, ông lại cười, âm vang của nụ cười hào sảng như lan tỏa cùng những con sóng đang đùa nghịch xô nhau dưới biển.

Thợ đóng tàu của cơ sở Hữu Hòa tất bật để kịp giao tàu ra khơi.

Thợ đóng tàu của cơ sở Hữu Hòa tất bật để kịp giao tàu ra khơi.

“Chịu chơi” với biển

Trong cái nắng gay gắt ban trưa mặn mòi vị biển, khoảng 30 công nhân của cơ sở đóng tàu duy nhất của huyện Phù Mỹ - cơ sở Hữu Hòa đóng tại xã Mỹ Thành - căng sức làm việc để kịp giao 5 chiếc tàu mới từ 400 CV trở lên cho các chủ tàu. “Nghề đóng tàu có tồn tại được hay không đều phụ thuộc vào nghề biển “no” hay “đói”. Mấy năm nay biển “no”, tụi tui đóng mới trên dưới 10 chiếc/năm cho các chủ trong và ngoài tỉnh, nhưng hết 70% đơn hàng là của dân Vĩnh Lợi đấy” - đưa mắt nhìn con tàu cỡ lớn hình hài, vóc dáng đang hoàn thiện, ông chủ cơ sở đóng tàu Nguyễn Hữu Hòa nói chắc nịch.

Vĩnh Lợi đi lên thấy rõ chừng năm bảy năm nay, đương nhiên nhờ biển là chính. Chủ tịch UBND xã Mỹ Thành Huỳnh Trọng Đông cho rằng, với các chính sách vay vốn “mở”, ngư dân có điều kiện đầu tư tàu to công suất lớn để ra khơi đánh bắt. Giờ cũng không ai làm biển kiểu “may nhờ rủi chịu”, họ áp dụng công nghệ, rồi tính toán kỹ ra khơi ngư trường nào, mùa gió nào. Nên, nói ngư dân ở đây làm biển “no” nhiều hơn, làm quanh năm là thế. “Cả huyện Phù Mỹ có 5 tàu vỏ sắt được hỗ trợ theo Nghị định 67 thì hết 4 chiếc nằm ở Vĩnh Lợi. Cũng không có sự ưu tiên nào ở đây mà chủ yếu là dân mạnh dạn làm và sẵn sàng vốn đối ứng” - ông Đông cho hay.

Nói về độ “chịu chơi” trong làm nghề của dân Vĩnh Lợi, không thể không nhắc đến ngư dân Đỗ Chí Dũng - một trong những tỉ phú từ khi còn khá trẻ của thôn Vĩnh Lợi 1. Xuất thân làm bạn chài khi 14 - 15 tuổi với đôi tay trắng, chưa đầy 20 năm, anh Dũng đã trở thành ông chủ sở hữu đội tàu khơi xa 3 chiếc, mỗi chiếc trên dưới 10 tỉ đồng, đều từ tài sản của gia đình mà không hề vay mượn. 7 năm trước, anh Dũng xây căn nhà trị giá gần 2 tỉ đồng, thuê cả công ty kiến trúc ở Quy Nhơn về thiết kế, riêng bản vẽ đã hơn 20 triệu đồng - khối tài sản đáng mơ ước thời ấy.

Tôi nhắc lại câu nói “biển giả như bọt nước” của dân biển, ngư dân Đỗ Chí Dũng cho rằng, ở giai đoạn trước, điều ấy thật đúng. Và ngư dân Vĩnh Lợi cũng “thấm đòn” từ những mùa biển thất bát ngày trước. Nên họ hiểu phải nắm lấy cơ hội áp dụng vào việc khai thác thì sẽ được nhiều cá tôm hơn, rủi ro cũng giảm bớt. Năm 2014, anh Dũng là người bắt máy đo nước đầu tiên của cả nước, tậu hẳn máy đo nước của Nhật. Trước đó, từ năm 2009, anh đã bắt đầu áp dụng công nghệ trong đánh bắt, bắt đầu từ máy quét, máy chụp, ra-đa, dò nước...

“Giờ còn 3 cái máy nữa tui nghĩ là hết cỡ cho công nghệ để làm nghề đánh bắt rồi. Nghề biển Vĩnh Lợi này đi lên cũng từ chỗ chịu chơi đầu tư công nghệ, máy móc hiện đại. Tui cứ tính bài toán thế này: bỏ ra cả tỉ bạc để đầu tư mua máy hiện đại thì năng suất đánh bắt tăng cao; khi làm ăn ngon lành, bạn tàu cũng nhiều lên thì mình thu hút được nhiều người giỏi. Vậy là đủ cho 3 yếu tố thành công của nghề biển: sự may mắn, công nghệ và người làm giỏi” - anh Dũng chia sẻ.

Thay lời kết

Bây giờ, anh Đỗ Chí Dũng không còn đi biển nữa mà chỉ đào tạo cho những người trẻ hơn làm nghề và điều khiển 3 tàu cá đánh bắt ngoài khơi xa. Không dám nói là biển lúc nào cũng “no”, nhưng anh Dũng bảo thu nhập từ biển vẫn luôn ổn định. 3 người em, con trai và 2 người cháu của anh Dũng giờ cũng “nối nghề” tài công đi biển. “Thời gian gần đây có nhiều sự cố xảy ra trên biển, nhưng dẫu thế nào đi nữa, chúng tôi vẫn bám biển đến cùng vì đây là chén cơm, manh áo của ngư dân miệt biển. Và hơn hết đó là vùng biển của đất nước mình, cớ sao mình phải sợ!” - ngư dân này khẳng định chắc nịch.

Chờ ngày thêm “áo mới”

Trong câu chuyện với chúng tôi, Chủ tịch UBND xã Mỹ Thành Huỳnh Trọng Đông cho biết 3 thôn Vĩnh Lợi đã có chủ trương quy hoạch lên thị trấn đạt chuẩn đô thị loại 5. Theo quy hoạch tổng thể của tỉnh, đến năm 2020, tại thị trấn Vĩnh Lợi sẽ xây dựng 5 bến tàu có chiều dài 1.000 m, khả năng tiếp nhận tàu 20.000 DWT, xây dựng cảng cá và khu neo đậu tàu thuyền tránh bão quy mô 20 ha. “Tin rằng khi ấy Vĩnh Lợi sẽ còn có điều kiện phát triển hơn nữa” - ông Đông khẳng định.

Cũng cần nói thêm rằng, ở Vĩnh Lợi có 2 tàu từng tham gia vào đoàn thuyền đánh bắt cá của nước ta ở Hoàng Sa thời điểm 3 năm trước, khi Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào gần đảo. Lúc chúng tôi đến nhà lão ngư Huỳnh Văn Trích - một trong 2 người đi chuyến tàu đánh bắt ở Hoàng Sa năm ấy - ông đang đi đám giỗ, bà Nguyễn Thị Cụt - vợ ông - hào sảng cho biết nghề biển là nghề gia truyền của gia đình mình. Ban đầu là chiếc xuồng, sau lên tàu nhỏ 20 CV, tiếp nữa là tàu 80 - 90 CV, rồi tàu 300 - 420 CV. Giờ thì gia đình bà đã có cơ ngơi 2 chiếc tàu vỏ thép trị giá 16 tỉ đồng/chiếc, vốn góp đối ứng 5%.

Bà Cụt bảo, ở đây “trước nước, sau động”, phía trước bênh lênh báng láng nước, sau lưng toàn động cát. Nên chỉ có thể bám biển, mà cơ ngơi nhà bà cũng là từ biển. Nhà có đến 8 người con, chỉ 2 người làm nghề khác, còn lại đều bám biển. “Biển giả mà, đứa nào học được cũng chỉ mong nó học cho sướng thân” - bà nói.

Cùng chung nỗi niềm như bà Cụt là chị Phạm Thị Lan - làm nghề lưới ở thôn Vĩnh Lợi 2 từ năm 16 tuổi. Nhà có cậu con trai, chị Lan bảo cũng ráng đầu tư cho con học hành, nhưng rồi sức cám dỗ từ biển quá lớn nên mới hết cấp ba thì bỏ đi biển.

Từng đến nhiều làng biển, thấu hiểu biển cho ngư dân sự phồn thịnh, song cũng lấy đi của họ không ít mồ hôi và mất mát. Ông Trần Văn Phó bảo, cả 3 thôn Vĩnh Lợi đến giờ chừng 300 - 400 sinh viên đang theo học khắp cả nước. Đời sống phát triển hơn nhiều, người dân đã biết chăm lo chuyện học hành của con cái, song số học hành đến nơi đến chốn vẫn chưa thật nhiều. “Sức hấp dẫn của biển quá lớn, nên mấy đứa nhỏ cứ tầm 17 - 18 tuổi ngán học thì đi biển” - ông lo lắng thở dài.

THU HIỀN - XUÂN LỘC

Có thể bạn quan tâm

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

null