Những gốc tre già bám vùng biên ải

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Ở biên giới, nói tới các già làng, là nói câu chuyện bám đất, giữ đất. Nhiều người già kể, họ ở đây lâu lắm, 10 đời, hay 11 đời, thời gian dài tới mức chẳng ai còn đếm năm nữa.

untitled-9699.jpg
Ông Vù Chừ Lùng (thôn Lao Xa, xã Sủng Là, huyện Đồng Văn, Hà Giang) bên cột mốc biên giới gần nhà.

Đến và ở lại

Những năm đầu thập kỷ 90, khi đã ngoài 60 tuổi, hai vợ chồng cụ Đồng Văn Bơn từ Mường So đến Pa Nậm Cúm (xã Ma Ly Pho, huyện Phong Thổ, Lai Châu). Cuộc hành trình phải đi bộ qua 33 cây số đường mòn rậm rạp cây cối. Bản Pa Nậm Cúm ở ngã ba suối Nậm Cúm hướng ra sông Nậm Na, là dòng suối biên giới.

Năm đó, cụ Bơn còn tính toán để ông bà già đi trước, làm ăn được rồi mới rủ con cháu vào theo. Cũng bởi đất Mường So nghèo, mỗi năm chỉ vài tạ thóc. Bản mới tuy nằm ở biên giới xa xôi, đường vào khó khăn nhưng năm đầu tiên hai ông bà đã có 20 tấn ngô. Năm thứ hai, có thêm các con giúp sức, họ thu hoạch được 30 tấn ngô. Kể từ đó cả gia đình con cái về hẳn bên dòng Nậm Na, yên tâm ở bản, yên tâm trồng cấy, vừa chăm chỉ làm kinh tế, vừa cùng bà con bảo vệ dòng Nậm Na, tuổi tác cũng chẳng ngăn cản được. Tám năm sau, họ xây được một căn nhà. Cả tuổi trẻ rong ruổi từ chiến trường Điện Biên, rồi sang Lào, về già, cụ Bơn lại chọn bản biên giới làm quê hương mới. Căn nhà của cụ Bơn, như cụ từng tả, là “Nhà to, có cột cao, vui lắm!”. Vợ ông Bơn, bà Vàng Thị Bum còn kể, ở đây trồng ngô không bao giờ sợ mất mùa. Hai ông bà còn trồng thêm cây cao su, trồng chuối, trồng thông. Người già mà còn hăng say làm như thế, lớp trẻ sau này cũng cứ thế mà noi gương theo.

Nhiều người bản Pa Nậm Cúm nhiều người vẫn nhắc chuyện một ngày cận Tết cách đây hơn 20 năm, ông già Đồng Văn Bơn đã huy động dân bản kéo nhau về phía con suối biên giới. Cả bản đứng trong dòng suối lạnh nhiều giờ, để ngăn không cho phía bên kia nắn dòng, đào đất đá đổ sang phía đất nhà mình. “Đất của mình mình phải giữ”, ông già Đồng Văn Bơn đã nói chắc nịch.

Cũng khăn gói tới vùng đất mới khi không còn trẻ, ông Ma Seo Páo (A Mú Sung, Bát Xát, Lào Cai) đã ghi dấu ấn bởi hình ảnh một già làng dám nghĩ dám làm. Là một trong những người đầu tiên đến với A Mú Sung, lúc ấy, ông Páo chỉ nghĩ phải làm sao để thoát nghèo. Nhà cũ của ông Páo ở Mường Khương, thiếu đất sản xuất, quanh năm chỉ trồng được ngô, nước sinh hoạt cũng khan hiếm. Cả 100 hộ dân chỉ có một bể nước sạch. Đất Lũng Pô - nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt - màu mỡ hơn, hứa hẹn có thể thử nghiệm nhiều loại cây trồng mới. Ông Páo dẫn một đoàn đi khảo sát trước, thấy khả quan, ông quyết tâm ở lại với A Mú Sung. Năm 2007, ông bắt đầu thử trồng những cây chuối đầu tiên. Năm 2010, ông xin vay ngân hàng 30 triệu đồng, mua 10.000 cây chuối giống về chia cho các hộ. A Mú Sung bắt đầu từ 10 ha chuối, để có một vùng trồng chuối như bây giờ. Nói A Mú Sung giàu rồi thì chưa hẳn, nhưng cũng từ những già làng như ông Páo, mà vùng đất biên giới này trù phú hơn, đường lên đầu nguồn sông Hồng cũng đỡ xa ngái.

Năm 1993, toàn vùng rà phá xong bom mìn, bà con càng yên tâm ổn định đời sống. Người làng cũ nghe tin cũng lần lượt trở về, mang theo cả chăn màn quần áo. Bà Hợp tả mấy ngày đó, bà con về làng cũ mà nô nức như đi hội. “Mình có biên phòng bảo vệ phối hợp người dân, có vấn đề gì bộ đội giúp đỡ, dân cũng phối hợp với bộ đội bảo vệ đường biên”, bà Hợp vui vẻ.

Nhiều đời ở đây

Gặp các già làng ở biên giới, sẽ thấy họ kể về những câu chuyện cha truyền con nối, về những năm tháng mà các thế hệ cùng nhau gắn bó với quê hương. Họ bảo vệ mảnh đất ấy bằng tinh thần, và cả sinh mệnh. Ông Ly Chứ Sùng (thôn Xéo Lủng, xã Lũng Cú, Đồng Văn, Hà Giang) kể gia đình mình phải ở vùng đất này 10 đời hay 11 đời. Gia đình ông chỉ rời Xéo Lủng vài năm sơ tán sau năm 1979. “Năm 1979 mình đánh nhau ở Hà Quảng (Cao Bằng), mà mình có số, mình không chết được”, ông già cười hiền hậu. Năm 1982, rời quân ngũ, ông về lại Đồng Văn, rồi đến năm 1989, cả gia đình lại chuyển về Lũng Cú: “Mình cũng nghĩ mình có ruộng nương ở đây thì mình về quê cũ của mình thôi, cùng bảo vệ Tổ quốc thôi”. Ông nói ông về đúng cái nền nhà cũ, em trai ở nhà trên, ông ở bên dưới.

Tháng 2/1992, một toán lính phía bên kia sang đốt sạch cả mấy nếp nhà. Khu trên, khu dưới của bản đều cháy hết. Mấy người trong nhà bị khiêng ra ngoài. “Chúng nói đấy là đất của nó, nhưng mình không chịu, nên nó đốt hết”. Nhưng chúng nói thế nào thì bà con trong bản cũng không đi, “Chỗ này là nương của mình, nhà của mình, đi làm sao được”. Sau chuyện đó, ông Sùng, khi đó là cán bộ địa chính xã, động viên người trong bản, phải vững tâm: “Bộ đội biên phòng về giúp rồi, đất của mình, mình không thể đi được”. Mấy hộ dân đều nghe ông. “Tôi đi làm cán bộ bao nhiêu năm, đi bộ đội rồi, dưới Việt Trì, rồi là Đại Từ, Bắc Thái rồi là đi Lạng Sơn, xong về Cao Bằng rồi. Tôi đi khắp nơi rồi, cho nên là không đi đâu nữa, ở đất mình bám trụ thôi. Mình vẫn phải bảo vệ, giữ đất”. Không chỉ ông Sùng, cả bản đều có tinh thần như thế.

Ông Ly Chứ Sùng (thôn Xéo Lủng, xã Lũng Cú, Đồng Văn, Hà Giang) ở mảnh nương đã 11 đời trồng cấy.
Ông Ly Chứ Sùng (thôn Xéo Lủng, xã Lũng Cú, Đồng Văn, Hà Giang) ở mảnh nương đã 11 đời trồng cấy.

Nhà cũ cháy, họ dựng nhà khác. Có cán bộ xã, có bộ đội hỗ trợ, bà con đều không phàn nàn nửa lời. Bây giờ, gia đình ông Sùng vẫn ngày ngày cày cấy ở ngay sát dòng Nho Quế, phía không xa là cột mốc 428 - cột mốc xa nhất phía bắc. Nương ở đây đất tốt, trồng không phải bón nhiều phân chuồng. Mấy người con của ông Sùng đều được cho đi học đầy đủ. Cậu con thứ làm cán bộ xã. “Tôi phải động viên nó không bỏ học. Xã hội phát triển thì phải biết chữ, không biết chữ mình cũng sống được nhưng vất vả. Không biết chữ thì mùa rét mình lại không có áo bông mà mặc”.

Ông Vù Chừ Lùng (thôn Lao Xa, xã Sủng Là, huyện Đồng Văn, Hà Giang) thì kể rằng, ngay cả vào giai đoạn cả gia đình phải sơ tán năm 1979, ông vẫn ngày ngày lên nương làm việc. “Lúc đó mọi người sơ tán ở Pù Chử Lùng (huyện Yên Minh - PV), chỗ đó không có ruộng, mỗi ngày đều đi bộ 30-40 phút vào đây làm nương”, ông Lùng nhớ lại. Đầu thập niên 90, 40 hộ dân Lao Xa về lại bản cũ. “Chẳng có ai sợ cả”, ông Lùng kể, “Lúc đó bộ đội biên phòng nói đi chợ cứ đi theo họ, bộ đội đi tới đâu là đất mình đến đó”. Vậy là cứ theo dấu chân những người lính, dân bản Lao Xa yên tâm bám bản, bám vùng biên. Ông Lùng tính nhẩm, cũng dễ phải hơn 10 đời mình đã sống ở đây, gia đình mình sẽ còn ở đây nữa.

Lại có người như bà Hoàng Thị Tương (xã Xín Cái, huyện Mèo Vạc, Hà Giang), cả thanh xuân đã dành cho việc mở những con đường Hà Giang. Người ta thường biết con đường Hạnh Phúc, nhưng có mấy ai biết những con đường xương cá vào tới sâu biên giới cũng gian nan chẳng kém. Cả mấy chục năm, hầu hết các tuyến đường Mèo Vạc, người phụ nữ nguyên là Bí thư Đảng ủy xã này đều đã trải qua. Đường Sơn Vĩ, Xín Cái, Lũng Pù… đều có bàn tay huy động của bà. “Dân tin thì mới bám đất, bám làng”, bà Tương nói vậy. Bây giờ, bà Tương đã 70 tuổi, nhưng vẫn còn đầy nhiệt huyết.

Bà Nông Thị Hợp (đội Pha Hán, thôn Giang Nam, xã Thanh Thủy, huyện Vị Xuyên, Hà Giang) vẫn nhớ câu chuyện hơn 30 năm trước, khi trở lại nhà cũ. Gia đình bà đã phải rời nơi chôn nhau cắt rốn năm 1979, khi trở về, cả vùng đất đã cỏ lau um tùm, ẩn giấu nhiều bom mìn còn sót lại. “Mình tra ngô một bên, bộ đội công binh dò mìn một bên”, bà kể về những ngày đầu tiên trở về. Năm 1989, bố mẹ bà về trước, tới năm 1991, bà cũng về theo. Nỗi lo lắng cũng qua dần. “Mình vui hơn, vì lúc đi sơ tán, cứ bị gọi dân sơ tán là mình tủi thân, vì nhớ nhà, nhớ nơi ở cũ”, bà Hợp kể, “Bà con về rồi không sợ đâu, chỗ nào rà bom rồi thì mình trồng cấy trước”.

Những người như cụ Bơn, ông Páo, ông Sùng, bà Hợp, bà Tương... giống như những chỗ dựa niềm tin cho nhiều thế hệ sau này trên các vùng biên giới, nhờ sự kiên định, sự đi đầu của họ. Đã có những năm tháng, trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới, người dân phải rời bỏ vùng đất mình gắn bó, để sơ tán tới những nơi an toàn. Nhưng khi tiếng súng ngưng, cuộc sống lại trở về. Họ bắt tay vào dựng lại nhà, phát quang đường đi, lại tiếp tục lên nương trồng ngô tra lúa. Những mảnh nương, bờ đất là những thứ thân thuộc, cũng là những điều máu thịt mà họ gìn giữ, bảo vệ. Những người cao tuổi ở những mảnh đất ấy, truyền tinh thần trong từng hành động, trong từng câu chuyện, như một lứa tre già vững chãi, ăn sâu bám rễ nơi trời biên giới.

Theo Bài và ảnh: MAI VĂN (NDĐT)

Có thể bạn quan tâm

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bạc 1 (xã Chư Prông, tỉnh Gia Lai), ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên qua từng câu chuyện của bà Kpă Ó - nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân duy nhất ở khu vực phía Tây tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Nguyễn Vũ Mạnh Khang trở về trong sự chào đón nồng nhiệt. Ảnh: Hồ Điểm

Từ những câu hỏi về ánh sáng…

(GLO)- Giành huy chương bạc tại kỳ thi Olympic Vật lý châu Âu (EuPhO) 2026, Nguyễn Vũ Mạnh Khang, học sinh Trường THPT chuyên Lê Quý Ðôn (phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai) góp phần cùng đội tuyển Việt Nam ghi dấu ấn tại sân chơi học thuật quốc tế.

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

(GLO)- Tin vào những lời hứa hẹn về cuộc sống sung túc và cơ hội định cư ở nước thứ ba, nhiều người dân ở Gia Lai đã vượt biên sang Thái Lan. Những tháng ngày sống chui lủi, thiếu thốn, ly tán là cái giá đắt cho lựa chọn sai lầm, đồng thời là lời cảnh tỉnh về hệ lụy của di cư trái phép.

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Với vùng đất Quy Nhơn xưa (nay thuộc tỉnh Gia Lai), tìm hiểu những ngôi chợ cũ cũng là lần giở lại ký ức về quá trình hình thành và phát triển của một đô thị thương cảng, đặc biệt trên phương diện giao thương.

Khép lại cuộc chia ly sau 51 năm

Tìm lại người thân sau 51 năm lưu lạc trên đường 7

(GLO)- Năm 1975, giữa dòng người di tản trên đường 7 (nay là quốc lộ 25), cô bé Hồ Thị Diễm lạc mất gia đình và được người Jrai ở buôn Du (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai) cưu mang, nuôi dưỡng. Hơn nửa thế kỷ sau, đứa trẻ lạc năm nào bất ngờ tìm lại được người thân nhờ một video trên YouTube.

Khi độc mộc trôi vào ký ức

Khi thuyền độc mộc trôi vào ký ức

(GLO)- Những con thuyền độc mộc thanh mảnh như chiếc lá từng nhẹ lướt trên dòng Pô Cô đã biến mất. Cảm giác tĩnh lặng xuôi dòng bị thay thế bởi tiếng thuyền máy. Bóng người chưa kịp in xuống đáy nước đã nhòa tan theo bọt sóng trắng xóa hai bên mạn thuyền.

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

(GLO)- Giữa những cánh rừng và triền núi của phường Bồng Sơn và xã An Toàn, nơi chiến tranh từng đi qua và để lại vô số vết thương, cán bộ, chiến sĩ Lữ đoàn Công binh 7 (Quân đoàn 34) đang lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ rà phá bom mìn, trả lại sự an toàn cho đất đai và cuộc sống bình yên cho người dân.

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

(GLO)- Giữa biển trời Tổ quốc, cán bộ, chiến sĩ đảo Tiên Nữ và Núi Le C vẫn kiên cường bám biển, giữ đảo. Vượt qua nắng gió khắc nghiệt và thiếu thốn nơi đầu sóng, những người lính đảo đang lặng thầm vun đắp màu xanh sự sống, giữ vững chủ quyền thiêng liêng của biển đảo quê hương.

null